Má Chu cầm túi theo cô xuống lầu, Phan Kiện Trì đã sớm ở chờ ở dưới đó, thấy các cô đi ra, vội vàng mở cửa xe.
Từ lần trước gặp nạn trên đường, Dịch Liên Khải luôn để Phan Kiện Trì ở bên cạnh người Tần Tang, còn gọi thêm một ít vệ sĩ đi theo cùng, Tần Tang vì không muốn phiền phức như vậy, nên luôn tránh đi quá lâu, rất ít khi đi ra ngoài. Nhưng hôm nay lại là ngoại lệ, bởi vì đặc sứ hòa đàm Mộ Dung Phong được Thừa Châu phái tới đã đến Phù Viễn rồi, Dịch Liên Khải trốn tránh không gặp, sai chủ tịch tỉnh Phù Châu Giang Cận Nghĩa đến nhà ga đón tiếp, đưa Mộ Dung Phong đến tây viện ở Phạn điếm ở.
Ô tô từ sở đồn trú bộ tư lệnh đi ra, dọc theo Phù Hồ không được bao lâu, liền quẹo vào một lối rẽ, từ đầu ngã ba đã có sắp đặt một trạm gác, ba bước lại có một tốp năm bước lại có một trạm gác, cả con đường đều có thiết quân luật.
Tây viên Phạn điếm vốn là của một vị đại học sĩ thời Minh sau khi cáo lão hồi hương liền xây thành tư dinh, vườn trúc ở bên cạnh Phù Hồ rộng mênh mông, sơn thạch to lớn rất thú vị, lâm viên tinh tế, đăng lâu nhìn xuống còn thấy được hồ ở xa, phong cảnh ở đấy quả là thắng cảnh, đã từng được rất nhiều tài tử ở Phù Châu này ngâm vịnh ca ngợi. Sau đó nơi này lại bị thương nhân ở Phù Châu đổi lại thành tây viện Phạn điếm, chuyên dùng để chiêu đãi khách quý, chi tiêu tự nhiên rất xa xỉ, lần này vì lí do an toàn, nên đã đem toàn bộ tây viên Phạn điếm bao vây xung quanh, cửa trước ở Phạn điếm cũng được canh phòng nghiêm ngặt.
Tần Tang vì ngồi ô tô chống đạn của Dịch Liên Khải, nên cả một đường đều đi nhanh như chớp, rất nhanh đã đến tây viện Phạn điếm.
Xa xa đã thấy bức tường màu trắng cùng ngói đại môn của tây viện Phạn điếm, bên ngoài được trải thảm đỏ, ở nơi này, cảnh vệ càng canh phòng nghiêm ngặt hơn rất nhiều.
Tần Tang xuống xe, từ xa đã nhìn thấy Trần Bồi ra chào đón, Trần Bối là chủ nhiệm ban hậu cần, lần này cũng là người phụ trách việc tiếp đãi khách. Tần Tang đối với thuộc hạ của Dịch Liên Khải luôn không thân thiết gì mấy, Trần Bồi người này cô chưa từng gặp qua, chỉ thấy hắn ta có chút niềm nở, nhưng lại hết sức cẩn trọng.
Trần Bồi hiện tại đang mặc một thân quân trang, đeo găng tay trắng ra bộ nâng vành nón, làm lễ cước bộ (cách chào trong quân đội), sau đó hơi khom người cúi chào: "Phu nhân hảo".
Tần Tang luôn rất ghét điệu bộ như vậy, không nói thêm gì, chỉ hơi hoàn lễ chào lại.
Trần Bồi nói: "Mộ Dung công tử đã sớm thay y phục nghỉ ngơi rồi, để thuộc hạ sai người nói cho ngài ấy biết phu nhân đã tới đây rồi."
Tần Tang nói: "Là ta đã đến sớm quá rồi – bữa tối không phải 6 giờ mới khai tiệc sao? Không cần phải léo nhéo làm phiền khách quý nghỉ ngơi nữa, chốc nữa hẵng nói."
Trần Bồi nói: "Vậy để thuộc hạ đưa phu nhân đi xem qua yến thính trước." (yến thính là phòng tiệc nhé )Tuy tây viện Phạn điếm đều là kiểu lâm viên Trung Quốc, nhưng ở viên giác phía tây có một tòa nhà kiểu Tây Dương, nghe nói là cuối nhà Thanh được xây dựng nên, trước là cung tây viên nơi các nữ quyến đi lên ngắm hồ từ xa hay dùng, sau khi đổi tên sang thành Phạn điếm, ở đây liền biến thành tây xan thính (phòng ăn cơm Tây).
Ở phòng khách lầu ba, phía nam có các cửa sổ dài bằng kính, ngoài cửa sổ có cột trụ được điêu khắc bằng đá cẩm thạch màu tuyết trắng, được bày biện tinh tế ở sân ngoài, đối diện với khói sông Phù Hồ rộng lớn.
Nhưng bây giờ đang là mùa đông, tuyết lại đang rơi, nên cửa sổ đều được đóng chặt lại, hệ thống sưởi trong phòng đốt lên rất nhanh, còn thả rất nhiều hoa tươi cắm vào trong bình, đi vào trong phòng vừa thấy ấm áp lại mang theo ít hương hoa, tựa như ấm áp vừa đủ lại tựa như có ý sâu xa.
Tần Tang nói: "Ở đây có nhiều hoa quá, đem bớt đi một ít."
Trong Phạn điếm đã nhanh chóng được thay hết bằng người của Trần Bồi, nên hành động rất nhanh nhẹn, ba chân bốn cẳng đem bình hoa lấy đi một ít bông hoa bên trong, Tần Tang xem qua bố trí của yến thính, sau đó hỏi Trần Bối: "Hôm qua thay đổi thực đơn, sở ti vụ ở Phạn điếm chuẩn bị như thế nào rồi?" (sở ti vụ là sở chuyên chuẩn bị việc tiếp đón)
Trần Bồi nói: "Xin phu nhân cứ yên tâm, Phạn điếm có cho mời một vị đầu bếp từ Thừa Châu tới, đảm bảo sẽ không có vấn đề gì xảy ra."
Tần Tang gật đầu, lại hỏi qua một số chi tiết khác, Trần Bồi thấy thời gian không còn sớm, liền dẫn cô dọc theo hành lang trở về phòng khách.
Vừa mới bước vào cửa sảnh phòng khách, đã thấy một người mặc một bộ trường sam màu xanh thẫm – đó chính là thị vệ thân cận của Mộ Dung Phong, tuy rằng mặc trường sam, nhưng cũng không thể che giấu được khí chất phong thái quân nhân đặc biệt thấy rõ được, anh ta thấy Tần Tang đi vào cùng Trần Bối, khí chất không hề tầm thường, phía sau còn dắt theo phó quan vệ sĩ theo cùng, liền biết vị này chính là Dịch phu nhân, lập tức cung kính hành lễ, mặt khác sai người đi thông báo cho Mộ Dung Phong biết.
Thiếu gia mới mười sáu tuổi của Thừa quân này mặt mày rất thanh tú, với tuổi của anh hiện giờ thật không hợp với vẻ trầm ổn hiện tại, thiếu niên này trông vô cùng chín chắn. Anh mặc một bộ đồ kiểu dáng Tây Âu hoa phục, lại bước từ trong đám thị vệ mặc trường sam đi ra, có dáng dấp giống như chúng tinh phủng nguyệt vậy (sao sáng vây quanh mặt trăng, kiểu nổi bật).
Xem ra đúng là Mộ Dung Thần rất yêu thương nhi tử này của mình, tuy cho anh xuống phía nam, nhưng tùy tùng đi theo lại rất đông, đội quân đều là dạng tinh nhuệ, quả nhiên là vô cùng để ý đến sự an toàn của anh.
Mộ Dung Phong không hề đề cập đến chuyện Dịch Liên Khải không muốn gặp mình, ngược lại lại cùng Tần Tang nói chuyện phiếm với nhau, anh có vẻ cũng tương đối có phong độ.
Tần Tang trong lòng ngầm vô cùng kinh ngạc, nghĩ thầm ai ai cũng biết Mộ Dung Thần xuất thân ở trong dân gian (dân đen), ngay cả con chữ cũng không biết được mấy, ai ngờ lại nuôi dạy được một nhi tử, đã biết cách nói năng thì thôi, đằng này tâm tư lại rất kín đáo, còn nhỏ đã biết người biết ta, tương lai quả thật là phượng hoàng con thay phượng hoàng già cũng không biết chừng.
Cô cùng Mộ Dung Phong ăn bữa này, ăn cũng có chút thoải mái, Mộ Dung Phong từng đi du học ở Nga về, nên kiến thức rất uyên bác. Trong bữa ăn hai người đều chỉ nói chuyện phiếm liên quan đến âm nhạc mĩ thuật hội họa, cũng không nói chuyện liên quan đến việc quân chính.
Tần Tang chú tâm chuẩn bị một vài món ăn, mặc dù ăn theo quy tắc kiểu Tây là mang từng món lên dần, nhưng mấy món chủ đạo ở đây phân nửa là đồ ăn tươi ngon ở Phù Châu, phân nửa còn lại là món ăn mang hương vị của Thừa Châu.
Tần Tang cười nói: "Không biết khẩu vị của công tử như thế nào, nên đành mời một vị sư phụ ở Thừa Châu tới đây, làm một vài món ăn của Thừa Châu, mong rằng công tử sẽ coi Phù Viễn này giống như Thừa Châu vậy."
Mộ Dung Phong cảm kích cô đã chiêu đãi mình rất kĩ lưỡng tỉ mỉ, cũng vô cùng khách sáo với cô.
Hai người ăn xong bữa ăn lại theo quy củ của Tây Dương uống chút cà phê, Tần Tang chỉ ngồi một chút, rồi uyển chuyển cáo từ: "Công tử đi đường đã cực khổ rồi, xin công tử sớm nghỉ ngơi, tôi cũng không dám quấy rầy thêm nữa."
Mộ Dung Phong cũng rất khách khí, đưa cô ra đến vũ lang* bên ngoài, anh bởi vì cũng từng học ở trường Tây Dương, nên là người rất có quy củ, anh tự mình mở cửa x era, rồi để tay lên cửa xe để Tần Tang lên xe (để không cộc đầu ý mà), Tần Tang luôn miệng nói: "Không dám."
*vũ lang là hành lang dài để trú mưa hay để mưa không vào nhà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!