Chương 9: (Vô Đề)

Tần Tang tức giận nói: "Anh đem một nữ nhân chẳng ra gì về đây, rốt cuộc là có ý gì? Nếu như anh đã chả coi hôn nhân của chúng ta ra cái gì, vậy thì ly hôn đi."

Dịch Liên Khải cười lạnh nói: "Ly hôn thì ly hôn, cô nghĩ tôi sợ hay sao? Nếu không phải trước đây lão nhân gia ép tôi, thì sao tôi lại phải lấy cô về làm gì? Cô cho là chỉ dựa vào vài phần nhan sắc của cô, mà tôi phải nâng cô lên sao?"

Tần Tang không muốn cùng anh nhiều lời, quay đầu xoay người đi lên lầu. Chỉ nghe thấy Dịch Liên Khải vẫn đứng đó, cười lạnh.

Dịch Liên Khải lúc này đã quay về vẻ mặt đường hoàng cũ, dứt khoát mang theo Mẫn Hồng Ngọc ở lại đây, mỗi ngày điều ở trong nhà uống rượu tán tỉnh mua vui. Tần Tang thì lại luôn nhốt mình ở trong phòng ngủ, cả ngày không ra ngoài, nhắm mắt làm ngơ. Má Hàn có khuyên nhủ vài lần, nhưng cũng chẳng có tác dụng. Kéo dài như vậy vài ngày, làm ngơ không nổi nữa, vì cũng đã qua tết Trung thu rồi.

Tần Tang đành đánh tiếng cho Dịch Liên Khải, rồi ra lệnh cho người hầu thu xếp hành lý xuống núi. Chờ sắp xếp xong hành lý, Dịch Liên Khải đã sớm chuẩn bị xe xong, mang theo Mẫn Hồng Ngọc cùng nhau trở về thành Xương Nghiệp. Tần Tang dù sao cũng không đi cùng xe với họ, nên cũng lười để tâm tới.

Chỗ ở của Dịch gia nằm ở trung tâm thành Xương Nghiệp, má Chu đã sớm trông mòn con mắt, suy đoán rằng lúc này Dịch Liên Khải cùng Tần Tang đã cùng nhau trở về. Hôm đó bà đang ở tiền sảnh thêu thùa, đã nghe thấy tiếng còi dội lại, sau đó lại có tiếng ồn từ chỗ người gác cổng trước truyền vào, bà nghĩ thầm có khi tiểu thư và cô gia đã trở về rồi. Vì vậy vội vã buông cây kim xuống đi ra ngoài, quả nhiên thấy trước cửa có đậu mấy chiếc ô tô, má Hàn xuống xe trước tiên, đỡ tay Tần Tang dìu xuống xe.

Má Chu cười tươi nghênh đón, kêu một tiếng: "Tiểu thư…" Bỗng nhìn thấy xe hơi  ở phía sau, Dịch Liên Khải cũng đang xuống xe, má Chu buồn bực tại sao hai người họ lại không đi cùng xe với nhau, lại thấy Dịch Liên Khải đưa tay ra, một bàn tay đặt lên tay anh, một thân sườn xám ngân hồng bạc bên trong tay áo có mười đầu ngón tay, được sơn màu đỏ vô cùng diễm lệ, ngay sau đó một thân ngân hồng bạc từ trên xe đi ra, thì ra là một nữ nhân lẳng lơ trẻ tuổi.

Má Chu lấy hết sức làm kinh hãi, thấy Tần Tang bộ dạng không quan tâm, giống như chả nhìn thấy cái gì hết, trực tiếp đi lên lầu trở về phòng. Má Chu vội vàng đuổi theo phía sau, sắp xếp đi lấy chậu nước cho Tần Tang rửa mặt, hầu hạ cô thay đồ, dùng nước sôi pha trà, lại hỏi: "Tiểu thư người có đói bụng không, để tôi đi kêu nhà bếp làm ít điểm tâm."

Tần Tang lắc đầu, má Chu đầy một bụng câu hỏi, nhưng một chữ cũng không dám hỏi Tần Tang, chờ giúp Tần Tang thay y phục xong, liền lặng lẽ lui ra ngoài. Còn chưa kịp đi xuống lầu, đã thấy má Hàn cầm hộp đựng trang sức đi lên lầu, nên liền kéo cô vào hỏi. Má Hàn không nhịn được, đem đầu đuôi ngọn ngành mọi chuyện trong núi toàn bộ đem nói hết cho má Chu, còn nói: "Thật sự là bị yêu tinh quấy nhiễu mà, ở trong núi đã như vậy được một thời gian rồi,  thiếu phu nhân cũng bị chọc cho tức giận đến mức cả đêm đều không ngủ được.. Tôi thấy công tử gia đúng thật là bị con hồ ly tinh kia mê hoặc rồi, không những thế còn dám mang về nhà trong…"

Má Chu vừa tức vừa phẫn nộ, nhưng bà không thể làm được gì, nên chỉ có thể dùng lời khuyên nhủ an ủi cô mà thôi. Tần Tang biết rõ dụng ý của bà, vì vậy nhàn nhạt cười, nói: "Bà yên tâm đi, nếu anh ta không để ý đến ta, ta đành một mình quay về Phù Viễn vậy."

Má Chu lại hiểu sai ý cô, cho rằng cô đang cảm thấy cực kỳ uất ức trong lòng, nên mới phải đi cầu cạnh Dịch gia trưởng bối phân xử cho mình, nên nói: "Tiểu thư thường ngày quá hiền lành, tục ngũ có nói nhân thiện bị nhân khi (Người hiền hay bị khinh khi), mã thiện bị nhân kỵ ( ngựa tốt bị người đố cưỡi). Cô gia lần này thật sự quá đáng quá rồi, phải để đại soái dùng gia pháp giáo huấn lại mới được."

Tần Tang chỉ cười cười, không nói lời nào.

Mới quay về nhà lớn mọi chuyện đại sự rất nhiều, cũng bởi vì cô là thiếu phu nhân nên các lễ vật đặc biệt, hành lý các thứ đều có thể giao cho nữ phó và người hầu xử lý, hơn nữa mọi thứ đều phải do đích thân cô nhọc lòng sắp xếp, nên đành lên tinh thần cũng lộn xộn mất ba ngày, mọi chuyện cũng đã gần xong. Dịch Liên Khải sai người đem mấy hành lý cá nhân vào khoang hạng nhất, rồi sau đó đáp xe lửa quay về Phù Viễn.

Bất ngờ nhất khiến cho Tần Tang và má Chu lại không hề nghĩ tới, đó là Dịch Liên Khải lại có thể mang theo Mẫn Hồng Ngọc cùng nhau quay trở về Phù Viễn. Tần Tang ngược lại, nghĩ thầm anh ta lại dám đường hoàng làm ra cái chuyện thế này, đúng là mất mặt mà. Má Chu thì sau lưng lại nguyền rủa "hồ ly tinh", "Lạn xướng phụ" ( đồ kĩ nữ thối nát) vô số lần, thế nhưng ngoài có thể chửi ra, bà chả làm gì được hơn nữa.

Dịch Liên Khải từ trước cho tới bây giờ không bao giờ để Tần Tang phải ngồi một mình ở trên một khoang, vì Tần Tang hay sợ hãi không đâu, trên xe lửa lại ngồi bồn chồn không yên. Lần này anh dẫn theo Mẫn Hồng Ngọc, hai người ngồi chiếm một khoang, sau đó Phan Kiện Trì cũng mang theo mấy người hầu, ngồi ở trên một khoang nữa. Má Chu tức giận mắt có tia máu, nhưng Tần Tang lại bày ra cái bộ dạng thế nào cũng được, cô căn bản cũng không muốn cho má Chu đi, bởi vì bà đã lớn tuổi hơn nữa bôn ba khắp nơi thế này cũng quá cực khổ rồi. Nhưng dù sao bà cũng là của vú em hồi môn của mình, Dịch gia ở đằng này lại không hề dễ dàng như vậy bởi họ rất chú ý đến các quy củ, hơn nữa bà lại còn hay đa nghi. Vì vậy đành để cho má Chu dẫn đầu, mang theo bốn nữ hầu theo cô, chỉ để lại má Hàn ở Xương Nghiệp trông coi tư gia. Xe lửa đi rất nhanh, Tần Tang có chút say xe, nên sau khi lên xe đều ngủ thiếp đi. Nghỉ ngơi một lát, má Chu đã chuẩn bị trà cho cô súc miệng, một bên còn chuẩn bị điểm tâm, vừa nói với cô với vẻ tực giận: "Phan phó quan mới tới kia thật không biết phải trái đông tay gì hết, nhìn hắn mượn oai hùm, mà đem thiếu phu nhân người nửa phần không thèm để mắt đến".

Tần Tang trong lòng vốn rất miễn cưỡng, tiện tay cầm cốc trà lên, yên lặng không lên tiếng.

Má Chu lại nói: "Tiểu thư đừng trách tôi nói nhiều, Tống phó quan kia, cũng chả phải người tốt, chỉ biết xúi giục công tử gia ra ngoài làm chuyện càn quấy. Bây giờ lại có Phan phó quan kia, cũng là một dạng với nhau cả thôi. Tiểu thư quá hiền lành rồi, nghe tôi nói đi, sao tiểu thư không dùng chút ít thủ đoạn, với những người như vậy, tiểu thư chỉ cần lôi kéo về phía mình, thì còn sợ không biết được tung tích của công tử gia sao hoặc bằng không để cho anh ta nghe lời, biết mạnh nhẹ thế nào…"

Tần Tang không kiên nhẫn được nữa: "Bà đừng nói thêm nữa, để cho người ta nghe thấy, thì còn ra cái dạng gì."

Má Chu lúc này mới ngừng lại, Tần Tang ngồi ở trước bàn, lắng nghe tiếng bánh xe cuồn cuộn, leng keng leng keng, leng keng leng keng, tiếng xe lửa nhàm chán vô vị, thẳng một đường về phía nam, ngoài cửa sổ xe lửa cảnh đồng ruộng hiện ra, tựa như một bộ phim tua đi tua lại, cũng rất ư là nhàm chán.

Xe lửa dừng ở trạm Phương Gia Điếm để thêm nước tạo ra hơi nước, dừng lại hơi lâu một chút. Phương Gia Điếm là nơi đóng quân quan trọng, chỉ huy đồn trú Diêu sư trưởng nghe nói Dịch Liên Khải ở trên xe, nên nịnh bợ, sai người đem ít nước hoa quả qua. Lại điều tới một sĩ quan không biết Tần Tang là ai, cho nên khi hắn lên xe đã vội đi đến chỗ khoang của Dịch Liên Khải, thấy Mẫn Hồng Ngọc là một cô gái trẻ, liền nghĩ vị đây chắc là Tam thiếu phu nhân, vì vậy một câu: "Thiếu phu nhân", nịnh hót một phen. Dịch Liên Khải vốn rất ngạo mạn, lúc này lại rất cao hứng, nên cứ để hắn tiếp tục hiểu nhầm. Có một nữ hầu vừa đi lấy ít đồ trở về nói cho má Chu biết, má Chu tức giận muốn chửi ầm lên, Tần Tang nhàn nhạt nói: "Có gì phải tức giận, sĩ quan kia chỉ theo ý anh ta mà nói thôi."

Sĩ quan của Diêu sư trưởng vừa đi, Mẫn Hồng Ngọc lại kêu nữ hầu đem tặng giỏ hoa quả này xuống chỗ khoang của Tần Tang, má Chu vừa thấy, giống như đổ thêm dầu vào lửa, đem giỏ hoa quả ném ra bên ngoài cửa sổ xe. Nữ hầu kia thấy bẽ mặt, liền hừ một tiếng rồi rời đi. Một lúc sau Dịch Liên Khải đích thân đi tới, đứng ở cửa khoang cười nhạt: "Làm phản rồi phải không."

Tần Tang trong lòng mệt mỏi, nâng chung trà lên, không hề lên tiếng.

Má Chu thường ngày cực kỳ giữ bổn phận, lúc này lại bất chấp, thay mặt Tần Tang nói: "Cô gia, Tôi cũng xem như là vú em hồi môn của tiểu thư qua đây, người khinh dễ tiểu thư nhà chúng tôi như vậy, tôi không thể mở to mắt mà nhìn được!"

Với cái tính khí kia của Dịch Liên Khải, làm sao có thể chịu được một hạ nhân dám nói như vậy với mình, tâm trạng rất tức giận, liền lạnh lùng nói: "Người đâu? Chẳng lẽ còn để ta phải ra tay?"

Người hầu thấy như vậy, cũng không thể không đi về phía trước, Tần Tang đứng lên, hai mắt nhìn chăm chú anh, thản nhiên nói: "Anh dám sao?"

Người hầu tuy rằng rất tuân theo chỉ thị của Dịch Liên Khải, nhưng lại thấy Tần Tang đứng ở đó, cô thường ngày đều nhẹ nhàng yêu kiều, lúc này lại như thay đổi thành một một người khác vậy, giữa hai hàng lông mày có một loại hàn khí không tả được, giống như lấy hết khí thế xung quanh mình, bọn họ chỉ biết ngập ngừng kêu: "Thiếu phu nhân…"

Dịch Liên Khải đẩy người hầu ra, tiến tới vài bước, nhấc tay "Bốp" một cái, đánh mạnh vào mặt Tần Tang. (nếu mình không đọc qua truyện trước thì mình cũng thấy bạn Khải này thật là Khốn nạn)

Tần Tang cả người choáng váng, anh lần này ra tay thật sự quá nặng, đánh cho cô một cái lảo đảo cả người, chống lên bàn trà, chỉ cảm thấy trên mặt nóng hừng hực đau đớn khó chịu, ngay cả lời cũng không nói được câu gì. Phía sau Dịch Liên Khải là Phan Kiện Trì theo sau, nhìn thấy tình hình như vậy vội vàng tiến lên, kéo Dịch Liên Khải lại: "Công tử gia!

Công tử gia chuyện gì cũng để từ từ giải quyết đã!"

Mấy người nữ hầu mới dần tỉnh ngộ, má Chu tiến lên đỡ lấy Tần Tang, Dịch Liên Khải lại nổi giận đùng đùng: "Họ Tần kia, cô đừng tưởng cô được gả cho tôi, dù cho cô có là thiếu phu nhân. Tôi cũng nói cho cô biết, cô nếu như biết thức thời, biết thân biết phận một chút, tôi sẽ không để cô thiếu ăn thiếu uống, thiều đồ để mặc. Đừng cho rằng cô dựa vào ba phần nhan sắc mà khiến cho tôi phải để ý đến cô, cô chán sống rồi!" Tính tình anh vốn thô bạo, nói rồi tiến lên định đá một cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!