Tần Tang viền mắt nóng lên, tựa như bất cứ lúc nào nước mắt cũng sẽ chảy ra vậy. Dịch Liên Khải mấy ngày qua đối với cô rất hờ hững, cô vốn tưởng chuyện này không thể trông mong thêm gì được nữa, không nghĩ tới sẽ có kết quả ngoài mong đợi như vậy, càng không hề ngờ tới rằng, người được cứu ra lại là Phan Kiện Trì mà không phải ai khác. Cô như muốn khóc thất thanh lên thành tiếng, chỉ là cố gắng liều mạng kiềm nén lại, trong tay nắm chặt một góc của chiếc khăn tay, vò nát nó lại.
Lúc này ngay cả một câu cũng không nói nên lời, Cao Thiệu Hiên thấy thần sắc cô khác thường, giống như uống rượu say vậy, hai gò má đỏ bừng, trên trán đã có một lớp mồ hôi. Cho rằng cô thân thể không được khỏe, vì vậy đứng lên nói: "Đã quấy rầy phu nhân lâu rồi, Thiệu Hiên xin phép trở về trước".
Tần Tang không biết lần này người kia đi, đến lúc đó sẽ có chuyện gì xảy ra với anh(Tần Tang lo cho Phan Kiện Trì). Trong lòng không khỏi cảm thấy rối loạn, ngước mắt lên, nhìn anh đang đứng ở phía sau, nhưng anh lại nhẹ nhàng ra hiệu lắc đầu với cô. Trong lòng cô lúc này là một cảm giác bi thương, nước mắt cũng tự nhiên trào ra, đành vội vàng làm bộ dạng ho khan một cái, quay sang Cao Thiệu Hiên miễn cưỡng cười: "Cao thiếu gia cực khổ rồi, vừa rồi nông phu trong núi có đưa đến một ít đồ tươi sống, tuy trong núi cũng không phải đồ ngon gì, nên nếu như Cao thiếu gia không ngại, hay là cứ ở đây dùng cơm đi đã. Nếu không để cho Lan Pha biết chuyện nhất định trách tôi không chu toàn".
Cô tuy lúc này nhắc tới Dịch Liên Khải, nhưng trong lòng lại như bị kim đâm vào, có một loại cảm giác sợ hãi ập tới. Cô nghĩ nếu như Dịch Liên Khải trở lại đây, trông thấy Phan Kiện Trì, nói không biết chừng mình sẽ để lộ ra sơ hở gì đó. Việc cấp bách nhất lúc này, là không được để cho Dịch Liên Khải nhìn ra được cái gì. Lần này không gặp được Dịch Liên Khải, Cao Thiệu Hiên nói không chừng sẽ lại đem anh đến đây lần nữa.
Muốn tránh để anh không phải gặp Dịch Liên Khải, tự bản thân mình thật sự cô không có biện pháp, chỉ đành tùy cơ ứng biến vậy, có lẽ buổi tối khi Dịch Liên Khải trở về, mình đã có thể nghĩ ra biện pháp không biết chừng. Nhưng rốt cuộc biện pháp gì mới ổn thỏa được đây, bản thân cô gấp đến độ cả thân đều là mồ hôi. Cao Thiệu Hiên thấy cô im lặng không nói gì, hơn nữa khi nhắc đến Dịch Liên Khải, tuy nhẹ nhàng nhưng vẫn thấy được có chút đau khổ bên trong, trong lòng mềm nhũn, lo lắng cô không thể giúp mình truyền lời lại được, không khỏi nói: "Như vậy chúng tôi đành cung kính không bằng tuân mệnh vậy".
Tần Tang liền gọi: "Má Hàn".
Cô đứng dậy đi phân phó người hầu, đi qua đi lai trước ghế sa lon, tuy rằng cô đang đi giày cao gót, thế nhưng dẫm lên trên thảm, lại mềm mại không có lấy một tiếng động. Hình như chỉ trong nháy mắt, đã đi tới trước mặt. Có một loại xa xa nhàn nhạt hương khí, phảng phất theo hướng người đi mà âm thầm tới, rồi lại nhạt nhạt dần đi. Cao Thiệu Hiên trong lòng không nói nên lời buồn không có lí do, nhìn đến Phan Kiện Trì, mong anh không nhìn ra được đầu mối gì.
May là Phan Kiện Trì cũng đang thất thần, mắt đang nhìn lên bình hoa trên bàn trà.
Hai người bọn họ lặng lẽ ngồi ở một chỗ cùng lắm chỉ trong chốc lát, Tần Tang đã quay trở lại. Cô trấn định một chút, ngay cả nụ cười cũng tự nhiên hơn rất nhiều, hướng Cao Thiệu Hiên nói: "Nghe nói Cao thiếu gia từng đi du học ở bên ngoại quốc. Không biết đấy là quốc gia nào?"
"Nước Mĩ"
"Nước Mĩ về âm nhạc và mỹ thuật tạo hình đều vô cùng tốt" Tần Tang nói: "Nghe nói phong cảnh cũng rất tốt."
Cao Thiệu Hiên tranh thủ hỏi: "Phu nhân vì sao không thử xuất ngoại một chuyến, cho dù là đi chơi cũng cực kì thú vị"
Tần Tang nói: "Phụ mẫu đều ở đây, cũng không dám đi xa… Dù sao họ cũng đều là người lớn tuổi cả rồi.."
Nói đến đây cô có chút khó chịu, nhưng vẫn cười cười: "Chúng tôi đều là những người tương đối cổ hủ, chỉ sợ đã để Cao thiếu gia chê cười rồi".
Cao Thiệu Hiên nói: "Thiếu phu nhân chỉ sợ so với Thiệu Hiên còn trẻ hơn rất nhiều, tại sao lại tự nói mình cổ hủ được chứ?"
Cứ như vậy rảnh rỗi nói chuyện với nhau, chẳng được bao lâu, má Hàn đi tới thông báo, nói nhà bếp đã chuẩn bị thỏa đáng. Vì vậy Tần Tang liền mời Cao Thiệu Hiên xuống nhà ăn. Cô vốn là chủ nhân, nên rất khách khí: "Mời Cao thiếu gia, mời Phan tiên sinh…"
Cao Thiệu Hiên liền đứng đậy đi xuống phòng ăn, Phan Kiện Trì đi phía sau cậu, cố ý đi chậm lại. Quả nhiên Tần Tang im lặng không lên tiếng, người xen vào giữa, đột nhiên đem cái gì nhét vào tay anh. Sau đó đi thẳng xuống nhà ăn.
Biệt thự của họ tuy rằng mang kiểu dáng Tây Âu, nhưng lại có hai phòng ăn một Trung, một Tây. Bởi vì Dịch Liên Khải bình thường mời khách đều là dùng phòng kiểu Tây Âu này, vậy nên nhà bếp cũng có biết làm món ăn theo kiểu nhà hàng Tây. Cao Thiệu Hiên vừa ngồi xuống, nữ phó liền tiến đến, thay cậu mở khăn ăn. Tần Tang sẵn tiện nói: "Hôm nay ăn đồ ăn Trung Quốc, lại dùng bộ đồ ăn kiểu Tây, cũng mong Cao thiếu gia cứ tự nhiên, nhập gia tùy tục".
Cao Thiệu Hiên thấy cô nói chuyện với mình rất khách khí, giống y như bà chủ lớn, trong lòng không biết tại sao khó chịu không nên lời. Liền cười nhạt nói: "Đã sớm nghe đầu bếp ở chỗ công tử gia đặc biệt ngon, hôm nay quả nhiên được khai mở nhãn giới".
Đầu bếp Dịch gia chính là đầu bếp nổi danh có tiếng ở Giang Tả, làm món hấp cá hắc cốt, tự mình lấy muôi đổ nước canh sương (canh luộc Xương) lên, nóng hổi bưng lên bàn, ngon không gì sánh được. Có rất nhiều món vùng núi ngon, tuy rằng món ăn đơn giản, nhưng lại tương đối được. Tần Tang tuy là không uống rượu, nhưng lại bảo người hầu mở một bình Hương Tân, cười với Cao Thiệu Hiên nói: " Lan Pha không ở nhà, cũng không có ai khác tiếp khách, Cao thiếu gia và Phan tiên sinh đành để hai người uống một mình vậy"
Bữa cơm này ba người ăn mà chả có vị gì, cũng may là rất nhanh đã ăn xong bữa ăn, đầu bếp Tây Âu còn mang cà phê lên. Cao Thiệu Hiên thấy Tần Tang dường như vẻ mệt mỏi, vì vậy liền dẫn Phan Kiện Trì cáo từ. Tần Tang nói: "Chờ Lan Pha quay về, tôi sẽ nói cho anh ấy biết hai người tới thăm, bảo anh ấy bao giờ đến quý phủ thăm hỏi".
Cao Thiệu Hiên luôn miệng nói: "Không dám".
Tần Tang cũng không khách sáo, tiễn đi một đoạn rồi đi vào bên trong.
Cô lên lầu về phòng của mình, nhưng mà tâm thần rối bời. Nằm phục ở trên giường, cảm thấy rất hỗn loạn. Mơ mơ màng màng nhớ lại tới lúc còn ở trường, có gốc cây ngô đồng lớn, có một nhà lầu cũ thấp thoáng phong cách Tây Âu. Bóng cây sâu thẳm âm u, từng phiến từng phiến lá cây ngô đồng như lòng bàn tay nhỏ, tinh tế dày đặc che đi ánh nắng mặt trời. Ánh dương tinh tế xuyên qua kẽ lá rơi xuống, ánh mắt Lịch Vọng Bình* cũng trơn bóng sáng sủa, giống như được ánh mặt trời chiếu sáng.
Anh nắm tay cô, nói khẽ với cô: "Tần Tang đi với anh. Chúng ta cùng nhau đi ra nước ngoài".
*Thật ra thì mình search hán việt thấy Phan Kiện Trì tên thật có 3 cái họ lận là Lệ, Li, Lịch() (mình lấy Lịch vì chap 1 mình đã lỡ dịch như thế rồi)
Cô lại một mực lắc đầu, nước mắt bất tri bất giác chảy xuống. Cô khóc, khóc cho đến tận khi tỉnh lại, thì ra tất cả lại chỉ là một giấc mộng Nam Kha**, thế nhưng đã khóc đến ướt cả một phần gối. Cô chậm rãi ngồi dậy, hóa ra trời đã tối rồi, bên ngoài vang lên âm thanh xào xạc, dường như trời đang mưa.
**Giấc mộ Nam Kha có nghĩa sự phú quý vinh hoa chẳng khác nào một giấc mộng. Điển tích này xuất phát từ sách "Nam Kha ký thuật" của Lý Công Tá đời Đường. Trong sách có kể truyện Thuần Vu Phần nằm mộng thấy mình đi lạc vào một nước tên là Hòe An, được vua Hòe An cho vào bái yết rồi gả con gái, cho làm phò mã và đưa ra quận Nam Kha làm quan Thái thú, cai trị cả một vùng rộng lớn, vinh hoa phú quý tột bậc.
Khi tỉnh dậy, Thuần thấy mình nằm dưới gốc cây hòe có một chỉ về phía nam, bị một đàn kiến bu quanh. (Trung Quốc)
Thuần nhớ lại giấc mộng của mình, so sánh với thực tế chung quanh, thấy rằng: Cây Hòe là nước Hòe An, cành cây phía nam là đất Nam Kha. Từ điển tích này, người ta rút ra các thành ngữ: Giấc Nam Kha, Mộng Nam Kha, Giấc Hòe, để chỉ những gì tốt đẹp của cuộc đời thường ngắn ngủi, công danh phú quý như giấc chiêm bao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!