Chương 5: (Vô Đề)

Chủ ý hay của Ngô Phụng Hoa chính là, lúc này  trong núi cũng  không thiếu người quen đang nghỉ hè ở đây, chi bằng mời họ đến biệt thự tham gia dạ vũ long trọng, mời tất cả bằng hữu quen đến đây. Sau đó mượn cớ rằng nhân viên chiêu đãi không đủ, phái người đi mời người dân địa phương vùng này tới giúp đỡ. "

"Chiêu này hay ở chỗ là, vì đây là dạ vũ nên các vị quý phu nhân đến rất đông đảo, nên chỉ có thể tuyển nữ, tuổi không nên quá lớn, tốt nhất là sinh viên, bởi vì các phu nhân quyền quý đều có kiến thức, hiểu phong nhã, nên tuyển sinh viên nữ làm chiêu đãi viện tạm thời là vô cùng thích hợp"

Cao Thiệu Hiên thấy chủ ý này của hắn, ngẫm lại quả thật không sai, vì vậy hỏi: "Nếu không tìm được hoặc là cô ấy không chịu làm chiêu đãi viên thì sao đây?"

Ngô Phụng Hoa nói: "Cùng lắm thì coi như chúng ta tổ chức một buổi dạ vũ thôi, chẳng lẽ có như vậy cậu cũng cảm thấy rắc rối hay sao?"

Cao Thiệu Hiên nghe xong cũng cảm thấy không có gì khó khăn, hơn nữa lại đang ôm một loại tử mã đương tác hoạt mã y (là loại hi vọng chờ đợi),  cùng lắm coi như là mình thử vận may một chút. Liền lập tức kêu quản gia, nói mình muốn chuẩn bị một buổi dạ vũ long trọng.

Người vào nghỉ hè trong núi đa phần đều là người giàu có không thì cũng là người quyền quý nên tam nhật nhất tiểu yến, ngũ nhật nhất đại yến(ba ngày một tiệc nhỏ, năm ngày lại một tiệc lớn),  đa phần đây đều là những cuộc vui hàng đêm ở quanh vùng này. Vì vậy quản gia cũng không thấy ý tưởng này có gì lạ, chẳng qua thiếu gia nhà mình thường ngày đều là người vốn rất an tĩnh, rất chán ghét việc xã giao thông thường.

Không ngờ lúc này lại nói muốn tổ chức vũ hội, có lẽ mấy tháng nay ở trong núi đã thấy quá ư là buồn chán rồi.

Cao Thiệu Hiên lại dặn dò đi tìm thêm mấy chiêu đãi viên tạm thời, điều này làm quản gia có chút không hiểu: "Nếu người không đủ thì chúng ta vào trong thành gọi thêm người lên không  phải được rồi sao ạ, tại sao phải tìm trên núi làm gì? Trong núi toàn phu xe với nông phu, nếu khá hơn thì chỉ có người buôn bán, sợ lúc đó tay chân vụng về phục vụ không tốt lại thành chuyện cười mất."

Cao Thiệu Hiện mất kiên nhẫn nói: "Bảo ngươi đi tìm thêm người thì cứ đi tìm đi, còn đứng đây dài dòng làm gì?"

Rất hiếm khi thấy cậu ta mất kiên nhẫn như vậy làm quản gia sợ đến khúm núm, ngay lập tức phái người đi quanh vùng hỏi thăm qua những người sống trên núi xem có thể tìm được sinh viên nữ nào thích hợp,  đồng ý đi làm chiêu đãi viên tạm thời hay không.

Loan tin rầm rộ như vậy, thấy công việc vừa đơn giản lại có tiền thưởng nhiều, nhà mấy người có con gái đều đồng ý cho con của mình tới. Thiệu Hiên xem qua một lượt đều không phải người mình từng gặp ở thác nước ngày hôm đó,  trong lòng không khỏi thấy thất vọng. Cứ như vậy cho đến tận hôm vũ hội, không tìm được người muốn tìm mà cũng không thể làm gì hơn,  nên mọi hứng thú đều chả còn nữa.

Ngô Phụng Hoa biết cậu hoàn toàn không có hứng thú gì ở buổi vũ hội này nhưng thiếp mời đã gửi đi rồi, trong núi này các nhân vật có máu mặt ở đây đều là nể mặt Cao đốc quân mà tới đây tham gia. Ngô Phụng Hoa đang định đi xuống đảm nhiệm việc chiêu đãi khách khứa, nhưng thấy bộ dạng không vui của Thiệu Hiên. Đành tìm một chỗ trống khẽ nói với cậu: "Hôm nay người tới đa phần đều là do nể mặt lệnh tôn mà đến.  Hơn nữa thiếu gia của Dịch tuần duyệt sử cũng tới, dù gì cậu cũng là chủ tiệc không thể bày ra bộ mặt rầu rĩ như vậy được."

Cao Thiệu Hiên miễn cưỡng lên tinh thần, cũng may có nhiều người ăn xong liền theo tiếng nhạc cùng nhau bước xuống sàn nhảy, bắt đầu khiêu vũ. Cao Thiệu Hiên thấy tửu như trì ca như lâm (theo mình hiểu là TH thấy cảnh uống rượu nhiều như nước, không biết có phải không nữa)  vậy, không thể chịu nổi cái sự phồn hoa lãng phí này, mà tin tức của giai nhân càng ngày càng xa vời, càng nghĩ càng thấy buồn hơn.

Lúc này bỗng có người vỗ lên bả vai một cái, quay đầu lại nhìn thì ra là Dịch Liên Khải

Cậu cùng anh ta không hề quen biết nhau, chỉ biết vị thiếu gia này vốn là một khách quen ở trong chốn phong nguyệt. Hôm nay dự tiệc cũng mang theo một vị mĩ nữ diễm lệ, có người nhận ra đó là Mẫn Hồng Ngọc nổi danh ở Phù Viễn, Ngô Phụng Hoa vốn là kẻ lắm chuyện đã sớm chỉ cho cậu thấy: "Đó chính là người mới mà Dịch thiếu gia vô cùng cưng chiều, nghe đâu Dịch gia Tam thiếu phu nhân vì cô ấy mà tự mình đi lên núi, ai dè kết quả lại đươc một trận bẽ mặt."

Cao Thiệu Hiên nghe qua như gió thổi bên tai, lúc này thấy Dịch Liên Khải mang theo chút ý cười, hỏi: " Lâu rồi không thấy mặt cậu, lần cuối chúng ta gặp là ở trong phủ nhỉ."

Cao Thiệu Hiên cười nói: "Phải rồi."

Dịch Liên Khải lại nói: "Tôi có một chuyên riêng  vốn định nhờ vả lệnh tôn, nhưng nghĩ qua nghĩ lại thì lại không dám hướng lệnh tôn mở miệng …" Kéo vai Cao Thiêu Hiên lại, nói nhỏ: "Lão cha tôi dạo này đang rất tức giận với tôi, chuyện này nếu để cho ông ấy biết thế nào cũng phiền toái to nên tôi muốn nhờ Cao công tử giúp tôi, không biết có được hay không?"

Cao Thiệu Hiên nghe anh ta nói vậy, liền nói: "Công tử gia, anh lại khách khí quá rồi, anh đã phân phó thì Thiệu Hiên tôi nhất định sẽ cố hết sức giúp đỡ "

Dịch Liên Khải cười nói: "Gọi là phân phó tôi nào dám chứ…" hạ thấp giọng xuống, nói: "Nói ra thật là quá xấu hổ, vị bạn học cũ của tôi họ Phan, tên Kiện Trì bị bắt giam ở Phù Viễn. Trong nhà biết chuyện khóc lóc sướt mướt rồi sai người đến nhờ vả tôi, nhưng cậu cũng biết những chuyện như thế này tôi cũng không tiện ra mặt. Tôi nghĩ nếu như lệnh tôn có thể đánh động một chút với bên Phù Viễn, tìm cách đem người thả ra, gia phụ tất nhiên cũng không thể nghi ngờ đến tôi được."

Ngữ khí của anh mặc dù là đang thương lượng nhưng Thiệu Hiên biết chuyện này vốn dĩ không thể thương lượng được. Nếu Dịch Liên Khải không phải đang ở tình huống khó xử, cần tránh mọi sự nghi ngờ nên đành mượn tạm tay phụ thân mình giúp đưa người ra ngoài thôi, vì vậy đáp: "Xin Dịch công tử yên tâm, chuyện này Thiệu Hiên chắc chắn sẽ dốc hết sức làm, thay anh chu toàn mọi việc".

Dịch Liên Khải cười cười vỗ vỗ vai: "Đa tạ, đa tạ."

Cao Thiệu Hiên được Dịch Liên Khải nhờ cậy không dám chậm trễ ngay lập tức buổi tối hôm đó gọi một cú điện vào trong thành. Cao Bội Đức nghe thấy con trai kể lại đầu đuôi mọi chuyện, cái sự tình này vốn chỉ cần một cái nhấc tay là xong mà cũng khiến cho Dịch Liên Khải nợ mình một cái ân huệ, vui vẻ lập tức gửi một mật điện xuống Phù Viễn, chỉ nói đơn giản là cháu trai của vợ mình bị bắt nhầm.

Quan trấn ở Phù Viễn xưa nay vẫn còn nợ  ân tình của Cao Bội Đức, nhận được phong mật điện liền ra lệnh cho ngục giám đem Phan Kiện Trì thả ra ngoài. Thấy vị này là cháu trai của Đốc quân không những đem thả ra mà còn điều hai người hộ tống đến tận thành Xương Nghiệp, cũng may Phù Viễn đến Xương Nghiệp có một tuyến đường sắt thông với nhau nên chỉ một đêm đã tới nơi cực kì tiện lợi.

Phù Viễn bên này vừa thả người ngay lập tức gửi lại mật điện cho Cao Bội Đức, Cao Bội Đức liền bảo thư ký tới bến xe đón người, rồi dùng xe đưa thẳng lên trên núi để Cao Thiệu Hiên đưa đến chỗ của Dịch Liên Khải. Cao Thiệu Hiên vốn rất tò mò, nghĩ thầm vị Phan thiếu gia này bị bắt giam mà có thể khiến cho người đường đường là Tam thiếu gia của Duyệt tuần sử phải ra mặt nói giúp dùm thì nhất định lai lịch không thể là người bình thường được.

Ai ngờ người được đưa lên núi chỉ là một thanh niên ăn mặc quá đỗi tầm thường, chỉ được cái tướng mạo thanh tú, hào hoa phong nhã cũng mang dáng dấp của phần tử trí thức. Cao Thiệu Hiên xưa nay đối với người như vậy luôn có ý muốn làm quen liền hết sức khách khí, theo lễ tiết của phương Tây cùng anh ta bắt tay, nói: "Phan công tử đã để anh chịu ủy khuất rồi, tôi lập tức đưa anh đi gặp Dịch công tử."

Người nọ cực kì trầm mặc, nghe đến ba chữ "Dịch công tử" lại đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn Cao Thiệu Hiên một cái, Cao Thiệu Hiên chỉ thấy ánh mắt của anh ta quá sắc bén nhìn mình mang theo chút khí khái anh dũng nhưng trong chốc lát liền cụp mắt xuống, nói: " Đa tạ."

Đây là lần đầu thấy anh ta mở miệng nói chuyện, Cao Thiệu Hiên chỉ cảm thấy thanh âm của anh ta cực kì trầm thấp, lại thấy anh dù mặc một bộ đồ Tây nhưng ở cổ lại không có đeo cà vạt mà chỉ nới rộng hai cúc áo ra, dưới cổ hiện lên những vết thương tím đen lại, có lẽ trong ngục bị người ta làm hình. Cao Thiệu Hiên cũng biết sau khi anh bị cho là cách mạng Đảng nên bị bắt, thể nào cũng bị làm hình, nhưng bởi vì cậu ta từ khi sinh ra cho đến giờ đây là lần đầu tiên nhìn thấy trên thân người có vết thương đáng sợ như vậy không khỏi rùng mình một cái.

Phan Kiện Trì thấy bộ dạng của cậu ta cũng đoán lớ mớ được cậu ta đang nghĩ gì. Vì vậy đưa tay lên cài lại cúc áo, cũng không biết có phải chạm vào vết thương hay không mà chỉ thấy hai hàng lông mày của anh khẽ nhíu lại, thấp giọng nói: "Bộ dạng của tôi e là sẽ dọa cho Dịch công tử sợ hay là để tôi nghỉ ngơi ít ngày đã rồi hẵng đến gặp mặt."

Cao Thiệu Hiên nói: "Chuyện này vốn là do Dịch công tử tự mình căn dặn tôi nên tôi cũng không dám tự ý quyết định hay chúng ta cứ đi gặp Dịch công tử trước đã, để anh ta thấy anh bình an vô sự thì mới có thể yên tâm được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!