Chương 42: (Vô Đề)

"Nhị gia, đây là vị Thập Bất Toán."

Dịch Thư Tăng thật ra rất khách khí, trên ghế ngồi khom người: "Thập tướng công mời ngồi."

- Sau đó tỉ mỉ đánh giá Thập Bất Toán, chỉ thấy nét mặt hắn vàng vàng, hai hàng lông mi cháy xém, trên ngón tay còn có vết tích của lọ thuốc hít*, thế nhưng ăn mặc lại vô cùng gọn gàng, sạch sẽ, ngoại trừ cái kính râm Tây Dương tròn trịa ở trên mặt ra, nhìn qua cũng không nghĩ đây là người mù.

"Nhị gia khách khí rồi!"

- Thập Bất Toán chậm rãi cung kính nói: "Nhị gia cát tường."

Tiểu đồng đứng bên cạnh không lên tiếng dìu ông ngồi xuống, Dịch Thư Tăng liền sai người đưa đến hơn một một cái bát tự, thỉnh lão đoán mệnh. Thập Bất Toán bảo tiểu đồng đọc ngày sinh tháng đẻ lên, tỉ mỉ tính ra, mỗi một cái bát tự, Dịch Thư Tăng đều hỏi vô cùng tỉ mỉ.

Tính đến cái bát tự thứ bảy, Thập Bất Toán bỗng nhíu mày, tựa hồ như muốn nói lại thôi.

Dịch Thư Tăng nhìn sắc mặt, vì vậy nói: "Thập tướng gia cứ nói xin đừng ngại."

"Cái bát tự này chẳng hay là nam hay là nữ."

Dịch Thư Tăng mặt không biến sắc: "Là nữ nhi thì sao?"

"Nếu như là một cô nương, thì vô cùng tốt lành, có điều sẽ khắc phụ mẫu, nên cho làm con thừa tự của người khác mới tốt được. Đến năm hai mươi tư tuổi có một đại kiếp nạn, nếu không có trở ngại thì chuyện hôn nhân vô cùng tốt."

"Vậy nếu như là nam hài tử thì sao?"

Thập Bất Toán chậm chạp nói rằng: "Nếu như là một nam hài tử, tương lại vô cùng vượt trội. Thực không dám giấu diếm, tại hạ suốt mười mấy năm qua, đã xem vô số bát tự rồi, nhưng chỉ trong vòng một năm nay, kể cả cái bát tự này, thì đã có sinh thần của hai người làm lão nạp kinh ngạc nhất".

"Ồ? Không biết tại sao lão lại ngạc nhiên như thế?"

Thất Bất Toán nói: "Hai cái bát tự này, đều là hiểm trung hữu quý, hơn nữa còn là đại quý".

Dịch Thư Tăng trầm mặc trong chốc lát, hỏi: "Hiểm trung hữu quý? Cái này giải thích ra làm sao?"

Thập Bất Toán nói rằng: "Dùng bát tự của vị quý gia này mà nói thì nếu như là nam hài tử thì phải đề phòng chuyện mặt mày bị tổn thương. Chỉ cần an bình đến năm 18 tuổi, trên mặt không bị thương hay bị sẹo gì, tương lai ắt có đại phú, đại quý."

"Đại quý ở đây là quý như thế nào?"

Thập Bất Toán nói từng chữ từng chữ: "Quý không tả nổi."

Dịch Thư Tăng cười cười, nói rằng: "Đây là con gái thứ hai của ta. Lão nói con bé khắc phụ mẫu, ngoại trừ cho làm con thừa tự cho người khác ra, còn có biện pháp khác không?"

"Nếu như không có khả năng cho làm con thừa tự, chỉ có thể xuất gia tu hành thôi. Lệnh tiểu thư với phụ mẫu duyên vô cùng mỏng, nếu như còn ở trong nhà nói không chừng sẽ gặp họa."

Dịch Thư Tăng gật đầu, lúc này mới để ý tới Thập Bất Toán vốn không nhìn thấy, vì vậy hỏi: "Lão vừa mới nói gặp qua hai cái bát tự khiến lão kinh ngạc, vậy còn cái bát tự còn lại thì như thế nào?"

Thập Bất Toán cung kính đáp: "Người đó ở tại phương Bắc, cũng coi như là gia đình thế gia vọng tộc, vừa khéo mới sinh được một tiểu thiếu gia, vì vậy sắp xếp cho lão đi tính bát tự cho."

"Ồ? Vậy rốt cuộc bát tự kia kì lạ ở chỗ nào?"

"Vị tiểu thiếu gia kia, bát tự cùng vị kia của nhà ngài là như nhau, đều là quý không tả nổi."

"Thế nào là quý không tả nổi?"

- Dịch Thư Tăng cười nói: "Lão nói quý không tả nổi thì có lẽ cũng không đáng giá cho lắm."

Thập Bất Toán khom người, nghẹo đầu cười nói: "Nhị gia chê bai lão nạp là người giang hồ thích khua môi múa mép, đương nhiên làm sao thích nghe lão nạp giải thích."

Dịch Thư Tăng cười cười, nói: "Lão thật ra là một người thành thật."

- Lại hỏi: "Lão nói cái bát tự kia cũng là hiểm trung hữu quý, vậy hiểm ở đây là như thế nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!