"Đưa xuống đi."
- Dịch Liên Thận coi như không có, đối với Dịch Liên Khải nói: "Hai chuyện đã xong một chuyện rồi. Thừa dịp tuyết còn chưa xuống, chúng ta làm chuyện còn lại luôn."
Dịch Liên Khải nói: "Cũng tốt. Tần Tang vừa đến Xương Nghiệp, sau khi đã an toàn rồi, ta mới có thể giao đồ giao ngươi."
Dịch Liên Thận nói: "Điều đó là tất nhiên rồi."
Dịch Liên Khải nói: "Người của ta ở quan ngoại, ngươi chỉ cần chuẩn bị xe, đổ đầy xăng, anh sẽ hộ tống đưa Tần Tang đi. Sau khi đến Xương Nghiệp, anh sẽ báo cáo lại cho ta, khi đó ta sẽ đem đồ giao cho ngươi."
Dịch Liên Thận cau mày nói: "Điều này hơi khó trong tình thế này. Bây giờ thế cục vạn biến, kéo dài thêm nữa, món đồ đó có khi chỉ còn là một tấm giấy vụn."
Dịch Liên Khải cười nhạt: "Ở trong kho bảo hiểm ở ngân hàng Thụy Sĩ cũng đã là cả triệu ưng* dương rồi. Sao có thể là một nắm giấy vụn được? Chỉ cần ngươi trình tín vật ra, ngân hàng liền mở chốt an toàn của quỹ. Đến lúc đó dù là Lý Trọng Năm đánh thành Phù Viễn thành cái tổ ong, thì ngươi cầm một khoản tiền lớn như vậy, đừng nói là một thành Phù Viễn, ngay cả hành tỉnh Phù Châu, chỉ sợ cũng xây mới hết luôn được."
Dịch Liên Thận nói: "Nếu không như thế này đi, chúng ta mỗi người nhượng bộ một bước. Người của ngươi mang Tần Tang rời đi, ngươi liền đem tung tích vật đó nói cho ta. Ta phái người đi lấy, cũng cần có thời gian. Ngươi biết đánh giặc là lửa đốt chân mày, lúc bị Lý Trọng Năm đánh được vào trong thành Phù Viễn, thì cho dù ta có cầm cả triệu ưng dương cũng không có chỗ dùng.
Cho dù có tạm thời qua nước láng giềng mượn binh, chỉ sợ cũng không còn kịp nữa rồi."
Dịch Liên Khải tựa hồ trầm ngâm bất định, Dịch Liên Thận nói: "Ta cũng đã tin ngươi rồi, sao ngươi lại không tin ta chứ?"
Dịch Liên Khải rốt cuộc quyết định: "Được! Nhưng ta muốn tận mắt nhìn Tần Tang đi."
Dịch Liên Thận nói: "Chuyện này có gì khó khăn chứ? Chúng ta cùng lên trên thành, ngươi kêu người của ngươi ra ngoài cửa thành tiếp ứng. Đứng trên cao, nhìn càng xa hơn. Sau khi bọn họ đi được mấy giờ ngươi liền nói cho ta, lúc đấy ta cho dù phái người đuổi theo cũng không kịp nữa rồi."
Dịch Liên Khải cười nhạt: "Ngươi nếu thật sự muốn phái người đuổi theo, ta còn có thể làm gì được đây."
Dịch Liên Thận nói: "Nếu như ngươi giao đồ ra, ta còn làm khó em dâu làm gì chứ? Hoài bích kỳ tội**, ngay cả ngọc cũng không có, ngay cả ngươi ta cũng sẽ không làm khó, huống chi là em dâu."
Dịch Liên Khải rốt cuộc cười một tiếng: "Nếu như vậy, đa tạ nhị ca."
Trong lúc bọn họ nói chuyện, bên trong phòng đã quét sạch sẽ, vệ binh đã cuốn lại tấm thảm đầy máu tươi, lại trải một tấm thảm mới lên, mọi thứ giống như chưa từng xảy ra. Dịch Liên Thận hỏi: "Nếu được thì mời em dâu đến đây? Hay là ngươi trở về một chuyến, chỉ sợ còn có chút lời riêng tư, ngươi còn muốn nói với cô ấy."
Dịch Liên Khải chỉ hơi trầm ngâm, rốt cuộc lắc đầu một cái, nói: "Không được, ta không muốn thấy cô ấy, cứ đưa cô ấy đi đi."
Dịch Liên Thận hỏi: "Vậy người của ngươi đâu? Ngươi cũng không đi gặp anh, dặn dò vài lời sao?"
Dịch Liên Khải khẽ mỉm cười, nói: "Anh sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy, không cần dặn dò."
Dịch Liên Thận suy nghĩ một chút, nhưng vẫn sai người đi mời Tần Tang, Dịch Liên Khải nghe anh phân phó vệ binh, cũng không cản trở gì thêm. Tần Tang vốn đang trăn trở chưa ngủ được, sau đó lại nghe trong viện đột nhiên có tiếng súng, hơi cả kinh bất định, lúc này vệ binh đưa lời tới, cô liền lập tức mặc áo choàng dài, đi tới. Chỉ thấy trong phòng đèn đuốc sáng sáng trưng, Dịch Liên Thận cùng Dịch Liên Khải đứng sóng vai.
Dịch Liên Thận mặt như cũ mỉm cười, mà Dịch Liên Khải thần sắc lãnh đạm, tựa hồ như hai người vừa có chút tranh chấp. Cô nghi ngờ trong lòng, nhưng vẫn theo lễ cũ cúi chào một cái, kêu một tiếng: "Nhị ca."
Dịch Liên Thận nói: "Sắp có chiến tranh, ý của tam đệ là nơi này không được yên ổn, cũng không thể giữ cô ở lại, vẫn nên như trước đưa cô đi Xương Nghiệp."
Tần Tang nhìn Dịch Liên Khải một cái, nói: "Đã như vậy, tôi cùng anh ta ở cùng nhau, nếu đi thì cùng đi."
Dịch Liên Thận nói: "Tam đệ còn có một số việc phải thay ta đi làm, cho nên chỉ sợ không thể đi cùng em dâu."
Tần Tang nói: "Nhị ca là anh lớn, nếu lúc trước Lan Pha đã bất kính với nhị ca, thì ta sẽ thay anh chịu tội bất kính đó. Nhị ca, phụ thân đại nhân bệnh nặng chưa lành, thành Phù Viễn sớm muộn cũng sẽ lâm nguy, vào thời điểm này, anh em đánh nhau, chỉ có thảm hại vô ích..."
Dịch Liên Thận hơi nhíu mày, xoay mặt đối với Dịch Liên Khải nói: "Đàn bà thế này, vậy mà ngươi lại thích."
Dịch Liên Khải lúc này mới từ tốn nói: "Ta cũng không thích, cho nên mới muốn gửi đi xa."
Dịch Liên Thận lắc đầu một cái, nói với Tần Tang: "Tam muội muội, đừng nói nữa, chuyện của nam nhân. Ngươi đừng nên quan tâm nữa. Đi thôi, ta phái người đưa cô ra khỏi thành, có người ở ngoài thành sẽ đón cô, đưa cô đi Xương Nghiệp."
Tần Tang nhìn Dịch Liên Khải, dường như mong anh nói chuyện. Dịch Liên Khải cũng không nhìn cô, chỉ nhìn hướng khác, tựa hồ trong lòng có chút không yên, chỉ nói: "Bên ngoài thành người chờ cô là Phan Kiện Trì, ta tác thành cho hai người các ngươi."
Tần Tang người hơi chấn động chút, tựa như không tin nhìn anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!