Chương 39: (Vô Đề)

Được một vệ binh đưa thẳng về phòng, Dịch Liên Khải lúc này mới cười nói: "Trước đây không cảm thấy, hôm nay mới phát hiện thì ra em vốn là một bình giấm."

Tần Tang không hề quan tâm đến anh, chỉ lầm lũi ngồi ở trên giường đất, một tay chống má, tựa hồ đang suy nghĩ tâm sự gì đó, một lúc sau mới lên tiếng: "Anh từng nói với em."

Dịch Liên Khải nghe cô nói một câu không đầu không đuôi, không kiềm được hỏi: "Cái gì?"

Tần Tang ngước tròng mắt lên nhìn anh: "Anh từng nói, anh chính là được di thái thái sinh ra, cho nên anh tuyệt đối không lập thêm di thái thái. Chuyện này rõ ràng là Dịch Liên Thận ép anh, anh tuyệt đối sẽ không tình nguyện. Hắn rốt cuộc muốn làm cái gì? Mẫn Hồng Ngọc thật là do anh đả thương sao?"

Dịch Liên Khải một lát sau, mới lên tiếng: "Đúng vậy."

Tần Tang lại hỏi: "Anh vì sao lại nổ súng bắn cô ta bị thương chứ?"

Dịch Liên Khải nhàn nhạt nói: "Anh thấy cô ta không vừa mắt."

Tần Tang cũng không nói thêm gì nữa, lại qua một lúc lâu, tựa như vừa quyết định, nhìn anh nói: "Nhị ca có phải nắm đằng chuôi của anh trong tay hay không? Lệ Vọng Bình có phải cũng do anh ta giết? Anh vì sao lại lừa gạt em?"

"Lệ Vọng Bình là do chính anh giết."

"Đã là vợ chồng, anh cho tới bây giờ còn không chịu nói thật với em sao? Hắn đến tột cùng là muốn cái gì, hay là muốn anh thay hắn làm chuyện gì, anh nói cho em biết, hai người cuối cùng thật sự thương lượng điều gì."

Dịch Liên Khải vẫn dáng vẻ dửng dưng như cũ đó, nói: "Chuyện của anh, em bớt can thiệp vào đi, em chỉ cần để ý tốt chính bản thân mình là được."

"Nhưng anh đã đồng ý em."

- Tần Tang nói: "Anh từng nói, từ nay về sau sẽ không bỏ emlại nữa. Bất kể tình thế tốt hay xấu, tuyệt đối không một mình bỏ em lại nữa."

Dịch Liên Khải trầm mặc chốc lát, mới tựa hồ áy náy cười một tiếng, nói: "Vợ chồng vốn là chim trong cùng một rừng, đại nạn đến đầu mọi người đều tự bay."

Tần Tang trong lòng kết trăm nỗi, nhưng sau khi Dịch Liên Khải nói những lời này, tựa hồ rất mệt mỏi, anh để nguyên quần áo ngủ, không để ý tới cô nữa. Cô một mình một người ngồi cạnh bàn, mãi cho tới khi ngày tối dần lại, lại nghe thấy tiếng bước chân vang, thì ra là phó quan của Dịch Liên Thận, hắn nói: "Tam công tử, nhị công tử mời ngài đi qua một chuyến."

Dịch Liên Khải còn chưa lên tiếng, Tần Tang đã đáp lời nói: "Tôi cũng phải đi."

Dịch Liên Khải đột nhiên xoay người lại, hung hăng cho Tần Tang một cái tát. Một cái bạt tai này đánh rất ác, Tần Tang trong tai có tiếng ong ong, thật lâu mới hoàn hồn lại. Từ lúc kết hôn đến nay, Dịch Liên Khải mặc dù đối với cô âm dương quái khí, nhưng rất ít khi động thủ. Lần trước ở trên xe lửa cũng bất quá chỉ là đánh một phát đạp một cước, cũng không đạp trúng chỗ hiểm.

Hôm nay, một cái đánh này đánh cho khóe miệng cô bị rách ra, máu mặn chát rớm ở miệng, cô có chút choáng váng hoa mắt, chỉ nhìn anh.

Một cú này có lẽ dùng hơi quá sức, Dịch Liên Khải ngực phập phồng, không biết là đang kiềm chế ho khan, hay đang mất sức. Cho nên qua một lúc lâu sau, anh mới điều hòa hô hấp, khàn giọng nói: "Coi như anh có lỗi với em."

Anh xoay người đi ra ngoài, Tần Tang lần này gần như tỉnh lại, ngay cả khóc cũng quên mất, chỉ ngẩn ngơ nhìn anh ra ngoài. Phó quan của Dịch Liên Thận dẫn vệ binh, xách một ngọn đèn dầu sắt. Ngọn đèn dầu kia xuyên qua kính, giống như là đom đóm hỏa trùng trong mùa hè, một vệt tròn le lói, thấy thân ảnh gầy gò của Dịch Liên Khải, từ từ xa dần, cuối cùng biến mất chìm trong bóng đêm.

Dịch Liên Khải đi đến sân trong của Dịch Liên Thận, chỉ thấy đèn đuốc yên ắng, bóng đêm sầm tĩnh, tựa như bốn bề vắng lặng. Anh bước lên thềm, phó quan kia liền thay anh đẩy cửa ra. Chỉ thấy Dịch Liên Thận ngồi một mình dưới ánh đèn, tự rót rượu tự uống. Dịch Liên Khải cũng không khách khí, ngồi xuống ngay cạnh bàn, nói: "Ta biết ngươi muốn cái gì, nhưng ngươi cũng phải đáp ứng ta hai chuyện."

Dịch Liên Thận ném đũa xuống, nói: "Nói đi."

"Thứ nhất, để Tần Tang đi."

Dịch Liên Thận cười một tiếng, nói: "Đời người tất phải sinh tình si. Ngươi làm như vậy vì cô ta, cô ta thì không nhìn thấy tình cảm đó, tại sao phải khổ như vậy chứ?"

Dịch Liên Khải cười cười, nói: "Ta đang không muốn để cô ấy thấy tình cảm đó. Ta vốn không sống được lâu, nếu cô ấy nhớ ta thì tốt, nhưng chỉ sợ nửa đời sau sẽ không hạnh phúc. Chi bằng để cho cô ấy hận ta, ta vừa chết, cô ấy sẽ thống khoái lập gia đình, ngược lại cũng tốt."

Dịch Liên Thận sắc mặt khẽ nhúc nhích, không khỏi lắc đầu một cái: "Lão tam, ta thật sự không hiểu ngươi."

"Người có chí riêng."

- Dịch Liên Khải nhàn nhạt nói: "Giống như Yến Vân rõ ràng thích ngươi, nhưng lại giúp ta bán đứng ngươi vậy. Ngươi cũng không hiểu."

Dịch Liên Thận đột nhiên đứng lên, Dịch Liên Khải nói: "Lão nhị, ta biết ngươi vì chuyện này mà căm ghét ta. Cũng vì chuyện này, ắt sẽ muốn mạng ta. Ngươi không hiểu nhị tẩu nghĩ gì, thành thật mà nói ta cũng hiểu."

Dịch Liên Khải tự mình rót một ly rượu, từ từ nói: "Khi đó chúng ta đều còn nhỏ, là thật nhỏ, vốn không hiểu chuyện. Có chút không hiểu chuyện, tỷ như khi đó, ta là thật lòng kính trọng nhị ca, giá như, khi đó nhị ca cũng thật lòng yêu thương ta."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!