Phan Kiện Trì xoay người đi lên xe lấy sợi dây tới, thấy Mẫn Hồng Ngọc thần sắc kiên nghị, vẫn không giúp được gì chỉ cười nhạt, liền nói: "Mẫn tiểu thư, chuyện này là do cô quá đáng trước, cũng không thể oán chúng tôi."
- Nói xong cầm sợi dây, buộc thật chặt Mẫn Hồng Ngọc, đến khi cô đi tới bên cạnh xe, liền trói cả chân cô lại.
Dịch Liên Khải cầm trường thương, lúc này mới tiện tay bắt lấy một vật, không khách khí chút nào nhét vào trong miệng Mẫn Hồng Ngọc. Mẫn Hồng Ngọc cũng không giãy giụa, tựa hồ đã không còn đếm xỉa nữa, mặc kệ sinh tử không nghĩ tới.
Phan Kiện Trì mặc dù từ trước tới giờ chưa từng lái xe trước mặt Dịch Liên Khải, nhưng Dịch Liên Khải đã sớm biết anh ta biết lái xe, chỉ nhấc mặt lên hướng về phía anh, rồi tự mình ngồi phía sau. Phan Kiện Trì biết ý đồ của anh, vì vậy nổ máy xe, đi vòng về hướng Tây, một đường đi thẳng hướng trấn Hàn Quan.
Đường đi trở về tựa hồ ngày càng dài đằng đẵng, đã quá nửa đêm, khắp nơi tĩnh mịch, bốn phía đều không có tiếng động. Chỉ thấy màn đêm rủ xuống bao quanh, ánh sao sáng chói, nhỏ vụn điểm chấm, tựa hồ càng làm cho gió rét mang đến cái lạnh thấu xương. Phan Kiện Trì mặc dù một đêm không ngủ, nhưng vẫn cố đánh thức tinh thần mình, hết sức khống chế phương hướng, tăng thêm tốc độ hướng trấn Hàn Quan mà đi.
Dịch Liên Khải mặc dù ngồi ở đằng sau, nhưng không có ngủ. Phan Kiện Trì mấy lần quay đầu, cũng chỉ nhìn thấy ánh mắt anh ta lấp lánh, tựa hồ như đang có điều suy nghĩ. Bọn họ đi hơn nửa đêm, xe hơi rốt cuộc càng ngày càng chậm, tựa như hết xăng. Phan Kiện trì dừng xe lại, nhảy xuống xe kiểm tra bình xăng, sau đó nói cho Dịch Liên Khải: "Không còn xăng."
Dịch Liên Khải chân mày giương lên, họng sóng trường thương trong tay chống trên bàn chân Mẫn Hồng Ngọc, dường như rất bình tâm hỏi: "Xăng ở chỗ nào?"
Trong miệng Mẫn Hồng Ngọc hét một vật, giùng giằng lắc đầu một cái, tỏ ý không biết, Dịch Liên Khải không chút do dự liền bóp cò, chỉ nghe "oàng" một tiếng vang lớn, đạn kia xuyên qua bàn chân Mẫn Hồng Ngọc, đánh thủng tấm thép dưới nền xe hơi. Chỉ thấy máu tươi chảy ra như nước, Mẫn Hồng Ngọc không cầm cự nổi, nhất thời hôn mê bất tỉnh.
Phan Kiện Trì kiểm tra xe hơi trong và ngoài, rốt cuộc ở phía cuối rương hành lý tìm được bình xăng, vì vậy xách bình xăng đi thêm vào xe. Sau khi thêm xăng xong thì lên xe, anh thấy Mẫn Hồng Ngọc hôn mê chưa tỉnh, vì vậy lắc đầu một cái, tựa hồ như không hiểu tại sao cô nhất định phải làm vậy. Rõ ràng trên xe còn xăng, nhưng lại muốn chọc giận Dịch Liên Khải.
Dịch Liên Khải tựa hồ thấy hết tâm tư của anh, nhưng cũng không nhiều lời, chỉ nói: "Lái xe."
Cứ như vậy một đêm trôi rất nhanh, rốt cuộc đến lúc bình minh, đã chạy về trấn Hàn Quan.
Ánh mặt trời Tây Bắc đến muộn, phía đông chỉ có màu trắng bạc, bầu trời đầy sao tựa hồ sắp bị che phủ, chỉ thấy ánh sáng mặt trời xuyên thấu qua bầu trời, một phần đất sáng lên. Cứ mênh mông hoang dã như vậy, trời cùng đất dường như ngay cả ranh giới cũng trở nên hỗn độn không rõ, dõi mắt nhìn lại, chỉ là một đường xám tro. Bầu trời màu xanh xám, mặt đất đen xám, mà ánh sáng màu hồng tựa hồ như trong nháy mắt lóe ra từ ranh giới với mặt đất, vẽ lên bầu trời màu sắc tươi đẹp.
Bọn họ vốn từ hướng Tây mà đi, đợi đên trấn Hàn quan, chỉ thấy ánh sáng của ánh mặt trời chiếu lên cổng thành, sáng ngời có vẻ trong veo, ngược với cái liếc nhìn một cái vào ánh nắng chiều hôm trước. Chỉ là bình minh vào mùa xuân, bóng đám mây mỏng tím xuyên qua màu đỏ, mơ hồ tựa như màu hổ phách vậy, đem cả trấn hàn Quan chìm trong đó. Xa xa thanh âm thê lương, là tiếng lạc đà đang xuất quan, "leng keng, leng keng", là tiếng chuông trên cổ lạc đà.
Dịch Liên Khải di chuyển tay chân, đáy xe toàn là máu của Mẫn Hồng Ngọc, khiến cho giày ống trên chân anh cũng bị nhuộm đỏ, bởi vì thời tiết giá rét, nên đã sớm đông lại, Mẫn Hồng Ngọc tình tính kiên nhẫn, mặc dù bị bắn một phát súng, gắng gượng đau đến bất tỉnh. Sau đó, cô tỉnh lại hai lần, nhưng lại không nói một lời, cũng không cầu xin tha thứ, trên mặt không lộ ra vẻ đau đớn. Dịch Liên Khải biết cô từ rất lâu rồi, cho nên cũng không lấy làm lạ gì.
Phan Kiện Trì nhìn xa đến cái lồng màu vàng nhạt trong ánh nắng ở trấn Hàn Quan, vì vậy hỏi: "Công tử gia, làm thế nào đây?"
Dịch Liên Khải sau khi bị thương, sắc mặt vốn không được tốt, lúc này sắc mặt lại càng tái nhợt hơn. Anh dùng nòng súng chọc Mẫn Hồng Ngọc, nói: "Đi, đi nói cho Dịch Liên Thận. Nói ngay lập tức rằng hắn muốn cái gì, chúng ta đàm phán lần nữa."
Mẫn Hồng Ngọc mặc dù đã sớm tỉnh lại, trên trán đầy giọt mồ hôi lạnh, nhưng lại cười lạnh liên tục.
Dịch Liên Khải móc vật trong miệng cô ra, nói: "Ngươi không muốn đi cũng được. Dù sao ta nhìn ngươi liền thấy ghét rồi. Lúc này bắn một phát súng giết chết ngươi, chúng ta liền hết nợ."
Mẫn Hồng Ngọc mặc dù đau đến thanh âm phát run, nhưng vẫn ráng nói: "Ngươi sẽ không bắn chết ta, ngươi giữ ta lại còn có chỗ dùng."
Dịch Liên Khải cười nhạt: "Ngươi vẫn tự biết mình đấy, ta sẽ không để cho ngươi bị bắn chết, quá tiện nghi cho ngươi rồi. Ngươi làm ra chuyện như vậy, ta đem ngươi đi thiên đao vạn quả, cũng là quá nhẹ cho ngươi rồi."
Mẫn Hồng Ngọc cười một cái. Chẳng qua nụ cười này, bởi vì cố nén thống khổ, trên mặt quặn đau. Chỉ sợ là so với khóc càng khó nhìn hơn. Phan Kiện Trì đã xuống xe, mở cửa xe, nói: "Công tử gia, hãy để cho tôi đi."
"Ngươi đi có tác dụng gì chứ?"
Phan Kiện Trì tựa hồ vững chắc, nói: "Bọn họ không biết vật đó không có ở chỗ tôi."
"Chỉ cần ta còn sống, Dịch Liên Thận cũng sẽ biết, đồ không có ở trong tay ngươi."
- Dịch Liên Khải tựa hồ lơ đễnh: "Hắn không phải là muốn ép ta trở lại sao? Nếu như nhị ca ta đã có thịnh tình như vậy, ta tất nhiên không thể phụ lòng hắn được."
Phan Kiện Trì nói: "Công tử gia, nếu như ngài cố chấp muốn vào thành như vậy, ta sẽ không thể phụng bồi được nữa. Hai người chúng ta, không thể bị vây hãm hết ở bên trong được, ta ở lại bên ngoài, còn có thể tiếp ứng được."
Dịch Liên Khải nhìn anh chăm chú trong chốc lát, bỗng nhiên gật đầu một cái, nói: "Được rồi, người có chí riêng, chúng ta lúc này từ biệt."
Phan Kiện Trì cúi người thật thấp theo tác phong hành xử của phương Tây, nói: "Công tử gia yên tâm, núi cao thủy trường, nhất định sẽ có lúc gặp lại."
- Anh sau khi nói xong liền xoay người, sải bước đón ánh nắng mặt trời đi về hướng Đông.
Dịch Liên Khải nheo mắt lại, nhìn một hồi, chỉ cảm thấy ánh mặt trời chiếu vào mình không mở mắt được, vì vậy quay đầu xong, thấy Mẫn Hồng Ngọc vặn vẹo ở đó, trên mặt uể oải. Anh không muốn cùng cô nói chuyện, vì vậy chống súng, ngồi thẳng vào vị trí lái xe, lần nữa khởi động xe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!