Chương 37: (Vô Đề)

Dịch Liên Khải giờ mới hiểu được điệu bộ diễn kịch kia của Mẫn Hồng Ngọc, thì ra là vì muốn thừa dịp chuẩn bị giao vật này cho Phan Kiện Trì. Anh liếc nhìn nòng súng tối om om kia, lắc đầu một cái, nói: "Người đàn bà này..."

Phan Kiện Trì không biết ý anh là gì, chỉ làm bộ muốn nghỉ ngơi, nằm xuống ở bên giường đất, ngay đối diện Dịch Liên Khải, giảm thấp âm thanh, nói: "Công tử gia, chúng ta nghĩ cách xông ra ngoài đi. Bị giam hãm chỗ này cũng chết, xông ra nói không chừng còn có một phần sống."

Dịch Liên Khải không hề đáp lời, chỉ đem cây súng nho nhỏ trong tay anh ta đẩy một cái. Phan Kiện Trì trong lòng nóng nảy, nói: "Công tử gia, việc này không thể chậm trễ. Nếu không đi còn không biết Dịch Liên Thận còn dùng khốc hình nào nữa, chúng ta đi thôi."

Dịch Liên Khải vẫn không nói, Phan Kiện Trì nói nhỏ: "Công tử gia không suy nghĩ chút gì sao, chỉ cần nghĩ một chút đến thiếu phu nhân, cô ấy còn đang chờ ngài."

Dịch Liên Khải mới nhìn anh ta một cái, nhàn nhạt nói: "Không đi được."

Phan Kiện Trì thấp giọng nói: "Không thử làm sao biết? Chúng ta phá khóa cửa, sau đó xông ra. Địa thế nhà ngục này lúc tôi tiến vào đã quan sát qua, mặc dù tường cao, nhưng chỗ ở của Dịch Liên Thận, cách nơi này mấy tầng, chờ lúc bọn họ xông ra không chừng chúng ta đã ra tới cửa sau rồi."

Dịch Liên Khải như cũ không nói, Phan Kiện Trì nói: "Công tử gia xưa nay vốn cương quyết quyết đoán, vì sao hôm nay lại do dự không quyết định vậy?"

Dịch Liên Khải vẫn không nói, Phan Kiện Trì không kiềm được nóng nảy: "Công tử gia, nếu còn không đi là không đi được nữa đâu."

Dịch Liên Khải hừ một tiếng, dường như vết thương vẫn còn đau. Phan Kiện Trì không nói lời nào, lớn tiếng kêu lên: "Người đâu nhanh lên! Công tử gia ngất đi rồi!"

Phan Kiện Trì kêu liền hai tiếng, chỉ nghe bên ngoài tiếng bước chân vội vàng. Ba người tiến vào, cầm đầu chính là lính canh đem cơm lúc nãy. Người nọ thấy Dịch Liên Khải nằm ở giường đất không nhúc nhích, cho là anh bị ngất đi thật, vì vậy tiến lên kiểm tra.

Hắn mới vừa tới bên giường đất, còn chưa cúi người xuống, liền cảm thấy ngang hông một vật cứng, kinh ngạc không kiềm chế được sửng sốt. Trong nháy mắt, Dịch Liên Khải đã nhảy lên một cái, giơ cùm trong tay, hung hăng đập đầu hắn. Cùm kia được chế bằng gang, vô cùng nặng nề, nên nhất thời máu chảy đầy mặt.

"Rầm" một tiếng, hắn liền ngã xuống đất. Mà hai tên lính khác chưa kịp kêu lên, Phan Kiện Trì giơ tay lên. "Pằng" hai phát súng, một người bị súng bắn ngã. Dịch Liên Khải nắm lấy hai cây trường thương trong tay hai người kia, Phan Kiện Trì lấy một cây súng sắt khác của lính canh, kéo cánh cửa khép hờ ra, xông ra ngoài trước.

Bên ngoài, lính canh tuần tra nghe được tiếng súng, sớm biết không ổn, rối rít chạy tới, nhưng Phan Kiện Trì thương pháp tuyệt diệu, một người một thương bắn phát một, mấy người phía trước liền bị bắn ngã, đám còn lại khiếp đảm, tứ tán khắp nơi tìm chỗ núp.

Phan Kiện Trì biết hai cổ tay của Dịch Liên Khải bị thương, không cách nào cầm súng bắn nhắm, cho nên dẫn đầu xông vào trước. Hai người ẩn thân ở sau trụ hành lang, đạn của anh ta đã dùng hết, liền xoay tay xuống hông, cầm trường thương lên kéo cò súng, ném ánh mắt về phía Dịch Liên Khải.

Dịch Liên Khải mặc dù trước giờ chưa từng cùng Phan Kiện Trì phối hợp, nhưng lại lập tức biết được ý định của anh ta. Dịch Liên Khải mặc dù hai cổ tay vô lực, nổ súng cũng không được, nhưng bưng súng lên bắn qua loa, đám lính canh còn lại cả kinh không dám thở mạnh, chỉ nghe vỏ đạn tung tóe, "Pằng pằng" loạn các hướng, không ngừng rơi trên mặt đất.

Phan Kiện Trì từ chỗ mình đang bắn, đã sớm tự mình lăn qua, lăn tới hành lang bên kia, mượn cây cột che, một người một thương, lại bắn chết hết mấy người. Phan Kiện Trì thương pháp rất chuẩn, còn sót lại hai người câm như hến, ôm đầu rúc sau cửa sổ, nhưng lại không dám mạo hiểm đi ra tìm người nổ súng. Cứ như vậy trong chốc lát, Dịch Liên Khải nắm lấy cơ hội xông tới. Phan Kiện Trì một phát súng bắn nát khóa cửa viện, cùng Dịch Liên Khải cùng nhau xông thẳng ra ngoài.

Bọn họ hai người vừa mới ra cửa viện, chỉ lo lắng gặp phải đại đội lính canh, kết quả đi mấy bước, bỗng nhiên nghe thấy góc phía Tây Bắc một mảnh ồn ào náo động, có người kêu to: "Kho đạn cháy rồi!"

Chỉ thấy trên đầu khói đen dầy đặc cuồn cuộn, không ngừng có lưa thưa tiếng súng vang lên. Vừa nhìn hướng Tây, một mảng khói mù tối om nhà cửa đều bị khói mù bao phủ. Thế lửa nhìn không nhỏ, bọn họ như vậy xông ra gặp biết bao nhiêu người, chắc hẳn những người khác đều đi đến cho kho đạn chữa cháy, mà cho dù có người nghe thấy tiếng súng, cũng không màng tới xem xét.

Bọn họ thừa dịp loạn một mực đi về phía sau, trong hành lang thỉnh thoảng gặp mấy tên lính canh, đều bị Phan Kiện Trì một người một thương bắn chết, đạn nhặt không ít. Nơi này, tùy tùng của Dịch Liên Thận đều mang theo trang bị đầy đủ hết, vũ khí cũng đầy đủ. Phan Kiện Trì cõng mấy khẩu súng, treo mấy túi đạn lên, mà Dịch liên Khải chỉ nhặt hai khẩu súng, hết sức vững chắc đi theo sau lưng anh ta.

Phan Kiện Trì mặc dù không rõ địa hình trong sân, nhưng biết loại nhà này, từ đây đi về phía sau nhất định có cửa sau, cho nên cùng Dịch Liên Khải cùng nhau đi xuyên qua tầng tầng lớp lớp sân. Lại đánh lại đi. Vừa mới tới gần hậu viện, chợt nghe "ầm" một tiếng vang thật lớn, mặt đất tựa như bị rung chấn, cửa số thủy tinh lắp phía ngoài phòng  bị vỡ "lanh canh" khắp các hướng. Trên nóc nhà, miếng ngói rớt xuống mấy khối, "đùng đùng" đập xuống đất, làm cho người ta thật kinh hãi.

Phan Kiện Trì tất nhiên là biết kho đạn nổ rồi, nhưng anh chỉ không biết kho đạn kia cất bao nhiêu đạn và thuốc nổ, chắc hẳn sẽ còn nổ rất nhiều lần nữa, cho nên càng không thể chậm trễ, chỉ thúc giục Dịch Liên Khải: "Đi mau."

Dịch Liên Khải nhìn thấy phía Tây Bắc ánh lửa ngút trời, khói dầy đặc cuồn cuộn, tựa hồ như cả gian nhà bị sụp hết vậy, nhưng chỉ trầm ngâm, hỏi: "Là Mẫn Hồng Ngọc sao?"

Phan Kiện Trì lắc đầu một cái, nói: "Không biết."

Hai người bọn họ cũng chỉ sợ đêm dài lắm mộng, cho nên dùng súng đánh vỡ khóa hậu viện phía sau. Phan Kiện Trì vội vã hướng ra phía ngoài nhìn, thấy giữa hẻm không người, liền đẩy cửa xoay người về phía Dịch Liên Khải vẫy vẫy tay.

Sắp tới hoàng hôn, trong thành nghe âm thanh súng nổ, các cửa hàng đã sớm đóng cửa, đường đi cũng bị chặn. Nơi này vốn chính là trọng trấn quân sự, hơn nữa lại nhiều năm liên tục chiến sự, cho nên dân chúng liền có một loại thói quen dè dặt cẩn thận, vừa nghe đến tiếng súng liền đóng cửa, không ra khỏi nhà. Cho nên bọn họ một đường đi qua ngõ hẻm, chỉ thấy đầu đường trống không, không có lấy một người một xe.

Phan Kiện Trì trong lòng nóng nảy, biết trấn Hàn Quan là địa phương nhỏ hẹp, lại ở giữa hai quả núi, nếu để Dịch Liên Thận phục hồi lại tinh thần đóng cửa lại, bọn họ sẽ bị bao vây trong thành, thì rõ ràng dù có mọc thêm cánh cũng không thoát được, cho nên trước mắt chỉ cách xông ra cửa quan mà đi.

Nhưng đầu đường cũng không có lấy một con ngựa một xe, làm thế nào mà xông ra cửa quan đây, thật đúng là hết đường xoay xở. Đang thời điểm suy tư, Dịch Liên Khải đột nhiên phát bệnh ho khan, người hơi sụp xuống. Dịch Liên Khải vốn đang bưng trường thương, thật may có trường thương chống xuống đất, mới không bị ngã nhào.

Phan Kiện Trì vội vàng đỡ anh, chỉ thấy Dịch Liên Khải một tay che miệng, nhưng vẫn ráng lắc đầu một cái, tựa hồ có ý rằng mình không sao. Phan Kiện Trì biết trên người Dịch Liên Khải có vết thương, đoán rằng anh đi theo mình xông ra như vậy, đã mệt mỏi hết sức rồi. Trong bụng nóng nảy, Phan Kiện Trì suy nghĩ phải đến nơi nào để tìm một chiếc xe ngựa, đang tính toán như vậy, chợt nghe thấy tiếng kèn xe vang lên. Nhìn thấy một chiếc xe Jeep quân dụng, Phan Kiện Trì vội vã tiến về phía bọn họ.

Phan Kiện Trì cho là thuộc hạ của Dịch Liên Thận, cho nên một tay nâng Dịch Liên Khải, một tay khác đem súng ngừng một lát, "Rắc" một tiếng đem đạn lên nòng, muốn cách kính chắn gió bắn gục người trong xe, rồi đoạt lấy xe đoạt.

Chiếc xe kia xông thẳng tới, tốc độ cũng không hề giảm, tựa như muốn đụng chết bọn họ ngay. Phan Kiện Trì một tay ôm súng cũng yên tâm, cho nên mắt thấy xe xông thẳng tới cũng không hoảng hốt, chỉ đợi xe tới gần một chút liền nổ súng bắn. Chỉ thấy xe càng ngày càng gần, càng ngày càng gần, gần đến cơ hồ ngay cả mặt người lái xe cũng  nhìn thấy rõ. Người lái xe đột nhiên thắng xe, chỉ nghe thấy bánh xe" Kít" vang lên, xe hơi gắng gượng dừng lại, người nọ trong xe đi ra, kêu lên: "Mau lên đây!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!