Chương 27: (Vô Đề)

"Hừ!" Mẫn Hồng Ngọc không nhịn được khẽ gắt một tiếng, "Cái loại ăn chơi cợt nhả không có lương tâm đó, ai muốn đi cứu hắn chứ? Ta phải đi trấn Hàn Quan làm một cuộc đại mua bán món đồ thiên hạ đệ nhất, còn Dịch Liên Khải, nói thật, hắn dù chết trong biển lửa, cũng không phải chuyện của ta."

Phan Kiện Trì ung dung thong thả lột lớp vỏ cuối của củ khoai sọ, hỏi: "Cô nói cuộc đại mua bán đệ nhất thiên hạ, chẳng lẽ lại là cái thìa bạc kia?"

Mẫn Hồng Ngọc cười tủm tỉm nói: "Ngươi cả câu đều khẳng định cái thìa kia không phải là tín vật, nhưng ta cảm thấy chính là nó, bất kể như thế nào, ta cũng phải thử một lần, còn ngươi, nếu đã cam tâm tình nguyện bồi ta đi, ta tự nhiên cũng không có gì không vui."

Phan Kiện Trì cười một tiếng, nói: "Tôi nói nếu như cô không tin, vậy ta liền chúc cô tâm tưởng sự thành, kỳ khai đắc thắng."

Mẫn Hồng Ngọc "Hừ" một tiếng, không để ý tới anh.

Một hồi lâu lúc đi đường, Mẫn Hồng Ngọc giống như thực sự vì anh mà sinh ra bực mình, không cùng anh nói chuyện, cũng không cùng Trần Đại nói chuyện. Ba người cắm đầu mà đi. Chỉ nghe tiếng xe kia lốc cốc cao su da, nghiền lên đá ở trên đường, bùm bùm vang dội. Trần Đại vẫn như cũ ngồi ở guồng xe đánh con lừa, anh là một người hiền lành, cũng cảm thấy có cái gì không đúng ở chỗ này. Cho nên đánh xe một hồi, liền muốn ngẩng đầu lên nhìn mặt trời một cái.

Đường càng đi càng bình thản, càng đi càng rộng rãi, lúc xế chiều bọn họ đi qua hai trấn, nói là trấn, cũng chính là cùng một con đường, trên núi nông hộ buôn lá trà mang đồ xuống núi đem bán, nhưng thời điểm đầu xuân như vậy, trong trấn cũng không có chợ, chỉ thấy có mấy phường cửa hàng bán đậu hũ, buồn bã treo một tấm bảng hiệu, mà ngoài cửa có cái chảo dầu, vừa mới rán đậu hũ, còn có một cỗ mùi thơm ngọt nữa.

Mẫn Hồng Ngọc hồi lâu sinh khó chịu, lúc đi qua tấm đá xanh trên trấn, đột nhiên nhảy xuống xe, làm cho Trần Đại đang đánh xe sợ hết hồn. Luôn miệng "Hu", một bên kéo dây cương, muốn kéo con lừa lại, con lừa rốt cuộc đi mấy bước về phía trước, mới dừng hẳn lại. Phan Kiện Trì quay đầu lại nhìn, thì ra Mẫn Hồng Ngọc đi mua một bọc đậu hũ rán, xoay người lại nhảy lên xe, mở cái túi bao kia, cười tủm tỉm nói: "Hai người có ăn đậu hũ rán hay không?"

Phan Kiện Trì không có tiếp lời, Trần Đại cũng vội vàng lắc đầu một cái, tiếp tục đánh con lừa đi về phía trước. Mẫn Hồng Ngọc ngồi một bên tháo túi bao, rồi ăn đậu hũ rán. Vừa mới cắn mấy cái đã không còn hứng thú, thở dài, đem đậu hũ chiên còn lại bọc lại, tiện tay quăng lên nền xe. Phan Kiện Trì thấy cô một bộ dạng buồn bực, vì vậy hỏi: "Vì sao lại không ăn?"

Mẫn Hồng Ngọc chợt cười một cái, nói: "Khi còn bé ta đi theo cha xuống núi đi chợ, thật ra ngày thường cha đều đưa theo em trai, ngày đó bởi vì phải gánh ngũ cốc gạo xuống núi bán, cho nên mang theo ta. Bởi vì ta có thể gánh sọt ba mươi cân, em trai còn nhỏ, gánh không nổi cái sọt. Đến lúc lên trên chợ, đem ngũ cốc ra bán, đi qua quầy bán đậu hũ, người ta vây ở nơi đó mua đậu hũ rán, ta cho tới bây giờ chưa thấy qua đậu hũ rán, chỉ thấy rất thú vị, nhìn mãi không chịu đi.

Cha ta liền mua một khối đậu hũ rán cho ta ăn, bôi thêm hột tiêu tương. Ta cắn một cái, khiến đầu lưỡi bỏng luôn, rất cay, nhưng lại không nôn ra, chỉ cảm thấy thứ này là thứ ăn ngon nhất trên đời. Thật là thơm à... Hương thơm ngay cả đầu lưỡi cũng cảm thấy mềm. một miếng đậu hũ rán ta ăn suốt nửa ngày, qua một thời gian mới cắn một miếng, mới cắn một phát, miễn cưỡng cũng ăn xong. Thẳng đến lúc cha đem đồ bán hết, ta cầm chéo áo ông đi trở về, trên đường đi nhìn thấy mái hiên nhà mình, mới đem một góc đậu hũ rán cuối cùng nuốt xuống bụng."Phan Kiện Trì nghe cô nói vậy, liền thuận miệng nói: "Thật ra thì cha cô cũng thật là yêu cô."

Mẫn Hồng Ngọc nhìn phương xa, cũng không tiếp lời, qua một hồi lâu, mới lên tiếng: "Khi đó ta liền muốn lớn nhanh một chút, sau khi lớn lên đi học làm đậu hũ, sau đó mang chảo dầu ra bán đậu hũ rán, như vậy ta muốn ăn bao nhiêu đậu hũ rán, là có thể ăn bấy nhiêu."

Phan Kiện Trì nhìn vẻ mặt thành khẩn của cô, chắc hẳn lúc còn bé tuổi thơ rất gian khổ, làm cô chịu không ít đau khổ, cho nên nhiều năm qua như vậy mà cũng không quên được, vốn chỉ là một món ăn sần sùi, ở trên trấn thấy đậu hũ rán, còn đặc biệt xuống xe mua một bọc. Anh không đành lòng nói thêm gì nữa, Mẫn Hồng Ngọc lại hướng về phía anh thản nhiên cười một tiếng, nói: "Thật ngớ ngẩn đến phát cáu nhỉ?"

Phan Kiện Trì lắc đầu một cái, nói: "Cũng không phải ngớ ngẩn cái gì, người ta khi còn bé, đều sẽ có vô số mơ ước."

"Ta khi còn bé mơ ước lớn nhất chính là bày bán gian hàng đậu hũ rán, sau đó gả cho một người đàn ông tốt, an an bình bình sống qua ngày, thay hắn sinh hai ba đứa trẻ, một bên bế đứa nhỏ nhất, một bên thổi kèn bán đậu hũ rán. Mỗi ngày buổi tối đóng cửa tiệm, liền đếm xem hôm nay kiếm được mấy đồng tiền. Có bao nhiêu đậu được mua, có bao nhiêu sổ sách phải ghi, nhà bên cạnh phía Tây tổ chức thọ yến muốn mấy chục khối đậu hũ, là khoản làm ăn lớn, nhà Đông bên cạnh dặn chuẩn bị cho hắn hai chén nước đậu hũ.." Cô vừa nói, trong mắt lộ ra vẻ buồn bã nói: "Ai mà biết được hôm nay ngay cả giấc mộng mong muốn cũng không có biện pháp làm được..."

Phan Kiện Trì nghe cô nói liên miên như vậy, chỉ là yên lặng không nói, qua một lúc lâu, Mẫn Hồng Ngọc hỏi: "Còn ngươi? Ngươi khi bé có ước mơ gì?"

Phan Kiện Trì có chút mờ mịt cười một tiếng, nói: "Khi còn bé... Khi còn bé không hề hiểu chuyện, cũng không có ước mơ gì."

Mẫn Hồng Ngọc nói: "Ngươi cùng cô ấy rốt cuộc quen biết như thế nào, nhất định là chuyện trước lúc cô ấy được gả đi đúng không?"

Phan Kiện Trì cười một tiếng, không hề tiếp lời. Mẫn Hồng Ngọc nói: "Ta biết ngươi sẽ không nói ra, ta không hỏi nữa là được rồi." Vì vậy mở túi bao, lại lấy một khối đậu hũ rán ra ăn. Cô ngồi dậy ăn đầy thích thú, tách ra một khối, ăn một khối, Phan Kiện Trì thấy đậu hũ rán có một mùi thơm nhàn nhạt cùng đậu tương, vẫn còn mùi hương, cũng không biết đi qua bao lâu rồi, nói: "Thật ra cũng không có gì không thể nói được."

Mẫn Hồng Ngọc nhét mấy khối đậu hũ rán lên trước xe cho Trần Đại, lại cầm một khối, nhường lại cho Phan Kiện Trì, Phan Kiện Trì lắc đầu một cái, nói: "Tôi không thích ăn mấy món quà vặt này."

Mẫn Hồng Ngọc liền nói: "Vậy ngươi cứ nói, dù sao chúng ta lần này cũng không có bao nhiêu cơ hội sống sót, nếu như ngươi không nói, sẽ không ai biết nữa."

Phan Kiện Trì cười một tiếng, nói: "Thật ra thì có một số chuyện, trải qua đủ rồi, có người biết hay không, cũng có liên can gì."

Mẫn Hồng Ngọc cầm lá cây lau lau vết dầu trên ngón tay, cô vốn dựa hai đầu gối vào tay vịn xe mà ngồi, lúc này nghiêng người qua cười tủm tỉm, vừa làm nũng vừa giận nói: "Nói thì liền nói đi, ấp a ấp úng như vậy có gì giống nam tử hán chứ?"Phan Kiện Trì cười nói: "Cô không cần khích tướng tôi, tôi nếu nói sẽ nói, cũng không có cái gì ấp a ấp úng. Thật ra thì tôi cùng cô ấy là bạn học."

Mẫn Hồng Ngọc vỗ tay nói: "Cái này ta thích, bạn học trai cùng bạn học gái, thanh mai trúc mã, thật giống uyên ương hồ điệp trong tiểu thuyết."

Phan Kiện Trì trái lại có chút ngoài ý muốn: "Cô còn xem cả tiểu thuyết?"

Mẫn Hồng Ngọc hừ một tiếng, nói: "Ngươi cũng đừng quá xem thường người quá, chẳng lẽ những người như chúng ta, cũng không biết nhận biết nhiều mặt chữ được hay sao? Nếu không nhận được mặt chữ thì làm như thế nào để xướng hí văn đây? Đừng nói là xem tiểu thuyết, ta còn xem qua "Hồng lâu mộng". Bởi vì "Hồng lâu mộng" cũng có nhân vật Hồng Ngọc, ban đầu ở trong phòng Bảo Ngọc, sau đó làm nữ nô cho Vương Hy Phượng, liền đổi tên thành tiểu Hồng.

Mặc dù chỉ là một nha hoàn, nhưng nàng có thể nói được một câu rất hay: "Thiên lý đáp trường bằng, nhất hữu cá bất tán đích diên tịch."

Phan Kiện Trì nghe lời này, càng trở nên kinh ngạc, nói: "Cô quả nhiên đã đọc "Hồng lâu mộng". Ngay cả những câu này cũng đều biết, đây là toàn thư đích văn nhãn chi xử, thiên lý đáp trường bằng, nhất hữu cá bất tán đích diên tịch... ai, kỳ thực ngàn lời nói vàng rực, nói về tầm vóc rộng lớn thật không hết..."

Mẫn Hồng Ngọc nói: "Ta đâu chỉ biết những lời này, ta còn biết câu nói tham xuân kia: 'Giống như những nhân gia lớn vậy, nếu từ bên ngoài đánh tới, một lúc cũng thể giết được, đây là lời cổ nhân từng nói 'Bách túc chi trùng, tử nhi bất cương', (rết trăm chân, chết đi còn không duỗi)còn trong nhà tự diệt tự giết lẫn nhau, thì thể nào cũng sẽ thua cuộc!' đạo lý như vậy thật đúng, ngươi nhìn Dịch gia xem, khai nha kiến phủ, phong cương đại lại, ngay cả tổng thống cũng không thể không cấp cho Dịch gia mấy phần mặt mũi, ở nơi này bên trong Giang Nam hànhtỉnh, ai dám tùy tiện làm rung chuyển. Nhưng mấy vị thiếu gia huynh đệ Dịch gia ngăn tường đánh nhau, mình nháo việc nhà, ầm ĩ không thể tách rời, mới thành ra như bây giờ vậy, ngay cả thành Phù Viễn cũng không giữ được. Thập vạn binh lính, quay đầu lại, đều là người mình đánh người mình."

Phan Kiện Trì nghe vào tai, càng ngạc nhiên nghi ngờ, chỉ để ý nhìn cô. Trong đầu nghĩ cô có kiến thức như vậy, khó trách không chịu yên ổn với phú quý, ngược lại lại đi gây rối loạn nội bộ. Nhưng nếu cô có kiến thức như vậy, tại sao lại làm việc hết sức khinh xuất, lượn vòng ở giữa hai anh em Dịch gia? Anh nghĩ ngợi về việc đó, Mãn Hồng Ngọc cười lắc đầu một cái, nói: " Ta lại nói lạc đề rồi, ngươi chỉ cần kể chuyện của ngươi thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!