Chương 26: (Vô Đề)

Cô vốn bàn chân bị bó, nên đi lại rất bất tiện, cũng may Dịch gia ngày trước đã sửa sang lại nơi ở cũ, nên có một đường hành lang thẳng, đi thẳng tới viện tử của Tần Tang, chỉ cần đi có hơn dặm nên tương đối nhẹ nhàng, phiến đá xanh trong viện tích đầy nước, chỗ này ban đầu ở dưới cửa hiên có treo một chiếc đèn, bởi vì bóng đèn không lớn lắm, bóng vàng chiếu lên trên vũng nước ở phiến đá xanh, trông có vẻ tĩnh lặng như mặt hồ.

Má Tiền chưa kịp nói, đại thiếu phu nhân đã vén rèm lên, kêu lên một tiếng: "Tam muội."

Tần Tang ban đầu đang ngủ ở trên giường, dường như nghe thấy tiếng đại thiếu phu nhân, vì vậy giùng giằng muốn đứng dậy, đại thiếu phu nhân đi vào, nhìn thấy cô đang mang giày, liền ngăn không cho cô đứng lên, nói: "Nhanh nằm xuống đi! Ta tới đây vốn để thăm muội, nếu ngồi dậy muội lại bị lạnh, việc gì phải khổ thế."

Các cô đang nói chuyện, má Hà tiến lên, giúp Tần Tang lấy một chiếc chăn cuốn quyển, đặt ở sau lưng cô, Tần Tang nửa nằm nửa dựa vào cái chăn, nói với mấy bà má: "Các ngươi đúng là nhiều chuyện, có một chút xíu bệnh thôi mà lại đi nói cho tẩu ấy, làm phiền đại tẩu đến thăm ta." Đại thiếu phu nhân thấy cô hai má đều hồng hồng, giống như bôi son vậy, vì vậy sờ sờ tay cô, không khỏi: "Ai dô" một tiếng, nói: "Làm sao lại nóng thành thế này, đúng là bị sốt rồi."

Má Hà nói: "Thật ra là vừa nãy lúc quay trở bị trúng gió, hơn nữa cơm tối cũng không ăn cái gì cả, ăn được một chút liền nôn hết toàn bộ." Tần Tang miễn cưỡng cười, nói: "Làm gì có yếu đuối như vậy chứ, lúc trở về đúng lúc gió lên, cho nên trong dạ dày mới không được thoải mái."

Đại thiếu phu nhân nghe cô nói vậy thấy tinh thần cô cũng coi như tốt, nhưng vẫn cố gọi người cho mời bác sĩ tới, nhưng theo ý muốn của Tần Tang, cả đại phu cũng nhất định không muốn mời, ngủ một giấc dậy là tốt thôi. Đại thiếu phu nhân lại lo có chuyện không may xảy ra, cho nên cố tình mời một bác sĩ Tây Dương đến xem qua, quả nhiên là bị cảm mạo. Hỏi qua tình hình bệnh nhân, rồi thấy rằng không thể tiêm thuốc được, cho nên liền mở thuốc viên ra cho Tần Tang uống.

Đại thiếu phu nhân thấy Tần Tang uống thuốc xong liền trở về, rồi đến sáng sớm hôm sau, lại phái người đến hỏi thăm, kết quả báo lại Tần Tang suốt một đêm liền bị sốt, đến sáng sớm vẫn vòn đang mê man chưa tỉnh. Đại thiếu phu nhân trong lòng sốt ruột, nói: "Vậy phải làm gì mới được đây?" Má Tiền nói: "Vẫn là nên nhanh đưa người đến bệnh viện, đừng để kéo dài mà sinh bệnh."

Đại thiếu phu nhân thâm dĩ vi nhiên*, vì vậy liền gọi người chuẩn bị ô tô, lúc này người hầu mới tiền vào nói: "Đại gia đã phân phó lại, ô tô trong nhà hết thảy đều không được phái ra ngoài." Đại thiếu phu nhân vô cùng kinh ngạc, hỏi: "Đây là vì lý do gì?" người hầu nói: "Bởi vì trong thành không được bình yên, cho nên đại gia không cho mọi người xuất môn ạ"

*âm thầm cảm giác được như vậy, biểu thị tán thành

Đại thiếu phu nhân nghe xong những lời này, bấy giờ liền đi về phía sau, đi qua phòng khách, có một gian nhà vô cùng rộng rãi, Dịch Liên Di thường ở chỗ này đọc sách, bởi vì anh ta thân thể yếu ớt, cho nên lúc này đại sảnh vẫn còn rất ấm, bốn phía cửa sổ đều được đóng lại, trên bàn có một cái lò Đức, đốt cháy đàn hương, khói nhẹ bích xanh, từng làn từng làn bay lên trên cao.

Đại thiếu phu nhân đã rất quen thuộc với chuyện này, lúc đi vào liền ho khan một tiếng, chỉ thấy Dịch Liên Di đang ngồi dưới cửa sổ, trong tay đang cầm một cuốn sách, tựa như đang ngâm vịnh, lại tựa như đang nghư tiếng mưa gió rả rích bên ngoài cửa sổ. Đại thiếu phu nhân nói với anh về bệnh của Tần Tang, còn nói đến cả việc phải phái xe đi, Dịch Liên Di nói: "Trong bệnh viện cũng không được yên ổn, trong ngoài thành đều đang rất loạn, lão tam lại không có ở nhà, nếu cô ta có việc gì không may xảy ra, ta làm sao ăn nói được với lão tam đây."

Đại thiếu phu nhân nói: "Chuyện của nam nhân các người ta không xen vào, nhưng tam muội bị bệnh thành ra như vậy, không để cho muội ấy đi bệnh viện, lỡ xảy ra sự tình gì lẽ nào trong lòng ngài không thấy hổ thẹn sao?"

Dịch Liên Di lúc này mới để sách xuống, ngẩng đầu lên liếc nhìn đại thiếu phu nhân một cái. Đại thiếu phu nhân nói: "Ngài đã tạo nghiệt thế là đủ rồi, lão nhị cũng chẳng làm gì ngài, lão tam cũng đâu phải thiếu ngài cái gì. Huống hồ tam muội là một nữ nhân, có thể gây trở ngại gì đến ngài..."

Dịch Liên Di nói: "Nói rất hay, thế nào mà nghe trong lời nói lại có ý châm chọc mỉa mai* như thế?"

*vốn là giáp thương đái bổng như để nguyên nghe dở quá nên mình dịch luôn

Đại thiếu phu nhân không biết vì sao, đột nhiên liền rơi nước mắt: "Cả nhà, đều đi xa, phân tán khắp nơi, lão gia còn nằm ở chỗ này không nói chuyện được, nhị muội thì xương cốt còn chưa lạnh... đây đúng là tạo nghiệt gì rồi mà..."

Dịch Liên Di nhàn nhạt cười một cái: "Cái nhà này từ trong xương đã sớm thối rữa rồi, còn có gì tốt để nói đây. Ta từ lúc bị ngã ngựa, đã luôn biết, là sẽ có một ngày như thế này xảy ra rồi."

Đại thiếu phu nhân lau nước mắt, nói: "Dù sao ta cũng muốn đưa tam muội đến bệnh viện."

Dịch Liên Di đem sách ném lên trên bàn, nói: "Rồi sẽ đưa đi, khóc lóc sướt mướt cái gì. Cũng không có người nào cản bà đâu."

Đại thiếu phu nhân nghe xong anh nói những lời này, chỉ đành lau khô nước mắt rồi đi ra sai người lấy xe đưa Tần Tang đến bệnh viện, lại thấy có chút lo lắng, cho nên đích thân cùng Tần Tang đi tới bệnh viện. Bệnh viện sau khi kiểm tra xong, nói là có khả năng đã chuyển thành viêm phổi rồi, cho nên cần nằm viện. Đại thiếu phu nhân liền sai người đi về nhà lấy y phục, mà Tần Tang vẫn mê man chưa tỉnh, cô liền ngồi trong phòng bệnh cùng Tần Tang.

Tần Tang mơ mơ màng màng tỉnh lại, lúc đó đã là buổi chiều, đại thiếu phu nhân thấy cô tỉnh lại, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nói: "Có thể tỉnh lại rồi, lúc trước còn hù ta một trận."

Tần Tang vì thấy mình đang ở trong bệnh viện, mà đại thiếu phu nhân từ trước đến nay đều không quen đi ra khỏi cửa nhà bao giờ, cho nên liền áy náy hỏi: "Đại tẩu sao cũng tới đây?"

Mới mở miệng nói chuyện, liền tự đem chính mình dọa sợ, thì ra cô bị sốt rất nặng, đến cổ họng cũng bị ốm đến không phát ra tiếng được. Má Tiền bưng lên một chén nước, nói: "Đại thiếu phu nhân lo lắng, nên vẫn cứ luôn ở lại chỗ này đấy ạ." Tần Tang nói: "Đã khổ cực cho đại tẩu rồi." Đại thiếu phu nhân nghe thấy tiếng cô nói vẫn còn khàn, nói: "Ngươi nói chuyện ít thôi!"

lại chăm sóc Tần Tang nửa ngày trời, nhưng bởi vì cô còn là đương gia trong Dịch phủ, có vô số việc vặt phải làm, cho nên cô nói: "Ta về nhà nhìn qua một lát, tam muội ở đây nếu như muốn cái gì hoặc là muốn ăn gì, cứ việc phân phó sai người về nhà lấy." cô nói xong, Tần Tang liền gật đầu, đại thiếu phu nhân để má Hà lại chăm sóc cho cô, còn mình thì liền đi về nhà. Tần Tang ngủ gần một ngày, lúc này tuy vẫn còn sốt như trước, nhưng bù lại tinh thần lại tốt lên nhiều, cửa phòng bệnh vốn làm theo kiểu Tây Dương, phía trên có lắp một tấm vuông thủy tinh trong suốt, trên cửa thủy tinh có gắn rèm. Bởi vì để thuận tiện cho bác sĩ và y tá kiểm tra, cho nên cái rèm này liền được kéo lên, Tần Tang thấy bên ngoài có hai tên lính canh, liền hỏi má Hà: "Người bên ngoài là của nhà chúng ta sao?"

Má Hà gật đầu, nói: "Đại gia nói, hiện tại không được yên ổn, trong thành cũng rất loạn, cho nên cố ý phái hai người này tới."

Tần Tang biết rõ Dịch Liên Di phái người tới là để giám sát mình, nhưng với tình hình trước mắt cũng không thể nói toạc ra được, cô liền gật đầu nói: " Ta rất muốn ăn cháo."

Má Hà gọi một tên lính đến, sai hắn đi về nhà lấy đồ, Tần Tang nói: "Ngươi cũng nên về nhà một chuyến, tiện thể cầm bộ áo ngủ đến, vừa rồi ra mồ hôi, trên người bây giờ dính dính, ta phải đổi sang bộ quần áo khác mới được." Má Hà chần chừ nói: "Để tam thiếu phu nhân ở nơi này..." Tần Tang nói: "Để y tá chăm sóc ta là được rồi."

Má Hà liền đi ra ngoài kêu y tá vào, y tá tuy là người Trung Quốc nhưng lại rất thông thuộc Tây văn. Tần Tang nói cổ họng bị đau nhức, không muốn nói nhiều, chỉ dựa vào giường nhắm mắt dưỡng thần. Y tá chuyển một ống dẫn bên trong có thuốc tới, thay cô đo nhiệt độ cơ thể. Má Hà thấy nơi này cũng không có việc gì của mình, cho nên liền đi về nhà lấy quần áo và đồ dùng hằng ngày.

Tần Tang lúc đầu cũng chẳng mang nhiều quần áo về Dịch gia, lại thêm lúc trước đều là má Chu chăm sóc cho cô hằng ngày, cho nên ở Dịch gia lão trạch này, khó tránh mà đồ đạc không đầy đủ. Vậy nên bà tốn không ít công sức, lại bảo trù phòng chuẩn bị chút cháo trắng, dùng cặp lồng kiểu Nhật, chuẩn bị mang tới bệnh viện. Ai ngờ chưa ra khỏi cửa thạch gia môn, chợt thấy một người hầu thở hồng hộc chạy tới, nói với bà: "Nhanh, đại gia ở đằng trước gọi ngươi lại hỏi."

Má Hà trong lòng buồn bực nói: "Ta phải đi bệnh viện đưa cơm cho tam thiếu phu nhân, đại gia lúc này gọi ta lại làm gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!