Tần Tang thấy anh có vẻ hơi mệt mỏi, liền nói rằng: "Đứng lên ngồi xuống lâu như vậy, miệng vết thương của anh còn chưa lành hẳn, vẫn là nên nằm xuống nghỉ ngơi một chút đi."
Dịch Liên Khải gật đầu, Tần Tang đỡ anh đứng lên, Dịch Liên Khải vẫn như trước dựa lên vai cô, mượn lực chậm rãi đi trở về bên giường bệnh. Tần Tang đỡ anh nằm xuống, rồi thay anh cởi trường sam, còn đem chăn giúp anh đắp lại.
Chỉ là một chuyết chuyện đơn giản như vậy thôi, nhưng bởi vì dịch liên khải sau khi bị thương đều mất hết sức lực, mà Tần Tang lại người yếu ớt, cho nên cả người không khỏi đều đổ mồ hôi.
Cũng may Dịch Liên Khải sau khi nằm xuống không được bao lâu, thì liền nhắm mắt ngủ rất say.
Tần Tang và anh nằm ở trên hai cái giường khác nhau, cô nghĩ thầm là mình chỉ định nghỉ ngơi một hồi thôi, thế nhưng lại bất tri bất giác, cũng ngủ thiếp đi luôn.
Cô trong lòng vốn rất ngổn ngang, cho nên khi ngủ, lại hoảng hốt một hồi nằm mơ thấy ác mộng. Trong mơ lại thấy mình lúc đang xuất giá, y phục xuất giá đỏ thắm, cô từng bước một từ dưới lầu đi lên. Cầu thang vừa dài vừa dốc đứng, cô trước giờ vốn không quen mặc cái loại quần dài kiểu như thế này, tuy rằng mình vẫn có thể đi mà kim linh (Kim linh là mấy cái kim tuyến màu vàng trên áo cưới) không dao động, thế nhưng dù sao cũng rất sợ giẫm lên vạt áo phía trước.
Đi chưa được mấy bước, áo chẽn bên trong đã có một tầng mồ hôi lạnh. Mà lúc này lại thấy Dịch Liên Khải đang đứng ở dưới cầu thang, mặt rất lạnh lẽo cũng chẳng nói câu nào.
Tần Tang thấy bộ dạng kia của anh thật là rất kỳ quái, vì vậy liền đi tới nói chuyện với anh nhưng anh lại chẳng hề để ý tới mình. Kéo tay của anh lại, nhưng tay của anh lạnh buốt vô cùng.
Trong lòng cô đang rất hoảng loạn, cố động nhẹ vào vạt áo của anh, nhưng ai ngờ mới chỉ nhẹ nhàng kéo ra thôi, mà cả người anh lại té ngã xuống đất, ngã nhào lên trên người của cô, lộ ra phần lưng sau có một vết thương to như một chén trà lớn, không biết đây là vết thương do đạn bắn hay là vết đao đâm nữa, thế nhưng máu tươi chảy ào ạt xuống sàn, trên sàn còn có một vũng máu rất lớn, có lẽ anh đã sớm không còn thở nữa rồi.
Anh thân thể cực kỳ suy yếu, toàn bộ đè ở trên người cô, mà cô chỉ biết hốt hoảng khóc lớn lên, cũng không biết rốt cuộc mình có khóc thành tiếng hay không nữa, nhưng chỉ cảm thấy yết hầu của mình nghẹn lại, liền giật mình tỉnh giấc, hóa ra là mình đang nằm mơ.
Thế nhưng cảm giác có sức nặng đang đè lên bả vai lại rất thật, Dịch Liên Khải nghe thấy cô trong mơ kêu lên thành tiếng như vậy, lại còn vùng vẫy giãy giụa, cũng vì anh không thể đứng vững được, nên không biết làm thế nào chỉ đành lay một bên bả vai của cô, lo lắng gọi tên của cô: "Tiểu Tang! Tiểu Tang!"
Tần Tang mở mắt ra mới biết hóa ra là mình đang mơ một giấc mộng Nam Kha, cô vẫn còn đang hơi nghẹn ngào, thế nên cũng thấy chút hổ thẹn, còn đang cảm thấy rất xấu hổ. Vì vậy liền lấy lại bình tĩnh, nói rằng: "Đã đánh thức anh rồi sao?"
"Em còn ngủ chưa được nhiều lắm mà" Dịch Liên Khải từ bên cạnh gối lấy ra một chiếc khăn tay, giúp cô lau lau mồ hôi lạnh trên trán, nói với cô: "Tôi vừa mới ngủ thôi, chợt nghe thấy em khóc lớn lên, chắc lại bị bóng đè rồi. Ngồi dậy nhìn thấy em nói mê, liền đem em lay tỉnh dậy."
Tần Tang nói rằng: "Đúng là bị bóng đè..."
Một lời còn chưa dứt, Dịch Liên khải đã không chịu nổi nữa, liền nằm phục xuống bên cạnh giường, có khi đã động tới vết thương rồi, anh nhịn không được "Hừ" một tiếng.
Tần Tang vội vàng gấp gáp dìu anh dậy, thế nhưng anh đau đến nối đầu đầy mồ hôi, Tần Tang hơi yếu sức, đỡ không nổi anh anh dậy. Vì vậy để anh nằm ngã xuống giường luôn.
Sau một hồi lộn xộn như vậy, Dịch Liên Khải lại thấy cô cả người có một tầng mồ hôi mịn, hai gò má của cô cũng đều gầy đến hõm cả đi, bên dưới mắt mơ hồ lại còn lộ ra chút thâm đen.
Anh biết cô từ trước đến nay giấc ngủ vô cùng nông, bây giờ lại nhiều ngày như vậy chưa được ngủ ngon giấc nào, lại còn phải chăm sóc mình mỗi ngày nữa, cô vốn xuất thân là một vị thiên kim tiểu thư, chưa từng phải trải qua thời gian gian khổ như vậy, vậy mà bây giờ cô lại phải chịu khổ như thế này, mà cũng không hề oán giận chút nào.
Lúc này thấy cô tóc mai bồng cả lên, lại có một chút thương cảm không nói nên lời. Không nhịn được thở dài, nói rằng: "Tôi cùng em, ngủ thêm một chút nữa."
Tần Tang quả thực cũng mệt mỏi rồi, mấy ngày nay đều ngủ không được ổn, cô tuy rằng không quen có người ngủ cùng mình, hơn nữa cái giường trong phòng bệnh này lại rất là hẹp, thế nhưng khi Dịch Liên Khải đem cô ôm vào trong lòng, cô cách một lớp áo có thể nghe thấy tiếng tim anh đang đập, liền bất tri bất giác ngủ thiếp đi.
Ngủ một giấc liền ngủ thẳng tới mặt trời màu đỏ quá khung cửa sổ, mãi cho đến khi có vệ sĩ gõ cửa đưa nước nóng tới, hai người mới dần tỉnh lại.
Tần Tang hiếm có được giấc ngủ sâu như vậy, kéo lê dép đi xuống giường lấy nước nóng, Dịch Liên Khải cũng đã tỉnh lại, hỏi cô: "Hôm qua em có ngủ được không?"
"Tôi ngủ rất ngon." Tần Tang hướng đến phía chậu đổ nước nóng vào, sau đó giúp Dịch Liên Khải rửa mặt, Dịch Liên Khải dường như lẩm bẩm gì đó, nói rằng: "Hôm nay đã là ngày thứ mười rồi, không biết lão đại đang có tính toán gì nữa."
Tần Tang tuy rằng trong miệng không nói gì, thế nhưng trong lòng cũng rất mơ hồ sốt ruột, mỗi ngày cứ như vậy lại càng khiến mình lo lắng hơn, không biết Dịch Liên Di đang hồ lô lý mại đích thị thập ma dược*.*Hồ lô lý mại đích thị thập ma dược có nghĩa là trong hồ lô bán loại dược gì đây, cũng có nghĩa là không biết đối phương đang muốn làm gì (hay đang chuẩn bị làm gì). Vì có một loại hồ lô, sau khi trưởng thành ở giữa sẽ bị khô đến rỗng lại, chuyên được dùng để đựng thuốc viên hay là rượu.
Chính là vì hồ lô có tác dụng như vậy cho nên rất thỉnh hành ở thời cổ đại chuyên để đựng thuốc bán thuốc, hơn nữa các thầy thuốc đều nói là "Bất tri đạo tha "hồ lô lý mại đích thập ma dược" (Không biết trong hồ lô của hắn có bán cái gì). Cũng vì thế mà hậu thế về sau đều dựa theo ý giải thích đó để nói đến việc không biết đối phương đang muốn làm gì.
Không nghĩ tới giữa trưa thứ hai, Dịch Liên Di đột nhiên lệnh cho một người đến đây, người này cả Dịch Liên Khải cũng biết, đây chính là một người vị thư kí của Dịch Kế Bồi, họ Đàm. Ông ta đối với Dịch Liên Khải vẫn hết sức khách khí, nói rằng: "Công tử gia, đại gia lệnh cho tôi đến đây, muốn mời công tử gia hồi phủ nói chuyện một chút."
Dịch Liên Khải lười biếng ngẩng đầu nhìn hắn một cái, nói rằng: "Ta hiện tại đi lại bất tiện, lão đại nếu là thật sự muốn gặp ta, chi bằng mời anh ta qua đây một chuyến vậy."
Thư ký Đàm nghe anh nói như vậy, cũng biết rõ là đang định nói lắt léo đi.
Nhưng trong lòng hắn cũng thừa biết, việc này không phải nhiệm vụ dễ làm, vị Tam thiếu gia này từ nhỏ đã bị đại soái làm hư rồi, chỉ sợ cái loại tính tình công tử gia kia của anh lại phát tác, thì không chừng lại khiến cho hắn rơi vào tình thế khó xử gì cũng nên. Cho nên hắn vẫn quyết định tự ra chủ ý riêng, hắn vẫn chấp hành lễ nghi vô cùng kính cẩn: "Công tử gia, lúc này không phải là lúc nên ầm ĩ làm gì.
Tục ngữ có nói thức thời vụ giả vi tuấn kiệt..."(kẻ thức thời mới là người tài giỏi)
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!