Tuy là nói vậy nhưng sau khi tiễn Đặng Dục Lâm xong, Tần Tang lại đem mọi chuyện từ từ cân nhắc một hồi. Ngày hôm sau mới phân phó má Chu, thu dọn hành lý. Má Chu bối rối, xem bộ dạng cô lúc này không giống như trở về nhà mẹ đẻ, bởi vì kể từ khi phu nhân qua đời, trừ ngày thứ ba lại mặt (1), tiểu thư đều không bước vào Tần gia nửa bước. Vì thế nhịn không được liền hỏi: "Tiểu thư, người đây là muốn đi đâu ?"
(1) Cô dâu mới cưới hỏi về khi ở nhà chồng thường rất nhớ nhà nên theo tập tục dân gian thì ngày thứ ba sau đám cưới, chú rể cùng cô dâu quay lại nhà mẹ đẻ của cô dâu. Tần Tang thở dài, chậm rãi nói: "Bà không phải cứ luôn khuyên ta, lùi một bước trời cao biển rộng (2) hay sao."
(2) Ý câu nói này là biết lùi lại nhường nhịn thì cuộc đời sẽ rộng mở hơn rất nhiều Má Chu bây giờ mới hiểu cô là đang muốn đi đâu, trong lòng không khỏi thấy vui mừng, cầm chìa khóa gọi đám hạ nhân mở nhà kho trên tầng áp mái, đem các rương mở ra hết ra, lấy một ít quần áo linh tinh rồi xếp lại vào trong vali, sau đó phái người sắp xếp xe, bận rộn hơn nửa ngày cũng coi như là tạm ổn.
Tần Tang đổi bộ sườn xám để đi ra ngoài, y phục này vốn là may để mặc vào mùa xuân nhưng cô lại bị bệnh vào mùa hè nên cả người gầy đi rất nhiều, eo ếch (3) dần rộng ra. Sườn xám là kiểu nguyệt sắc miêu xuân trừu (4), loại vải này mềm mỏng và nhẹ, vạt áo trên dùng chỉ màu ngân xuyến thêu lên một nhánh của cành hoa mai làm cho càng khinh bạc sơ tà (5), lót bên trong màu xanh biếc trong vắt như ánh trăng, hư hư ảo ảo ở trong lòng người. Má Chu lúc này bước vào, thấy cô ngồi ở dưới cửa sổ, cửa sổ hướng về hướng Nam, mặt trời buổi sớm lúc này đang chiếu về hướng Tây nên chỉ có một nửa ánh sáng chiếu qua khung lưới cửa sổ. Khung cửa sổ này có ngàn vạn hoa văn hình như ý(6), được in trên tấm gỗ giống như Miêu Hồng Quyển(7) từng khung từng khung một. Cô chống khuỷa tay lên bàn, tay còn lại chầm chậm vạch lên trên bóng cửa sổ, một ô lại vẽ một nét, động tác vừa nhẹ lại chậm, giống như đang viết chữ. Má Chu không thể không khuyên nhủ: " Nếu là tiểu thư đến chỗ cô gia, lại vừa hay đúng dịp lễ Trung thu, bộ quần áo này có phải hơi đơn giản một chút?"
(3) vòng eo
(4) Kiểu sườn xám màu xanh trời bóng nhạt
(5) Ý chỉ màu bóng bạc lên.
(6) Khung cửa sổ hoa văn như ý:
(7) Đây là miêu hồng quyển ( quyển này giống với quyển tập viết, chỉ cần viết đè lên chữ mẫu có sẵn để viết):
Tần Tang mới tỉnh lại thần trí, nhìn qua y phục trên người, không cho là đúng nói: "Cứ mặc cái này đi!".
Má Chu biết vị tiểu thư nhà mình khi đã quyết định thì sẽ không nghe người ta khuyên nữa, chỉ đành hỏi: "Xe đã chuẩn bị xong rồi, tiểu thư khi nào thì bắt đầu đi?". Tần Tang nói: " Bây giờ chúng ta đi!". Trầm ngâm một lát nói: "Bà ở nhà giữ nhà, ta đem má Hàn đi là được rồi ".
Má Chu đáp một tiếng, rồi đi gọi má Hàn lên, rồi giúp mấy hạ nhân xách đồ tùy thân của Tần Tang đều chất lên xe hơi. Má Chu không khỏi lo lắng, nhớ tới lần trước cô gia cùng tiểu thư cãi nhau một trận rồi khi tiểu thư bị bệnh nặng, cô gia đều chưa từng về qua nhà nhìn lấy một cái, vợ chồng mà tình cảm với lại lạnh nhạt như thếkhiến bà ở bên cạnh cũng cảm thấy trong lòng không mấy dễ chịu.
Chỉ lo tiểu thư đi chuyến này, lỡ may trong lời nói lại đụng chạm tới cô gia, vậy biết bao giờ mới yên ổn được đây. Nhưng những lời nói thếnày bà cũng tuyệt nhiên không thể nói ra trước mặt tiểu thư được, cũng chỉ mong tiểu thư sớm nhận ra tránh tự mình đi làm khổ mình, bà cũng chỉ mong cho hai người họ có thể bỏ qua cho nhau, rồi hòa giải với nhau.
Dịch Liên Khải ngay từ tết Đoan Ngọ đã đi lên Chi Sơn nghỉ hè, núi Chi Sơn là một ngọn núi xanh biếc, cao chót vót nằm ở phía Bắc thành Xương Nghiệp, dưới chân núi nước sông chảy xung quanh thành, dòng chảy xiết, hướng Nam hợp vào với thành Vĩnh Giang. Hai sông lớn chảy quanh liền đem Xương Nghiệp thành kẹp ở giữa, mặt trời chói chang chiếu xuống làm hơi nước bốc hơi lên, mười vạn dặm thành Xương Nghiệp cũng bị hấp hơi lên làm cho càng nóng bức khó chịu.
Vậy nên những kẻ có tiền ở Xương Nghiệp, phần lớn đều đi nghỉ hè trên biệt thự ở trên Chi Sơn, mỗi dịp hè, phú thất trong thành đều không còn nữa, tất cả đều đưa nhau lên núi nghỉ hè hết đến tết Trung Thu năm sau mới trở về thành.
Chi Sơn cách thành Xương Nghiệp hai trăm dặm, nhưng bởi vì mùa hè hàng năm đều có vô số kẻ giàu có lên núi nghỉ mát nên đường lên núi tất nhiên đều là đường nhựa. Xe hơi ầm ầm một lúc, một vài giờ sau cũng đến nơi. Tần Tang không mang nhiều hành lý, nên trước sau chỉ có hai xe đi dọc theo đường nhựa quanh co hướng lên phía đỉnh núi mà đi.
Người nhà Dịch gia trong tay nắm giữ quân đội Giang Tả, Tuần duyệt sử hành dinh tuy được thiết lập ở Phù Viễn nhưng Xương Nghiệp là nơi trấn giữ vô cùng quan trọng của Giang Tả, cho nên ở đây đều có trọng binh. Dịch Liên Khải tuy không có chức vụ gì ở trong quân đội, nhưng Đốc quân Xương Nghiệp Cao Bội Đức là tâm phúc nhiều năm của bên cạnh Dịch Kế Bối, do đó đối với vị tam thiếu gia Dịch gia này cũng coi như có chút ưu đãi, phá lệ.
Vậy nên biệt thự trên núi Chi Sơn của Dịch Liên Khải, vừa có vị trí đẹp, không những thế diện tích lại rộng lớn, tọa lạc ở ngay trên đỉnh đồi. Đường nhựa càng đi càng vào sâu, gần khi hoàng hôn khí trời bắt đầu ảm đạm, xa xa chỉ thấy phía trước có nơi đặt rào chắn, loáng thoáng thấy mấy tên lính trinh sát mang theo súng dài đi gác. Vùng này đều có biệt thự của những người có chức vụ quan trọng trong quân đội, do đó nên có trạm gác cũng không có gì kỳ lạ. Đến trước dây thép gai, tài xế dừng xe lại, xuống cửa xe đi theo quan quân xuất trình giấy tờ.
Phía trạm gác nghe thấy là Dịch Tam thiếu phu nhân, liền nhanh chóng mở rào thép, để xe hơi đi qua. Xe hơi đi lên một đoạn liền quẹo vào con đường nhỏ, nói là đường nhỏ thật ra thì cũng đều là đường nhựa, hai xe song song bon bon đi cạnh nhau. Con đường này một bên là Thanh Sơn, một bên còn lại là Khê Thủy, lúc trời chiều dần ngả về hướng Tây, ánh tà dương vàng nhạt chiếu trên Khê Thủy, dòng suối lấp lánh, vòng quanh thành đá gồ ghề, gió thổi ào ạt.
Bầu trời sáng tím, núi xanh nhạt được ánh sáng chiếu vào làm lộ ra những ngọn đồi xa, hiện ra màu xanh sơn thủy, phong cảnh đẹp đẽ tuyệt trần.
Tài xế theo đường cũ để đi, biết ngoài con đường này không có con đường nào khác dễ dàng thông đến biệt thự chính. Sắc trời trời dần dần tối, cây cối hai bên đường thấp thoáng bóng mờ, càng đi càng tối đen, cho nên tài xế mở hết tốc lực hướng lên phía trên núi, cả khu rừng chỉ có ánh sáng đèn pha sáng rực; không ngờ trong rừng bỗng có bóng người, theo sau đó một con ngựa lao ra ngoài.
Người trên lưng ngựa không ngờ trên đường lại có xe đang đi, vội thắt chặt dây cương, con ngựa bị hoảng sợ lại bị dây cương kéo lại, không khỏi hí một tràng dài, thiếu chút nữa đem người trên lưng đem quật xuống.
Tài xế đã sớm thắng xe lại, người trên lưng ngựa thì ra là một cô gái trẻ, cô gái trẻ bị làm cho kinh sợ, không khỏi lấy tay lau trán, nhìn như muốn khóc. Lúc này trong rừng bỗng ồn ào một tràng, có vài con ngựa lao ra. Trời đã tối, bốn phía đều là rừng rậm, chỉ thấy người cưỡi ngựa tới mặc quân phục, vây quanh cô gái trẻ vào giữa, có người nhảy xuống ngựa, dắt dây cương, còn có người hướng về phía tài xế hét lên: "Dọa ngựa của chúng tôi hoảng sợ đến thế, nếu người bị ngựa quật cho ngã xuống, các ngươi có chịu trách nhiệm nổi không?". Phía sau lại có người chạy tới, mượn đèn xe nhìn kĩ biển số xe, sắc mặt thay đổi, nói: "Đây không phải xe trong nhà sao!" Tài xế vốn bị dọa cho hết hồn, lúc này linh hoạt hơn, từ trong cửa sổ thò đầu ra, nói: "Ai là kẻ đứng đầu? Thiếu phu nhân đang ở trong xe!"
Tài xế hét lên một tiếng, mọi người lập tức yên lặng, chỉ nghe được tiếng gió thổi qua rừng cây, sào sạt, còn có tiếng côn trùng Hoắc Hoắc vài tiếng. Những người này đang vô cùng lúng túng, vội vàng bước xuống ngựa. Người đứng đầu kia là kẻ đắc lực nhất bên người Dịch Liên Khải – Tống phó quan, Tống phó quan xuống ngựa đi tới bên cạnh xe hơi, cung kính chào, duỗi thẳng tay yên lặng chờ Tần Tang xử trí.
Tần Tang vốn không muốn làm to chuyện, biết những người này thường ngày đi theo Dịch Liên Khải gây chuyện khắp nơi, đến bây giờ cũng đều là vô pháp, vô thiên. Thấy tình hình như vậy, cũng chỉ gật đầu, hỏi: "Lan Pha (8) ở trên núi sao?"
(8) tên tự của Lan Pha( giống như Mộ Dung Phong tên tự là Bái Lâm vậy.) Cô đối với những người ở bên cạnh Dịch Liên Khải xưa nay đều rất khách khí, lại rất ít gọi thẳng tên tự của Dịch Liên Khải. Tống phó quan mặc dù đứng yên đó không động nhưng trong đầu lại biến chuyển rất nhanh, Tống phó quan biết Dịch Liên Khải nhiều tháng nay chưa từng về nhà, hôm nay vị thiếu phu nhân này lại tìm lên tận trên núi, cũng không biết cô muốn gì.
Dịch gia mặc dù là một gia đình văn minh, nhưng do lại tự mình khai môn mở phủ, nên quy tắc cũng vô cùng quy củ. Tống phó quan nghe được câu hỏi của cô, lại không dám trả lời. Hắn trộm coi sắc mặt của Tần Tang, thấy cô dường như rất bình tĩnh, vì vậy nói: "Thưa, Công tử gia buổi chiều ra Lục Nguyệt Đầm câu cá, có lẽ bây giờ đã trở lại rồi".
Tần Tang gật đầu một cái, ngẩng đầu nhìn ánh đèn lóe lên cách đó không xa, nói: "Đi thôi!"
Lúc này xe đã tiến rất gần tới biệt thự, xe chạy nhanh trong chốc lát đã tiến vào cửa sắt hoa (9). Biệt thự trên núi Chi Sơn đều mang phong cách Tây Dương, trang viên của Dịch gia cũng không phải ngoại lệ, đều là do người nước ngoài thiết kế, điển hình mang phong cách miền nam Hoa Kì. Cây cột màu trắng cao chót vót, đá cẩm thạch nổi lên cuộn xoáy hoa tuyết (10); tất cả cửa, cửa bằng gỗ mun được điêu khắc tinh tế, thấp thoáng ở dưới rừng cây, làm cho càng thêm phần thâm sâu, hoàn mĩ.
Trước biệt thự có xây một đài phun nước hình tròn, xe chạy dọc theo đài phun nước vòng quanh đến khúc ngoặt liền dừng lại ở hành lang ngay bên dưới vòi phun nước. Tống phó quan đặc biệt nịnh bợ, tự mình chạy tới mở cửa xe cho Tần Tang. Tần Tang biết xưa nay mỗi khi hắn nịnh bợ như vậy hẳn là không có chuyện gì tốt, mà đặc biệt Tống phó quan hôm nay làm bộ làm tịch như thế, không biết có chuyện gì mà lại khiến cho chột dạ tới vậy. Cho nên Tần Tang chỉ nói: "Ngươi vào trong thông báo một tiếng, nói cho anh ta biết là ta tới".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!