Chương 19: (Vô Đề)

Tần Tang nghe xong, mới bỗng tỉnh ngộ ra, thảo nào nhớ tới cái vị hoa đán hôm qua mình nhìn thấy lại thấy rất quen mắt, thì ra lại chính là Mẫn Hồng Ngọc.

Chả trách ngày hôm qua mọi người lại nhìn mình bằng ánh mắt như vậy, lúc Mẫn Hồng Ngọc ở lên đài, còn có người quay đầu lại quan sát mình nữa, thì ra nguyên lai mọi chuyện lại là như vậy.

Mà mình ngược lại lại không biết gì hết, Dịch Liên Khải che giấu quá kĩ rồi, anh ta đi đến Diêu gia, chưa hẳn là không biết đến việc này, cho nên mới đặc biệt đến một chuyến đưa cô về, tránh để những người khác cười nhạo thêm nữa.

Bất quá ở trong mắt người khác, chẳng lẽ mình còn chưa đủ làm trò cười hay sao?

Bây giờ cũng vì Dịch Liên Khải đối xử với cô có phần đặc biệt ôn tồn hơn trước nên thái độ của Tần Tang đối với anh ít nhiều cũng có chút thay đổi. Cô nghĩ rằng anh cũng không đến nỗi khó ở chung như vậy, nhưng giờ lại có chuyện không ngờ tới này xảy ra, Tần Tang mới nghĩ đây mới đúng thật là bản tính của anh ta, mà chính mình lại gả cho một tay phóng đãng như vậy, thật là bất hạnh lớn mà.

Có thể nói rằng tuy là mình được gả vào một gia đình lớn, nhưng nếu như lúc đó tuy mình không được gả cho Lịch Vọng Bình, thì dù sao cũng sẽ được gả cho người khác thôi, có thể không phải lưỡng tình tương duyệt (hai bên đều vừa ý nhau), nhưng lâu ngày ở chung với nhau, chỉ cần mình chịu đối đãi chân thành thì đối phương ít nhiều cũng sẽ đối đãi lại với mình vài phần thật lòng. Chí ít cũng sẽ không ở bên ngoài làm ra những hành vi phóng đãng đến không thể chịu nổi như vậy.

Hôm qua mấy vị khách nhân kia không phải đều đang chê cười cô ở trong lòng hay sao. Hơn nữa đã trễ như vậy, Dịch Liên Khải còn đặc biệt tới đó một chuyến, mọi người điều biết lí do là gì, chỉ có một mình cô vẫn tưởng rằng anh ta thật lòng không muốn mình phải đi xã giao nữa, cho nên mới tới đó viện cớ thay cô rời đi trước.

Người như vậy, sao mình lại có thể giao phó chung thân đại sự cả đời cho anh ta được chứ!

Trong lòng cô mặc dù đang có từng đợt khó chịu, nhưng trên mặt một chút cũng không biểu hiện ra ngoài, ngược lại lại bình tĩnh hòa nhã nói với Diêu Vũ Bình: "Ta gọi muội ra đây, thật ra là muốn hỏi muội một chuyện." sau đó lập tức đem những lo nghĩ của Dịch Liên Khải từ đầu tới cuối đem nói ra hết, còn nói thêm: "Ta ngược lại không hề nghi ngờ con mắt của muội đâu, nhưng ta cũng chỉ sợ muội bị người khác lừa gạt.

Dù sao muội vẫn còn trẻ, nếu gặp phải kẻ lừa đảo, không biết chừng còn phải chịu thiệt thòi nữa."

Diêu Vũ Bình nói: "Muội hiểu ý tốt của tỷ tỷ, chẳng bằng để muội lúc nào đó hẹn người ta ra ngoài, cũng muốn để cho tỷ tỷ gặp anh ấy một lần xem sao, tỷ tỷ lúc đó tự nhiên sẽ hiểu."

Tần Tang nắm tay cô, nói: "Vậy cũng tốt, ta cũng sẽ rất vui vẻ đáp ứng muội thay muội góp ý cho một chút."

Hai người bọn họ tránh đi nói chuyện một chút, lúc đi ra, cũng vừa đúng lúc gặp Dịch Liên Khải cũng vừa tới, vì vậy cùng đi ra ngoài tham gia tiệc rượu luôn.

Diêu gia mặc dù người ở trong nhà đều tương đối là cổ hủ, nhưng ngoại trừ việc tổ chức thọ yến ra, thì cũng có tiệc rượu chiêu đãi theo kiểu Tây Dương, đặc biệt còn chuẩn bị cả một gian phòng lớn để phòng khiêu vũ nữa.

Dịch Liên Khải cũng rất yêu thích môn khiêu vũ, lúc Tần Tang mới xuất giá được một thời gian, cũng đã từng theo anh đi học vũ đạo, nên Dịch Liên Khải lúc này lại lôi cô vào khiêu vũ cùng. Tần Tang lúc này lại nghĩ đến chuyện Mẫn Hồng Ngọc ngày hôm qua, cảm thấy đặc biệt bực mình, nhưng mình đây lại đang ở trong nhà người khác, còn là khách nhân nữa, nên chỉ có thể nhàn nhạt nói: "Anh cứ đi khiêu vũ đi, tôi ở đây cùng Diêu tiểu thư ngồi xuống nói chuyện một chút."

Diêu Vũ Bình biết Tần Tang đã đem chuyện của mình nói cho Dịch Liên Khải nghe rồi, cho nên lúc nhìn thấy Dịch Liên Khải, cũng cảm thấy có chút xấu hổ, đỏ mặt nói: "Công tử gia xin cứ yên tâm, chỗ này còn có ta ở cùng với thiếu phu nhân mà."

Dịch Liên Khải nhìn Diêu Vũ Bình ở kia, cũng không tiện nói thêm cái gì, đúng lúc có mấy bằng hữu quen đi tới, kêu tự của Dịch Liên Khải: "Lan Pha tại sao lại không đi khiêu vũ đi kìa?"

Còn có người nói: "Công tử gia đã lâu không khiêu vũ rồi, ngày hôm nay nhất định phải để cho chúng tôi đươc mở mang đầu óc một chút chứ nhỉ."

Những người đó đều thất chủy bát thiệt nói (bảy miệng tám lưỡi, ý tranh nhau mà nói), túm tụm quanh anh, rồi tiến đến kéo anh vào trong sàn nhảy.

Tần Tang vốn rất ít xã giao bên ngoài, hơn nữa với cô nghe hí đánh bài khiêu vũ, tất cả đều không có thứ nào cô ưa thích cả.

Hôm đó Diêu phủ xướng hí mãi cho đến hai giờ sáng mới chịu giải tán, nên lúc ngồi trên xe trở về, Tần Tang ở trên xe ngủ thiếp đi.

Mơ mơ màng màng chỉ cảm thấy Dịch Liên Khải đang bế cô ngang lên, thấy cô mở mắt ra, anh chỉ nói: "Sao lại tỉnh dậy rồi."

Tần Tang nhìn anh đang ôm mình đi lên cầu thang, liền nói: "Thả tôi xuống đi, tôi tự đi được."

Dịch Liên Khải nói: "Em cũng không nặng mấy đâu, hơn nữa em xuống rồi, quay lên lầu lại không ngủ được đâu."

Tần Tang trong lòng thập phần không vui, nhưng biết không lay chuyển nổi anh, nên đang lúc nói chuyện, Dịch Liên Khải đã đem cô ôm chặt lấy đi vào trong phòng, đặt cô lên trên giường.

Rốt cuộc anh tự mình bế cô đi một đoạn đường như vậy, nên có hơi thở dốc, tiện thể ôm lấy Tần Tang, ngẹo đầu nằm xuống gối, cả người nằm ở bên cạnh cô.

Tần Tang lại đẩy tay anh ra, tự mình tháo hết trang sức ra, Dịch Liên Khải nói: "Em muốn đi tắm sao? Tôi đi giúp em mở nước vào bồn."

Bởi vì ở nơi này vốn không phải là nơi để ở, nên về sau đã cải biên thêm một phòng tắm ở bên ngoài phòng ngủ, Tần Tang không muốn để ý tới anh nữa, thấy anh đi ra ngoài xả nước, cô liền đứng dậy đem cửa phòng khóa trái lại.

Đợi đến lúc Dịch Liên Khải từ phòng tắm trở lại, cô cũng không mở cửa phòng ra, anh tức giận trong lòng, đập vào cửa hai cái, cũng không nghe thấy Tần Tang đáp lại mình, anh tức giận "Đùng" một tiếng đạp một cú vào cửa phòng. Tần Tang lo lắng cửa phòng không chịu nổi mấy cú đá của anh, liền hé cửa ra, nhưng ai ngờ sau tiếng kia thì không còn có thêm một tiếng động nào nữa.

Một lúc lâu sau, Tần Tang nghe thấy chỗ cầu thang có tiếng bước chân "Thùng thùng" liên tục vang lên, chắc chắn anh đang tức giận, rồi đi ra ngoài rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!