Chương 18: (Vô Đề)

Tần Tang không ngớt lời khiêm tốn, biết Diêu phu nhân thế này là quá khách sáo với mình rồi, nên cô cùng Diêu tiểu thư ngồi xuống ghế tràng kỷ, rồi có một ma ma già dâng nước trà lên.

Tần Tang thấy Diêu tứ tiểu thư này không có cái tật thiên kim tiểu thư so với các vị thiên kim nhà quân phiệt khác, nên thấy cô quá mức hoạt bát đáng yêu, vì vậy cũng cùng cô chậm rãi nói chuyện phiếm với nhau.

Vị Diêu tứ tiểu thư này tên là Diêu Vũ Bình, từng học tại đại học Xương nghiệp khoa văn học, vừa từ Xương Nghiệp trở về đây, nên hai người nói chuyện với nhau tương đối hợp ý.

Mãi cho đến khi đến mời các cô tham gia tiệc, Diêu phu nhân vẫn thấy hai người đang nói chuyện rất vui vẻ, liền tự mình đi tới, nói: "Không ngờ tứ tiểu thư nhà chúng ta lại có duyên với thiếu phu nhân như vậy, thường ngày nó đều rất bướng bỉnh, nếu nó chịu học nửa điểm của thiếu phu nhân thôi, thì tôi cũng bớt ít tâm tư dạy bảo nó rồi."

Tần Tang nói: "Tứ tiểu thư vốn là sinh viên tân thời, ngược lại phải là ta học tập cô ấy một chút mới đúng."

Diêu phu nhân nhún nhường đương nhiên không nói thêm gì, nhưng Diêu Vũ Bình nghe cô nói ra những lời này, không khỏi mừng rỡ, nghĩ vị phu nhân thiếu tướng này rất hòa nhã dễ gần, nên sau khi ăn tiệc xong xuôi, lúc đi nghe hí kịch, cô cố ý để lại hai chỗ ngồi, cốt để được ngồi cạnh Tần Tang.

Tần Tang đối với việc xem hí kịch này vốn không có hứng thú mấy, Diêu Vũ Bình cũng không thích mấy dạng chiêng trống náo nhiệt như thế này, hai người ban đầu còn nói về hí văn (hay còn gọi là kịch nam loại hình sân khấu miền nam thời xưa), sau đó lại bỏ kịch nam qua một bên nói về phim chiếu bóng.

Tần Tang khi còn bé không có nhiều bạn chơi cùng, sau khi lớn lên bạn đồng học cũng chỉ có mình Đặng Dục Lâm, hiếm có Diêu Vũ Bình không cách biệt tuổi tác so với mình nhiều lắm nên cô tính tình cũng càng cởi mở hơn, cuộc trò chuyện giữa hai người cũng rất mới mẻ tươi vui, đó cũng là lí do hai người trò chuyện rất ăn ý với nhau.

Đến lúc chuyển đến giữa buổi hí liền đổi sang xướng cát tường hí, Diêu Vũ Bình lại tự mình cố tình dẫn cô đến một phòng khách nhỏ ăn điểm tâm, uống chút cà phê.

Tần tang thấy phòng tiếp khách này cũng gộp chung thư phòng lại với nhau, trong cả bốn chiếc tủ bên vách tường đều chất đầy tiểu thuyết trong nước ngoài nước và cả thư tịch, liền gật đầu nói: "Ở đây rất tốt, chỗ ta ở Xương Nghiệp cũng có một gian phòng như vậy, nhưng ở Phù Viễn này thì lại không có thư tịch gì cả. Cô ở đây có tiểu thuyết gì hay, cho ta mượn một hai quyển, tầm hai ngày nữa ta sẽ đem trả lại cho cô."

Diêu Vũ Bình cười, trên mặt còn có một đôi má lúm đồng tiền, thật sự là rất dễ thương. Cô ấy nói: "Cô nhìn trúng quyển gì thì cứ lấy đi là được, còn nói cái gì mà trả với không trả chứ."

Tần Tang nói: "Có vay có trả, mượn thêm cũng dễ hơn nhiều. Ta không chỉ mượn cô một quyển hai quyển không đâu, nên nhất định phải trả lại mới được."

Diêu Vũ bình liền chọn mấy quyển tiếng Anh tiếng Trung tiểu thuyết tân thức đưa cho Tần Tang, Tần Tang đã cầm lấy mấy quyển sách, thì bỗng nhiên Diêu Vũ Bình nhớ ra cái gì đó, liền đem quyển ở giữa cầm trở lại, lật bên trong quyển sách ra, đem một phong thư theo kiểu Tây Âu từ trong sách lấy ra, giả bộ một bộ dạng rất là tùy tiện, lặng lẽ bỏ vào trong túi áo của mình.

Tần tang thấy hai tai cô đều đỏ hết cả lên, liền biết phong thư này không hề bình thường.

Vẻ mặt thiếu nữ như vậy, đương nhiên cô lúc còn ở trên giảng đường cũng đã từng trải qua, thấy thư của Lịch Vọng Bình gửi đến, liền lặng lẽ kẹp ở trong một trang sách, vì sợ để người khác biết được. Bây giờ lại như gợi lại, phảng phất giống như cách nhau cả một đời người, làm cho người ta không khỏi buồn vô cớ.

Diêu Vũ Bình tuy đem thư giấu đi, nhưng thấy Tần Tang với mình cũng không thân quen cho lắm, sợ cô nghĩ ra được đầu mối gì, vì vậy làm bộ dạng thờ ơ như không, nói: "Là một bạn gái thân của tôi, từ Xương Nghiệp viết thư gửi tới, mà tôi lại kẹp ở trong sách mà quên khuấy đi mất."

Tần Tang gật đầu, thuận theo ý cô nói: "Tôi ở Xương Nghiệp cũng có một cô bạn gái thân, bất quá cũng rất lâu rồi không có gửi thư đến, cũng không biết cô ấy gần đây như thế nào rồi. Ngày mai tôi cũng định viết cho cô ấy một phong thư chuyển phát nhanh, gửi lời hỏi thăm cô ấy một chút xem sao."

Diêu Vũ Bình nghe được lời cô nói, biết rõ cô đang giải vây cho mình, liền biết mình nói dối thật không cao minh chút nào, thế nhưng hiếm thấy lại được Tần Tang bằng lòng thay cô cho qua hết chuyện này. Cho nên đối với Tần Tang bây giờ càng có thêm thiện ý hơn, mà lại càng có một phần cảm kích.

Cô mặc dù cả cổ đều đỏ ửng hết lên, nhưng đột nhiên cũng rất nguyện ý đến hết tâm sự trong bụng mình nói ra hết cho Tần Tang nghe. Những lời này ngay cả phụ mẫu huynh đệ cô cũng không kể cho ai, nhưng không biết vì sao cô đối với Tần Tang lại có cảm giác tín nhiệm.

Cô đỏ cả mặt lên, cầm cái thìa khuấy cốc cà phê, chậm rãi nói: "Thật không dám giấu, thiếu phu nhân…"

Tần Tang nói: "Chúng ta không phải đã nói rồi sao? Đừng có khách khí với nhau như vậy, nếu như cô tự nguyện thì cứ gọi tôi một tiếng tỷ tỷ đi, tôi cũng rất thích có một tiểu muội đáng yêu như muội đấy."

Diêu Vũ Bình rất cảm kích, ngẩng dầu lên nói: "Tỷ tỷ, tuy muội với tỷ chỉ quen biết nhau sơ sơ. Thế nhưng không biết vì sao muội vừa thấy tỷ liền muốn đem hết tâm tư phiền não ra nói hết cho tỷ nghe, còn mong tỷ tỷ có thể đưa ra một chút ý kiến cho muội nữa."

Tần Tang nói: "Tôi bất quá cũng chỉ hơn muội có hai tuổi, chủ ý chưa chắc đã cao minh hơn muội là bao. Nhưng nếu như muội có gặp phải trắc trở gì, mà ta có thể giúp gì được cho muội, ta nhất định sẽ vui vẻ giúp đỡ."

Chuyện này của Diêu Vũ Bình vốn cô đều giấu diếm người nhà của mình, ngay cả bạn thân của mình cũng không hay biết gì. Cô cũng có một đồng học nữ rất thân, nhưng lại ở tận Xương Nghiệp, đã từ rất lâu rồi cũng không có tâm sự gì với cô ấy cả.

Hôm nay tuy là lần đầu cô gặp Tần Tang, nhưng cảm giác được cô ấy có một loại điềm đạm hiếm có cứ như người thân của mình vậy, nên hết thảy phiền não chất chứa trong lòng, cuối cùng không nhịn được đều nói hết ra một lần cho cô nghe.

Nói ra chuyện như vậy, cô lại có phần nói ấp a ấp úng, cô sờ phong bì thư, mặt đỏ đến tận mang tai nói: "Không dám dối gạt tỷ, phong thư này…phong thư này là anh ấy gửi tới."

Tần Tang nghe được chữ: "Anh ấy", liền biết lá thư này cùng chuyện tình yêu nam nữ có liên quan đến nhau, cô vốn không hề thích quản chuyện riêng của người khác, nhưng thấy vẻ hốt hoảng của Diêu Vũ Bình, lại làm cô nhớ tới mình cách đây hai năm trước.

Khi đó bản thân mình cũng lo lắng không yên giống vậy, cái kiểu dằn vặt này đích thị giống hết tựa hồ như chuyện cũ vẫn rõ ràng ở trước mắt mình vậy, nên nhịn không được mà mềm lòng, nhẹ giọng hỏi: "Như vậy là muội cùng anh ta gặp gỡ nhau giấu diếm người nhà hay sao?"

Diêu Vũ Bình gật đầu, nói: "Mặc dù muội không có ý kiến gì về chuyện gia môn không tương xứng, nhưng tỷ cũng biết đấy, người nhà muội… người nhà muội…"

Nói tới đây, cô lại chậm rãi cúi đầu thấp xuống. Ngón tay cứ quấn lấy khăn tay vắt phía trên vạt áo, bộ dạng thật là rầu rĩ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!