Chương 16: (Vô Đề)

Anh nói như vậy, cũng không lâu lắm Tần Tang đã nghe thấy tiếng còi xe ô tô vang lên, Dịch Liên Khải đã trở về rồi. Anh vừa vào cửa y phục cũng không thay, hướng đến chỗ ghế salon ngồi xuống, sai má Chu đi pha trà, sau đó tiện tay đóng cửa lại, nói: "Em biết được cái gì?"

"Hôm qua khi tiếng súng vang lên, Trần Bồi có nói là do vệ binh súng bị cướp cò. Sau đó Mộ Dung Phong nói cho tôi biết, tiếng đó không phải là tiếng của trường thương, mà là một khẩu Mauser do Đức sản xuất mà Phù quân lại không hay dùng loại súng lục này, anh ta còn hỏi tôi, Trần Bồi có phải là người của Lý Trọng Năm hay không."

Dịch Liên Khải sắc mặt âm trầm, ngồi ở ghế salon không hề nhúc nhích, ngón tay chỉ nhè nhẹ gõ lên tay vịn của ghế salon, giống như đang suy nghĩ điều gì đó.

Tần Tang rất ít khi thấy anh như thế này, cảm thấy anh tuy rằng ngày trước hay hỉ nộ vô thường, nhưng vẫn luôn giữ nét lịch sự ở bên ngoài. Hiện tại anh lại có chút thâm sâu khó lường, lại làm cho người ta không thể biết được anh đang nghĩ cái gì nữa.

Tần Tang lại nói: "Có thể kiểm tra thử vết thương xem sao, sẽ biết ngay là dùng loại đạn nào, nếu đúng không phải đạn từ súng của vệ binh nổ, thì có thế giải thích rõ ràng mọi chuyện."

Dịch Liên Khải sắc mặt vẫn âm trầm như trước, cuối cùng thở dài, nói: "Em không hiểu đâu."

"Các người làm những chuyện gì, tôi quả thật là không hiểu được, tôi không hiểu vì sao nhị ca đang tốt lành lại muốn đem phụ thân đưa đi giam lỏng, tôi cũng không hiểu vì sao anh lại cùng Lý Trọng Năm xuất binh đi đánh nhị ca nữa, tôi càng không hiểu nổi các người, cuối cùng tranh giành nhau, rốt cuộc là tranh cái gì mới được. Địa bàn cũng đã rất lớn rồi, quân đội cũng nhiều lắm rồi, còn muốn đánh tới đánh lui đến bao giờ đây, họa chiến tranh chỉ khiến dân chúng thêm lầm than mà thôi, tại sao lại không thể sống hòa bình với nhau được chứ?"

Dịch Liên Khải bỗng nhiên nở nụ cười lạnh: "Phụ nhân chi kiến" (ý kiến của đàn bà con gái)

Anh nói xong đứng lên, cầm mũ đi ra ngoài, Tần Tang hỏi: "Vì sao còn muốn đi ra ngoài nữa?"

Dịch Liên Khải nói: "Người ta đã cố công đặt bẫy cho tôi chui vào, tôi cũng không nên phụ ý tốt này của người ta chứ." Tâm tình của anh có vẻ tốt dần hơn, "Chuyện đã như vậy rồi, thì ta đành tương kế tựu kế, gậy ông đập lưng ông mới thú vị chứ."

Đến buổi chiều, Tần Tang mới biết, bởi vì sự việc ngộ sát học sinh, nên Trần Bối bị cắt chức, Dịch Liên Khải lúc này đã chỉ định phó quan của mình là Phan Kiện Trì lên thay phụ trách tiếp đãi bảo vệ an toàn cho Mộ Dung Phong.

Tần Tang nghe thấy thế có hơi biến động, lại càng hoảng sợ hơn, cô biết Phan Kiện Trì luôn có ý định đưa Mộ Dung Phong vào chỗ chết, hiện tại lại để anh ta đi phụ trách an nguy của Mộ Dung Phong, có khác nào đưa đầu dê vào miệng hổ đâu, nên cô rất lo sợ và bất an, cả đêm đều không ngủ được.

Đến ngày thứ hai, hai mí mắt bị sưng nhẹ, tinh thần rất kém, nhưng cô vẫn cố  lên tinh thần. Vì cô có một lịch trình phải đưa Mộ Dung Phong đi du hồ.

Lúc ăn điểm tâm Tần Tang lấy tờ báo ra đọc những ô tin tức, hết tờ này lại đến tờ khác, đều ngồi đọc những ô tin tức trên đó, có báo viết rất thành thật không hề khách khí, đem Dịch Liên Khải mắng to một trận, gọi anh ta là phá gia chi tử, còn nói đội quân ở Thừa Châu không chịu chấp nhận nội các, là vì đã có thỏa thuận với mấy tên cướp nước, còn cùng bọn chúng đàm phán với nhau chia chiến lợi phẩm nữa. Về chuyện vệ binh bị cướp cò lần trước, càng miệt thị giới quân phiêt là một lũ hủ bại..v.v.

Tần Tang nhìn câu chữ sắc bén như vậy, cách hành văn trong đó cực kì gay gắt, nên vô cùng chăm chú đọc.

Dịch Liên Khải hôm nay không xuất môn sớm như mấy ngày trước nữa, nhìn cô đang đọc báo chăm chú, liền dùng đũa gõ xuống bàn một cái, nói: "Ăn điểm tâm thì ăn đi, đọc cái gì mà lại chăm chú đến thế."

Tần Tang liền để tờ báo qua một bên, Dịch Liên Khải lại cầm lên xem, Tần Tang lại cho rằng anh ta sẽ giận tím tái mặt mày lên, không ngờ Dịch Liên Khải lại đọc rất hăng say, vừa đọc vừa nói: "Không tiếc dữ hổ mưu bì (Câu thành ngữ này có nghĩa là bàn định với con cáo hoặc con hổ để lột da chúng. Nay thường dùng để ví về những việc bàn luận nếu phải hy sinh lợi ích của đối phương, thì nhất định không thành công.), tiểu nhân lật mặt, không theo luật pháp và tinh thần dân chủ, quân phiệt thi hành cát cứ chi thực ( chia cắt lãnh thổ để chiếm giữ và lập chủ quyền riêng, không phục tùng chủ quyền trung ương)….. Theo như những gì hắn viết về tôi, quả thực tôi nên xấu hổ đến nỗi không còn mặt mũi nào đi gặp bách tính Phù Châu luôn rồi, Chậc chậc tôi nên phái người xuống hỏi thăm xem, cái người viết ra bài báo này có chịu đi làm thư ký cho tôi hay không đây."

Tần Tang nghe anh nói vậy, liền ngẩng đầu nhìn anh một cái, Dịch Liên Khải cười cười: "Sao em lại nhìn tôi như vây? Võ Tắc Thiên còn trọng dụng tài năng của Lạc Tân Vương* kia mà, tôi chẳng lẽ lại không bằng có một nữ nhân cách đây mấy nghìn năm hay sao?"

*một trong tứ kiệt nhà Đường là Lạc Tân Vương viết bản "thảo Võ Chiếu hịch văn". Trong này là để kể tội Võ Tắc Thiên, khi Võ Tắc Thiên nghe mấy câu trong bài hịch, không những không hề tức giận giết Lạc Tân Vương mà còn cho bảo vệ và lưu truyền cho hậu thế.

Tần Tang hừ một tiếng, không muốn nói gì thêm.

Dịch Liên Khải cười nói: "Tôi biết rồi, em thấy tôi coi thường nữ nhân như vậy không đồng ý phải không, em xem những điều em nghe em đọc ở trường Tây Dương, động một tí là lại lôi ra phân rõ phải trái đúng sai với tôi, cứ nghe phải mấy câu như vậy, lại biến thành loại phụ nữ tân thời đòi nữ quyền đến là phiền phức."

Tần Tang không muốn cùng anh cãi nhau, nên không thèm để ý đến anh nữa.

Dịch Liên Khải nói: "Xem ra Trần Bồi lần này cũng ủy khuất cho hắn rồi, hắn là người của Lý thống soái, tôi cũng không thế bắt chẹt hắn quá được. Dù sao em cũng thay tôi đi thăm người nhà của hắn một chút, đưa tặng ít đồ qua, hỏi xem bọn họ thiếu cái gì thì giúp."

Tần Tang cười lạnh nói: "Chuyện như thế mà anh cũng nghĩ ra được. Chính anh đuổi Trần Bối đi, bây giờ lại bảo tôi đi tặng quà cho người nhà của hắn, thu mua nhân tâm như vậy, có tác dụng gì chứ."

Dịch Liên Khải nói: "Tôi cũng không muốn đi làm chuyện này làm gì, em lúc nào cũng nói tôi là loại công tử, tôi làm chuyện này em lại bảo tôi thu mua nhân tâm. Tôi hiện tại trên danh nghĩa vẫn là một tư lệnh, còn em là tư lệnh phu nhân, có một số chuyện tôi không tiện ra mặt thì đành phải nhờ đến em, nhưng nếu em không muốn giúp tôi, thì tôi kêu phó quan đi làm cũng được."

Tần Tang trong lòng khó chịu, lại nghe nhắc đến Phan Kiện Trì, khiến Tần Tang không muốn để anh ta tham gia vào bất cứ việc gì nữa thì tốt hơn.

Trực giác nói cho cô biết, cô biết Phan Kiện Trì rất nguy hiểm, để anh ta làm càng nhiều việc, thì cô càng cảm thấy nguy cơ càng nhiều hơn.

Cô không hi vọng Phan Kiện Trì tiếp tục ở lại chỗ này, Dịch Liên Khải bây giờ là loại tâm tư không nhìn thấy được, từ trước đến giờ cô luôn cho rằng mình hoàn toàn hiểu tính tình của anh, nhưng hiện giờ xem ra, mình quả thật bị anh lừa gạt suốt thời gian qua rồi, anh là dạng người gì, cô một chút cũng không biết được.

Cho nên cô nói: "Được rồi, được rồi, tôi đi là được chứ gì."

Cô cùng Mộ Dung Phong đi ngao du Phù hồ, lại vừa vặn ở trong một quán ăn nổi tiếng ăn canh cá.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!