Bởi vì câu nói kia Tần Tang, má Chu trong lòng hơi chậm một nhịp, chỉ sợ Dịch Liên Khải sau khi quay về, không biết chừng lại đấu khẩu với Tần Tang cãi vã một trận. Ai mà ngờ được Dịch Liên Khải tuy rằng đến tối mới quay về, nhưng Tần Tang vẫn chờ anh về ăn cơm chiều cùng, cũng không hề nhắc tới chuyện mấy con thỏ con.
Má Chu nghĩ Dịch Liên Khải từ khi được nhậm chức trong quân đội, cả người đều phảng phất vẻ trầm ổn hơn rất nhiều, không nóng nảy giống như trước kia nữa, mà Tần Tang cũng không hay giận dỗi giống như trước nữa, hai người đều vô cùng hòa thuận, hiếm có khi lại được một đoạn cầm sắt hòa minh đích nhật tử(cầm sắt cùng nhau hót vang dưới ánh mặt trời, ý hòa hợp)
Hoàng hôn hôm đó đổ xuống một trận tuyết nhỏ, tân chủ tịch tỉnh Phù Châu mới nhậm chức Giang Cận Nghĩa đặc biệt nịnh bợ, phái người đưa tới mấy khối thịt hươu lớn. Tần Tang gọi người sai đem xiên que sắt lên để đi nướng rồi đưa đến phòng trong, tự mình nướng thịt hươu, phết thêm một ít mật.
Má Chu biết Dịch Liên Khải rất thích ăn thịt hươu, nên khi thấy Tần Tang chuẩn bị đồ nhắm rượu, trong lòng không khỏi vui mừng. Cô gia từ trước đến giờ tuy rằng đối với tiểu thư không được tốt, mà tiểu thư nhà mình vốn tính tình lạnh lùng, nên cũng chẳng thèm nể mặt cô gia chút nào. Cuối cùng bây giờ tiểu thư cũng đã hiểu được rằng, nam nhân thì phải dụ dỗ một chút mới được. Chỉ cần tiểu thư chịu dùng chút thủ đoạn lôi kéo, thì dù cho cô gia bây giờ có là tổng tư lệnh, cũng sẽ ngoan ngoãn ngay.
Nhiều ngày liên tiếp Dịch Liên Khải đều trở về nhà ăn, nhưng hôm nay không biết xảy ra việc gì, thậm chí tả đẳng dã bất hồi lai, hữu đẳng dã bất hồi lai(chờ trái chờ phải cũng không thấy về)
Má Chu thấy đêm đã khuya rồi, rượu cũng đi hâm nóng lại nhiều lần, xiên nướng thịt bị đốt đỏ đã nguội dần, nguội dần thì lại đốt đỏ, má Chu đi khuyên nhủ: "Tiểu thư hay là người ăn trước đi, nhìn như thế này chắc là do việc công sự giữ lại đây, có khi nửa đêm cô gia mới về được."
Tần Tang trong lòng lại đang suy nghĩ chuyện khác, nghe má Chu giọng nói khuyên nhủ mình, sợ bà nhìn ra được sơ hở gì.
Dịch Liên Khải thỉnh thoảng nếu có thời gian đều sẽ trở về nhà, nên Tần Tang chỉ làm tùy tiện mấy khối thịt để ăn, cô đang lo lắng đến không còn bụng dạ nào để ăn nữa, vì vậy cô uống lấy nửa ly rượu, quả nhiên thấy trong lòng ấm áp hẳn.
Ăn xong thêm một bát cháo, lúc này đồng hồ đã điểm hơn mười hồi chuông rồi, Tần Tang liền nói: "Nhìn thế này chắc không trở lại đâu, đem những thứ này dọn đi, rồi mở cửa sổ ra cho thoáng khí."
Gian nhà vừa nướng thịt xong, nên còn có chút mùi thịt nướng, má Chu mở nửa phiến cửa sổ ra, bỗng nhiên "Ồ" lên một tiếng, nói: "Một trận tuyết lớn đây."
Tần Tang đi tới trước cửa sổ, chỉ cảm thấy gió lạnh thổi tới, ngoài cửa sổ có một mảng ánh sáng bạc nhàn nhạt. Đèn đường chiếu xuống dưới một góc trắng mênh mông, không chỉ trên nóc nhà có màu trắng, mà trên cành lá cây cối đều tích một tầng tuyết trắng, trời đất bây giờ giống như đang kéo sợi bông, kéo dài mãi.
Tần Tang uống rượu nóng xong nhiệt độ cơ thể cũng ấm lên, bị trận gió tuyết này thổi qua, không khỏi hắt hơi một cái.
Má Chu liền vội đóng cửa sổ lại, nói: "Gió đêm bây giờ giống như dao nhỏ vậy, tiểu thư cẩn thận lại bị cảm lạnh." Vừa nói vừa đi tới một góc đem tấm thảm tới, khoác lên đùi của Tần Tang.
Tần Tang đắp tấm thảm, người uể oải ngồi trên ghế salon nhìn hạ nhân thu dọn dụng cụ nướng thịt, vốn định bảo mình muốn nghỉ một chút, nhưng ngoài trời tuyết đang rơi, hệ thống lò sưởi trong phòng lại đốt rất mạnh, nên bất giác đã ngủ quên lúc nào không hay.
Cô ngủ được một giấc ngắn, đang ngủ một chút thì lại có người đi tới, cô tưởng má Chu. Cô buồn ngủ đến không mở mắt nổi, mông lung nói rằng: "Các ngươi đi ngủ trước đi, ta ngồi nghỉ ở đấy thêm một lúc nữa…"
Người nọ cũng không lên tiếng, đưa cánh tay tới, cô chỉ cảm thấy cơ thể nhẹ tênh, cả người bị người nọ bế lên. Mở mắt ra nhìn, thì ra là Dịch Liên Khải, không khỏi nói: "Sao anh đến mà không có một tiếng động nào vậy?"
Dịch Liên Khải thấy hai gò má cô ửng đỏ, hơi thở có mùi rượu, liền cười nói:"Chính em uống say ngủ quên mất, mà lại đi trách tôi vào không có tiếng động nào."
"Ai nói tôi uống say." Tần Tang nói: "Chờ anh về ăn thịt quay, chờ qua chờ lại cũng không thấy đâu, Rượu thì lạnh, nên tôi mới uống có nửa chén thôi, ai bảo anh không chịu về."
Dịch Liên Khải vốn đang một bụng khó chịu, không ngờ trở về liền nhìn thấy phu nhân của mình ôm tấm thảm hải đường xuân mỏng ngủ quên mất, bộ dạng khi ngủ kia giống y như bức sĩ nữ đồ (bức tranh mỹ nhân) quyến rũ động lòng người vậy, thêm cả mấy câu hờn dỗi kia, lại khiến cho người ta lên tận chín tầng mây, nói: "Đừng nhắc tới nữa, tự dưng có văn kiện hệ trọng gửi đến, nếu không sẽ trở về cùng em ăn thịt quay lâu rồi."
Tần Tang thuận miệng hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì sao, chẳng lẽ lại muốn giao chiến sao?"
Dịch Liên Khải chau mày nói: "Chỉ sợ so với chiến tranh còn phiền phức hơn…". Anh không nói tỉ mỉ, chỉ chuyển hướng nói tiếp, "Có cái gì ăn không, tôi ngay cả cơm tối cũng chưa được ăn, dạ dày bây giờ đang sôi sùng sục đây."
Tần Tang rung chuông gọi má Chu lên, dặn bà phân phó nhà bếp nấu ít mỳ, còn dặn nhà bếp nấu thêm một đĩa thịa hươu nữa. Còn cô cầm bình rượu nhỏ, tự mình hâm nóng lại.
Dịch Liên Thận trong lòng đang không thoải mái, liền ngồi xuống ăn xong đĩa thịt hươu cùng vài chén rượu, rồi lại ăn thêm một chén mỳ nóng hổi, lúc này cả người mới tự nhiên thả lỏng, mặt say tai đỏ bừng, vì vậy nên mới cởi cúc áo quân trang ra, nói: "Kim vãn thiên dục tuyết, năng ẩm nhất bôi vô?" (Đêm nay trời đầy tuyết, có thể uống một chén hay không?)
Tần Tang rất ít khi thấy anh khoe chữ, nghĩ không khỏi buồn cười, nói: "Quả nhiên là được lên làm tổng tư lệnh có khác, ngay cả cách nói chuyện cũng không giống trước nữa, nho nhã văn vẻ hơn nhiều."
Dịch Liên Thận cười, lại cầm chén rượu lên, uống một ngụm, nói: "Từ trước đến nay em đều coi thường tôi, tất nhiên sẽ thấy tôi chỗ nào cũng không thuận mắt nổi."
Tần Tang sẵng giọng: "Ai dám coi thường anh, nói năng bậy bạ."
Dịch Liên Khải kéo tay Tần Tang, từ từ vuốt ve vòng ngọc phỉ thúy trên tay cô, nói:"Em đối với tôi ra sao, trong lòng tôi đều biết. Tiểu Tang em trước đây được gả cho tôi cũng không hề cam tâm tình nguyện gì.""
Tần Tang nghe thấy mấy lời này không biết phải trả lời như thế nào mới phải, chỉ thấy anh nhìn mình không chớp mắt, không khỏi nói: "Nói mấy lời như vậy làm gì—có tự nguyện hay không tự nguyện đi nữa, dù sao tôi bây giờ cũng đã sớm được gả cho anh rồi. Nhưng nếu anh tốt với tôi một chút, ít hở ra là lại tính khí cậu ấm thì…"
Cô một câu còn chưa nói xong, bỗng thấy trên mu bàn tay nóng lên, thì ra Dịch Liên Khải đã hôn lên mu bàn tay của cô, cô thấy rút tay ra cũng không ổn, mà để tay cho anh hôn cũng không ổn, đang do dự, đã thấy anh ngẩng đầu lên nói: "Tiểu Tang, ngày trước tôi rất phóng túng, mong em đừng để ở trong lòng. Thật ra ngày đó tôi đánh em một cái, trong lòng tôi rất khổ sở, khi em nhìn tôi, tôi đã nghĩ cả cuộc đời này em cũng sẽ không để mắt tới tôi nữa.
Khi đó tôi nghĩ rằng, chi bằng lúc đó cứ để em xuống xe cùng mình, mặc kệ không muốn biết tương lai của em sẽ ra sao đi nữa… Cũng may là tôi đã không để em đi theo tôi, nếu như có chuyện gì không hay xảy ra, tôi đã nghĩ nếu tôi chết trong loạn quân kia, em cũng sẽ không phải đau lòng. Bởi vì lần cuối cùng chúng ta gặp nhau, tôi tát em một cái, còn đạp cho em một đạp như vậy, nếu em nghĩ đến việc tôi chết rồi, cũng sẽ không cảm thấy đau lòng…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!