Chương 11: (Vô Đề)

Mấy  ngày sau, Dịch Liên Thận đối với cô cũng có vài phần kính trọng, mọi ngày đều mời cô dùng bữa, những lúc như thế đều không đề cập đến chuyện của Dịch Liên Khải nữa, ngược lại lại cùng nhau đàm đạo thi từ ca phú. Dịch Kế Bối luôn được xưng là "Nho tướng" (vị tướng nhà nho), ngoài việc ngang ngược bạo tàn ra, ông cũng được người trong và ngoài nước công nhận là một thư nhân.

Dịch Liên Di, Dịch Liên Thận từ thuở nhỏ đã được danh sư dạy dỗ, tuy không được gọi là học xuyên suốt hoàn toàn kiến thức Trung Quốc và Phương Tây, nhưng nói về học thuật cũ thì lại rất có nền tảng, Dịch Liên Thận thi thoảng cao hứng, còn có thể ngâm vịnh đối câu, có thể sáng tác một bài thơ thất tuyệt hoặc ngũ luật. Tần Tang tuy đã từng học ở trường Tây Dương, nền tảng kiến thức khi còn bé cũng không hề tệ, nên cũng thấy Dịch Liên Thận đối thơ cũng không tồi, rất có khí khái mạnh mẽ. Tuy Tần Tang mỗi ngày đều cùng anh ta nói chuyện phiếm, nhưng trong lòng lại rất sốt ruột, bởi vì trong phủ cấm được đi ra ngoài, vậy nên tình hình bên ngoài một chút cũng không biết được, thậm chí ngay cả tin tức trong phủ, cũng hoàn toàn bị chặt đứt. Nhưng cứ nói chuyện phiếm như vậy cũng có chỗ tốt. Chẳng hạn như cô có thể nhân cơ hội này nói ra một ít yêu cầu nho nhỏ, đem nữ quyến rải ra giam lỏng. Bởi vì gian nhà bây giờ họ ở tương đối nhỏ hẹp, mọi người đều bị nhét chung vô một chỗ, ăn không ngon mà đến ngủ cũng không ngon. Tứ di nương ngày đó bệnh cũ lại tái phát, vừa thấy mấy tên lính liền sợ đến sủi cả bọt mép, đành phải thuốc thang liên tục, mà ở chung lại cực kỳ bất tiện. Mấy yêu cầu đơn giản như vậy Dịch Liên Thận đều đáp ứng cô hết, nhưng cô nhiều lần nói, muốn gặp nhị tẩu, thì Dịch Liên Thận lại không chịu.

Nếu thật sự bây giờ Dịch Kế Bối còn sống, cũng mong là bệnh tình của ông không bị chuyển biến xấu đi, thế nhưng bệnh trúng gió là loại bệnh đặc biệt rất nguy hiểm, không biết tình hình bệnh trạng của ông như thế nào rồi. Tuy cô rất ít khi nghĩ đến Dịch Liên Khải, lúc nghĩ đến cũng chỉ là chợt lóe lên thôi, nhưng nhiều năm như vậy rồi cô chỉ thấy anh sống rất phóng túng, cho tới tận bây giờ cũng chưa thấy anh nghiêm chỉnh hẳn hoi bao giờ.

Lần này gặp phải đại biến không may này, nếu như Dịch Liên Khải quả thực giống như lời Dịch Liên Thận nói, anh ta thực sự định mang theo lục quân vây thành thì…Nếu như Dịch Liên Thận chỉ là ăn nói lung tung, không biết chừng giờ này Dịch Liên Khải đã trốn đi thật xa rồi.

Cô mỗi lần nghĩ tới Dịch Liên Khải, cô sẽ theo bản năng không muốn nghĩ đến nhiều. Ngày ấy Dịch Liên Thận nói vậy cô chẳng hề tin. Nhưng rốt cuộc trong lòng vẫn có chỗ hoài nghi, giống như một hạt giống, đang rục rịch nảy mầm, dần dần từ dưới đất chui lên. Trong lòng cô biết lời Dịch Liên Thận chín phần là giả (thật ra người ta viết là 99% là giả nhưng vì nó hiện đại quá nên…), nhưng chiêu này của Dịch Liên Thận xuất ra, khiến cho mình hai mắt chỉ biết trơ ra rơi vào cạm bẫy của anh ta, bởi vì cô quả thật không hề thích Dịch Liên Khải tí nào. (rốt cuộc anh đã làm gì để TT ghét anh thế này)

Gia đình có biến cố lớn nên cô mới bị ép gả cho Dịch Liên Khải, không có cách nào khiến cho phụ thân từ bỏ chuyện gả cô cho Dịch Liên Khải được. Cuộc sống hôn nhân đều như ở trong một đám bùn lầy, cô như cá thiếu nước, đau khổ giãy dụa cuối cùng vẫn là phí công. Mà đặc biệt Dịch Liên Khải đối với cô đều là hỉ nộ vô thường, đôi lúc còn lật mặt rất nhanh.

Rất khó để lấy lòng được anh, hoặc có thể cô vốn chẳng hề muốn đi lấy lòng anh làm gì, nhưng cho dù cô muốn, cô cũng biết là việc này là vô tòng hạ thủ (không có cách nào làm được). Dịch Liên Khải giống như bầu trời vào tháng sáu vậy, đôi lúc thì sấm chớp ầm ầm, đôi khi thì trời lại mây thu sương mù. Quá khó để hiểu được anh, mà cô trong lòng cũng không muốn hiểu anh ta làm gì.

Cô thậm chí còn nghĩ, so với Dịch Liên Khải, Dịch Liên Thận còn dễ ứng phó hơn nhiều, tuy Dịch Liên Thận lòng dạ độc ác thủ ác, nhưng được cái bề ngoài lại tao nhã, chỉ cần đừng có chọc gì đến anh ta là được, anh ta luôn là một bộ dạng lễ độ nho nhã như vậy, nhưng có đôi khi cũng lật mặt rất nhanh, có nét giống các thế gia công tử khác, nếu ngày ấy Tần Tang chưa từng thấy anh ta ra lệnh giết người, thì sẽ bị anh ta lười bịp cho đến chết mất.

Được cái anh ta mỗi ngày đều đối xử với mình có phần rất nhẹ nhàng, chắc chắn là có dụng ý sâu xa gì đó, nhưng cô nghĩ mãi cũng không ra. Mỗi ngày cô cũng được đi ra ngoài một chút, tạm thời đều không bị nhốt ở trong căn nhà nhỏ như trước nữa, coi như vạn hạnh trong bất hạnh vậy.

Cô hiện tại mỗi ngày đều lo lắng cho Đại thiếu phu nhân, cũng vì hiện tại tình hình của Dịch Liên Di như thế nào cũng không biết được. Nhưng cũng may là Dịch Liên Di đều nằm liệt ở trên giường, nên Dịch Liên Thận cũng không để anh vào trong mắt mình, đoán có lẽ chỉ bị giam lỏng lại thôi. Mỗi ngày đều như vậy kéo dài mãi, đảo mắt cái nửa tháng đã trôi qua, Dịch trạch lớn như vậy cũng tự nhiên rất yên tĩnh, đối với thế giới bên ngoài một tiếng động cũng không truyền tới được.

Tần Tang tuy rằng mỗi ngày đều có thể gặp Dịch Liên Thận, nhưng không hỏi thêm được bất cứ tin tức gì cả, càng không biết thời cuộc bên ngoài rốt cuộc đã biến chuyển như thế nào, chỉ đành bó tay mà thôi.

Hôm nay trời mới vừa tờ mờ sáng, Tần Tang lại đột nhiên bị hàng loạt âm thanh trầm muộn đánh thức dậy. Đại thiếu phu nhân nhìn cô trong phút chốc rồi ngồi dậy, không khỏi hỏi: "Cái gì vậy?"

Đại thiếu phu nhân lắng tai nghe, nói: "Hình như là tiếng sấm."

Tần Tang đột nhiên kéo tay cô, nói: "Tiếng pháo, là tiếng pháo đấy!"

Đại thiếu phu nhân vẫn còn hồ đồ, nói: "Đang yên đang lành, sao lại có tiếng pháo được chứ?"

Tần Tang nói: "Là đang đánh trận, nên mới có tiếng pháo, gần như vậy nhất định là ở bên ngoài thành đang đánh trận. Ngoài thành có tiếng pháo, có khi chúng ta bị bao vây rồi."

Đại thiếu phu nhân "Chao ôi" một tiếng, nói: "Không biết đang đánh nhau với ai? Tại sao chúng ta lại bị bao vây? Làm thế nào bây giờ đây?"

Tần Tang lẩm bẩm nói: "Không biết nữa… có lẽ nào Lý Trọng Năm đã đến rồi chăng. Có lẽ đã đem binh đi xuống phía nam rồi…" Cô thậm chí còn nghĩ, có khi chính là Dịch Liên Khải.

Cho dù là ai, chỉ sợ Dịch Liên Thận bây giờ đang đối mặt với nguy hiểm, Phù Viễn tuy là nơi đóng quân quan trọng, cũng là thủ phủ của tỉnh Phù Châu, nhưng chỉ trong vòng nửa tháng mà đã có tiếng pháo ở bên ngoài thành rồi, nếu đúng là xuôi binh về phía nam, thì quả là thần tốc quá rồi.

Tần Tang liền nghĩ, hay có khi Giang Tả có người tạo phản, có người không phục, muốn làm phản. Dịch Liên Thận tuổi còn rất trẻ, kể ra cũng chỉ ở trong quân đội được một thời gian thôi, Dịch Kế Bối đều đã đào tạo tâm phúc bên cạnh mình cả rồi, về phía các lữ trưởng sư trưởng, thì chưa biết chừng còn đang có tâm tư khác, mỗi người đều tự có tính toán riêng cho mình.

Chẳng hạn như Lý Trọng Năm, ngang nhiên phát điện đến toàn quốc muốn mượn binh qua sông, hoặc như Cao Bội Đức, cũng ngang nhiên muốn dẫn binh xuôi xuống phía Nam, mà Phù Viễn lại phòng thủ kiên cố như vậy. Hiện tại nghe tiếng pháo oanh oanh liệt liệt, biết chắc là đã vây thành rồi.

Trận này tựa hộ phải đánh rất lâu, bởi vì Phù Viễn thành nổi tiếng là dễ thủ khó công, nên cũng phải giao chiến mất nửa ngày, mới nghe tiếng hỏa dược ngoài thành dần thưa thớt. Đại thiếu phu nhân gấp đến độ đi vòng quanh phòng, thế nhưng ngay cả cửa cũng không ra ngoài được, cũng chỉ biết sốt ruột mà thôi. Tần Tang thấy bên cạnh tủ có một cái máy thu phát, đột nhiên nhanh trí, nghĩ thầm nhiều ngày qua như vậy rồi mà mình lại không hề để ý tới cái này, máy thu phát tất nhiên thể nào cũng sẽ bắt được đài phát thanh của Trung Quốc và bên nước ngoài, nghe được phát thanh cũng có nghĩ là biết được tin tức bên ngoài, mình quả là ngu ngốc quá đi.

May mắn thay là vẫn chưa quá muộn, Tần Tang đem máy thu phát xuống, ở trong chăn mải mê, đánh liều lặng lẽ điều chỉnh các kênh, rốt cuộc cũng tìm được một kênh phát thanh ngoại quốc, nói toàn tiếng Anh, Tần Tang cố gắng nghe, lại không dám vén chăn lên, chỉ đành dán lỗ tai lên trên loa, rốt cuộc cũng nghe thấy câu được câu không, thì ra mười ngày trước tuần duyệt sử Thừa Châu Mộ Dung Thần muốn "Viên Nam" (muốn đem quân cho mượn đi xuống phía nam), đại quân vừa xuất phát đã đi qua Phụng Minh quan, mượn đường chỉ huy Tể Châu đi xuống phía nam, cùng Cao Bội Đức qua sông giằng co. Cao Bội Đức tuy không phục ở dưới chướng Dịch Liên Thận, nhưng vẫn kiên trì không lùi về phía sau, cố thủ hào ở trên sông. Hai quân qua vài lần giao chiến,  vẫn thắng bại bất phân, đúng lúc này Lý Trọng Năm nhân cơ hội tuyên bố Nghĩa Châu tách ra riêng, ngay lập tức điều binh từ phía Đông tiền vào Phù Châu, mặt khác Vọng Châu, Vân Châu tất cả đều tuyên bố tách riêng ra, hưởng ứng Lý Trọng Năm. Mà Lý Trọng Năm lúc đến Phương Gia Điếm, liền lôi kéo thêm Dịch Liên Khải tham gia cho anh làm thống soái liên quân, còn tự xưng là quân đến cứu viện Dịch Kế Bối, nói Dịch Liên Thận động binh biến có ý đồ giết cha. Truyền thông trong ngoài nước đối với trận đánh lần này đều tranh nhau đưa tin, có người nói đây chỉ là việc gia đình của Dịch gia, có người còn nói Dịch Kế Bối đã chết rồi, thế cục Giang Tả bây giờ không có người nào có khả năng đàn áp được, vì vậy mới có chuyện quần hung nổi dậy như thế này.

Đại thiếu phu nhân nhìn sắc mặt Tần Tang nghiêm trọng như vậy nghe máy phát, thấy đều toàn là nói tiếng nước ngoài. Đại thiếu phu nhân trong lòng sốt ruột, thế nhưng lại không dám làm phiền cô, cuối cùng đợi đến khi Tần Tang bỏ máy phát xuống, cẩn thận để lại chỗ cũ rồi, Đại thiếu phu nhân mới hỏi: "Thế nào? Rốt cuộc là ai đang đánh tới?"

Tần Tang nói: "Là liên quân đánh tới."

"Liên quân nào? Liên quân này là thuộc quân của ai?" Đại thiếu nãi nãi trong đầu không có ý tưởng gì hết, hỏi: "Liên quân là địch sao? Đại soái của bọn họ là ai?"

Tần Tang cũng không nói lời nào, nghĩ thầm Dịch Liên Khải mặc dù trên danh nghĩa là thống soái, nhưng đội quân lại thuộc về Lý Trọng Năm, trận này vốn dĩ chỉ là anh em trong nhà cãi cọ lẫn nhau, nhưng cuối cùng chẳng biết được hươu chết thuộc về ai. Dù cho cuối cùng liên quân có thắng đi chăng nữa, nhưng Lý Trọng Năm nào phải nhân vật dễ đối phó, chỉ sợ Dịch Liên Khải đối với hắn chỉ là lớp ngụy trang bên ngoài, một khi đã thắng rồi, Dịch Liên Khải dù sao cũng chỉ là con tốt thí, Lý Trọng Năm thể nào cũng qua cầu rút ván. Nếu như thua, Lý Trọng Năm sẽ không giữ lại Dịch Liên Khải để làm gì, nói không chừng còn có thế giết chết anh ta, để dễ dàng đàm phán với Dịch Liên Thận. Nghĩ như vậy, bất luận là thắng hay thua, tình cảnh của Dịch Liên Khải đều nguy hiểm vô cùng, cô không khỏi khẽ thở dài một cái. Đại thiếu phu nhân nhìn cô thở dài như vậy, đoán trong lòng cô đang rất rầu rĩ, liền đi tới an ủi cô vài câu. Đại thiếu phu nhân đối với thế cục bên ngoài đều dốt đặc cán mai, nên cũng chỉ qua loa khuyên nhủ, cũng không thể giúp cô có chút cảm giác an ủi nào.

Ngày hôm đó bởi vì đã bắt đầu khai chiến, nên Dịch Liên Thận cũng không thấy xuất hiện như trước nữa. Tần Tang mấy ngày liền đều chờ đợi trong lo lắng, vừa mệt lại vừa rầu rĩ, nằm phục ở trên giường ngủ liền thật say. Đến lúc cô không ngủ được nữa,  ngủ được bao lâu đã giật mình tỉnh dậy, lúc tỉnh lại chỉ thấy Đại thiếu phu nhân đang quỳ trước cửa sổ, dáng vẻ có vẻ tiều tụy.

"Đại tẩu."

Đại thiếu phu nhân vốn bó chân, nên đứng dậy có hơi bất tiện, Tần Tang giúp cô một tay dìu cô đứng dậy, Đại thiếu phu nhân khuôn mặt u sầu nói: "Ai, rốt cuộc thì nhị đệ cũng là người một nhà của ta, ta cầu xin Bồ tát phù hộ cho đệ ấy, cầu cho liên quân gì kia mau lui binh đi, chiến tranh cũng không phải chuyện tốt gì, đặc biệt còn là người khác đến tận cửa đánh chúng ta nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!