Chương 40: (Vô Đề)

"Anh đi đâu đấy…"

Anh đặt một tay ra sau lưng, tùy ý chỉ về phía trước: "Ồ, tôi đi dạo chút."

"Vâng vâng vâng, vậy tôi không làm phiền anh nữa, anh đi thong thả."

Chu Phục không nói là mình đi đến trạm y tế.

Đám bí thư thôn này đều là những người tinh ranh, vì công tác xây dựng đội ngũ đảng viên nên bình thường họ liên lạc với anh nhiều nhất, quan hệ cũng mật thiết. Nếu anh nói cơ thể có chỗ nào không khỏe, Lý Đức Hưng chắc chắn sẽ lái xe đưa anh đi, làm mọi người đều biết chuyện.

Nên ít chuyện thì hơn.

Ông cụ luôn nói người làm việc ở cơ sở càng phải chú ý đến ảnh hưởng.

Danh tiếng tốt khó mà lan truyền, phải dựa vào sự tích lũy từng chút một, ngày qua ngày.

Nhưng danh tiếng xấu thì khác, anh truyền hai câu, tôi truyền ba câu, đến khi cấp trên về khảo sát, không biết chuyện hỏng ở đâu.

Sau khi tạm biệt ông ta, Chu Phục quen đường quen lối rẽ vào phòng cấp cứu.

"Lão Trương, hôm nay lại là anh trực ban, lao động kiểu mẫu đấy." Anh đứng bên cửa, gõ hai cái.

Bác sĩ Trương ngẩng đầu lên, thấy là Chu Phục, kéo ghế ra, đứng dậy rót một cốc trà: "Ngồi đi, Ủy viên Chu đáng kính. Muộn thế này rồi, là đặc biệt đến thăm hỏi tôi hay là người không khỏe?"

Chu Phục ngồi xuống, từ tốn cởi cúc tay áo, xắn tay áo lên, giơ lòng bàn tay ra: "Cũng không có gì không khỏe, chỉ là vài cái gai đâm vào thịt rồi, muốn nhờ bác sĩ Trương xem giúp, có cách nào lấy ra được không?"

"Để tôi xem." Bác sĩ Trương bật đèn pin, đỡ lòng bàn tay anh lên, tập trung nhìn đi nhìn lại.

Lại đi về vùng quê rồi đây.

Dưới ánh đèn in rõ mấy vết máu lộn xộn, vừa nhỏ vừa sâu, vì không xử lý kịp thời, miệng vết thương bị rách đã sưng đỏ lên, chuyển sang màu đỏ sẫm chói mắt.

Máu cũng không chảy nhanh ra, chúng bị những chiếc gai nhọn làm tắc, chèn lại, từ từ rỉ ra ngoài vết thương, tụ thành từng vệt ẩm ướt dễ thấy.

Bác sĩ Trương ngẩng đầu nhìn anh, giận dữ nói: "Thế này mà còn chưa không khỏe? Anh bị đâm sâu thế này rồi, làm chậm trễ bao lâu rồi hả, sao không đợi chúng mọc mầm trong tay anh rồi hẵng đến, thật là!"

"Đâu có nghiêm trọng như thế, đừng dọa người lương thiện như chúng tôi. Lát nữa về ký túc xá, tối nằm trên giường lại gặp ác mộng mất." Chu Phục cầm cốc trà bằng tay kia, uống một ngụm.

Trương Viên nói: "Đợi đấy, tôi lấy nhíp ra xử lý cho anh. Có mấy cái chỉ nhìn thấy đuôi thôi, không biết làm sao mà nhổ ra được!"

Anh ta là bác sĩ ngoại khoa, tay vững mắt tinh, gan dạ và cẩn thận, mới xuống đây hỗ trợ y tế từ năm ngoái.

Khi mới đến trấn Bạch Thủy, Trương Viên đã vác hộp thuốc chạy lên núi cứu chữa một cụ già sống một mình, nhưng trên đường về, anh ta sơ ý, cả người lẫn hộp thuốc rơi xuống khe núi, chân trái bị kẹt giữa hai tảng đá, không nhúc nhích được.

May mắn là gặp Chu Phục đi thăm dân về đã cứu anh ta.

Từ đó về sau, hai người trẻ tuổi quen thân, thường xuyên ăn cơm nói chuyện cùng nhau.

Nhưng dù kỹ thuật có đỉnh cao đến đâu, Chu Phục vẫn đau đến toát mồ hôi trán.

Nhưng anh có thể nhịn, kiên quyết không kêu than một tiếng nào, nắm chặt cốc trà lạnh, ngay cả một tiếng r*n r* nhỏ cũng không có.

Bác sĩ Trương đeo khẩu trang, ném cho anh một miếng gạc đã được khử trùng: "Anh nói xem, nửa đêm nửa hôm anh chui vào rừng làm gì? Bị đâm đầy tay gai cứng như thế này, trên núi có gì đang chờ anh?"

"Vợ chứ gì." Chu Phục đưa tay lên lau mồ hôi, cười lơi lỏng.

Bác sĩ Trương thấy anh quen thói không đứng đắn, cũng đùa lại: "Vợ anh sống trên núi, là đào tinh hay trúc tinh?"

Chu Phục bất lực cười khẩy: "Là một yêu tinh hại người."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!