Chương 32: (Vô Đề)

Nhà tư tưởng vĩ đại hồi nhỏ cũng bắt chim sao?

Cậu gãi đầu: "Chắc… có lẽ… không cần ai dạy, đứa trẻ nào sinh ra cũng biết, chỉ cần thèm ăn là sẽ làm thôi!"

Những người bên cạnh cười khúc khích.

"Xem ra em không chuẩn bị bài trước, bài tập về nhà hôm qua cũng viết rất cẩu thả. Thời gian của em dùng để làm gì?" Trình Giang Tuyết liếc nhìn móng tay của cậu.

Ngũ quan của Bạch Căn Thuận nhăn lại: "Cô Trình, chuyện này cô không thể trách em được, thời gian của em đều dành để làm bài kiểm tra Toán rồi, thầy Lý muốn làm em kiệt sức luôn."

Trình Giang Tuyết nắm lấy cổ tay cậu, vài giây sau lại buông ra: "Còn oán thầy Lý nữa. Nhìn bùn đất trong kẽ ngón tay em kìa, cô thấy thời gian của em không phải để làm bài kiểm tra, mà là để bắt giun đất thì có, tan học đến văn phòng gặp cô."

"… Vâng."

Cô quay người lại, khôi phục vẻ điềm tĩnh và dịu dàng như lúc bước vào, bắt đầu giảng về quá trình trưởng thành của Lỗ Tấn tiên sinh trong Vườn Bách Thảo.

Sau khi tan học, trước khi rời khỏi lớp, Trình Giang Tuyết đặc biệt tìm Bạch Sinh Nam: "Hôm nay cô sẽ đến thăm gia đình em, tiện thể đưa em về nhà luôn."

Công việc thăm hỏi gia đình học sinh của cô đã được triển khai một thời gian, vì công việc giảng dạy quá bận rộn, nhà trường cũng có nhiều nhiệm vụ phải hoàn thành nên cô chỉ có thể đi từng nhà một.

Cũng không cần phải đến thăm mọi nhà, những em có thái độ học tập không tốt, biểu hiện kém trên lớp, hoặc rõ ràng bị ảnh hưởng bởi hoàn cảnh gia đình làm xao nhãng việc học hàng ngày đều được Trình Giang Tuyết lập danh sách.

Ánh mắt Bạch Sinh Nam nhìn chằm chằm xuống chân, ngượng ngùng nói: "Cô ơi, em sợ… em sợ nhà em bẩn và lộn xộn quá, mẹ em đang mang thai em trai, ngày nào cũng phải làm nhiều việc nên không có thời gian dọn dẹp."

Cô giáo Trình xinh đẹp và trắng trẻo như vậy, vạt váy xòe ra giống một đóa hoa ly, ngay cả mái tóc đuôi ngựa cũng thoang thoảng mùi thơm dễ chịu, ngồi trong căn nhà có mùi dầu khói nồng nặc của em ấy thì thật là không hợp chút nào.

"Không sao, chỉ cần có một cái ghế đẩu nhỏ cho cô ngồi là được." Trình Giang Tuyết xoa mặt cô bé, "Hôm nay cô đứng lâu rồi, đến nhà em không thể đứng nữa."

Bạch Sinh Nam ngẩng cổ lên, nhìn chằm chằm vào đôi mắt trong veo ấy. Cô bé không thấy một chút thương hại hay đồng cảm cao ngạo nào, ngoài sự dịu dàng thì chỉ là sự dịu dàng.

Lúc này cô bé mới gật đầu, cười nói: "Vâng, vậy để em đưa cô về nhà ạ."

"Ừ, ngoan lắm."

Trước khi ra khỏi lớp, Bạch Căn Thuận đã chuộc lỗi bằng cách xử lý đám giun đất, rồi ngoan ngoãn đi theo sau cô.

Trên đường đi, cậu luôn tìm cơ hội mở lời xin lỗi, tiện thể muốn cô giáo Trình giải đáp thắc mắc, làm sao cô biết những con côn trùng đó là do cậu bắt?

Nhưng cô giáo Trình đi phía trước, vẻ mặt lạnh lùng, cậu lại không dám nói nữa.

Mỹ nhân mà nổi giận thì cũng đáng sợ lắm.

Đến văn phòng, Trình Giang Tuyết ngồi xuống uống một ngụm trà, thấy Bạch Căn Thuận vẫn đứng ở cửa: "Vào đi, cách xa thế này sao cô nói chuyện với em được? Trên người còn thứ gì kỳ lạ nữa không, lấy ra cô xem nào."

"Không còn ạ." Bạch Căn Thuận cười toe toét, lộn trái túi quần: "Cô xem, trên người em còn giấu được gì nữa đâu?"

Trình Giang Tuyết đặt cốc xuống, xếp gọn sách vở lại, liếc nhìn cậu một cái: "Không giấu được? Vậy giun đất làm sao mang đến trường?"

Bạch Căn Thuận không nghĩ ngợi gì: "Đương nhiên là sau khi đào từ bùn lên, dùng lá chuối gói lại mang đi…"

Tay Trình Giang Tuyết đặt trên bàn, quay mặt lại trừng mắt nhìn cậu.

Sau khi tự mình khai ra, cậu chợt khựng lại, không dám nói tiếp.

Bị cô giáo nhìn đến tim đập chân run, Bạch Căn Thuận mềm cả đầu gối: "Cô ơi, lần sau em không dám nữa."

"Không có lần sau đâu." Trình Giang Tuyết đưa sách giáo khoa cho cậu, "Em ngồi ở đây, chép lại năm lần bài khóa mà em chưa chuẩn bị này, chép xong mới được tan học."

"Á, phải chép năm lần ạ!" Bạch Căn Thuận kêu lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!