Tiểu Cửu là một cô bé nói nhiều, từ nhỏ đã vậy.
Mặc dù tên khai sinh của con bé là Chu Mật.
Hồi đó Trình Giang Tuyết vẫn đang trong thời gian ở cữ, lật nát cả cuốn từ điển tiếng Hán hiện đại mới tìm được chữ này. Một là hy vọng con bé luôn ôn hòa, yên tĩnh; hai là lấy từ đồng âm của "chu mật" trong "xử lý chu mật" (kỹ lưỡng, thấu đáo).
Nhưng chuyện này không trách Tiểu Cửu được, vì từ nhỏ con bé đã sống trong một môi trường "hỗn tạp" về ngôn ngữ.
Lúc mới hai tuổi, khi ngồi trên vai bố đi dạo, con bé không chỉ nghe bố mẹ trò chuyện ôn tồn mà còn phải thụ động tiếp nhận những câu chuyện "trên trời dưới biển", ngữ pháp lộn xộn của ông anh trai. Những luồng thông tin nạp vào này vừa có mật độ cao lại vừa vô cùng chân thực.
Để nhanh chóng theo kịp tư duy của anh trai, khả năng bắt chước và thích nghi mạnh mẽ của con bé được kích hoạt, Tiểu Cửu biết nói những câu phức tạp từ rất sớm.
Tất nhiên cũng có một phần nguyên nhân từ phía bố mẹ.
Khi nuôi đứa con đầu lòng, họ hoàn toàn là những người mới, vừa căng thẳng lo âu vừa chạy theo sự hoàn hảo, sợ rằng sẽ có bất kỳ sai sót nào. Nhưng đến lượt Tiểu Cửu, họ đã có quá nhiều kinh nghiệm, tâm thế vững vàng hơn hẳn. Họ bỏ qua giai đoạn thử sai, cho phép con bé được chơi bẩn hơn một chút, leo cao hơn một chút, dành cho con bé không gian hoạt động tự do rộng lớn hơn.
Trong một thời gian dài sau khi sinh Tiểu Cửu, cứ đến tối là Trình Giang Tuyết lại buồn ngủ. Có đôi khi đang bế con kể chuyện cổ tích cô cũng ngủ gật, đầu ngoẹo sang một bên rồi chìm vào giấc nồng rất nhanh.
Chu Phục kiểm tra xong xuôi sách vở cho con trai để chuẩn bị đi học vào ngày mai, tắt đèn rồi bước ra khỏi phòng cậu bé. Anh nhẹ chân nhẹ tay quay về phòng ngủ chính.
Trình Giang Tuyết đã ngủ rồi nhưng Tiểu Cửu thì chưa, con bé cứ mở to mắt nhìn bố. Sợ làm vợ thức giấc, Chu Phục bế con bé ra ngoài phòng khách để dỗ dành: "Mẹ con kể chuyện cho con mà mẹ ngủ trước luôn rồi, còn con thì lại tỉnh táo thế này."
Tiểu Cửu không hiểu cũng không khóc không quấy, chỉ nhìn anh mà cười.
"Để tôi." Dì Nghiêm dọn dẹp xong phòng ăn đi tới nói, "Tôi bế con bé về phòng ngủ."
Từ khi có đứa con thứ hai, vì lo dì Nghiêm vất vả, Chu Phục đã tăng lương gấp đôi cho dì và để dì ở lại trong nhà luôn, sợ hai vợ chồng bận rộn không xuể.
"Dạ, con bé vừa bú xong, sắp ngủ rồi đấy ạ, phiền dì quá." Chu Phục trao con vào vòng tay dì.
"Không sao, cậu mau vào nghỉ ngơi đi, mai còn phải đi làm."
Chu Phục trở lại phòng ngủ, lúc nằm xuống tiện tay kéo Trình Giang Tuyết xuống một chút. Cứ tựa người vào thành giường như thế này thì ngủ sẽ không thoải mái.
Vừa mới bế lên thì cô đã giật mình tỉnh giấc, theo bản năng đi tìm con: "Tiểu Cửu đâu anh?"
Chu Phục nói: "Bế về phòng con bé ngủ rồi."
"Ồ." Trình Giang Tuyết đưa tay quàng lên cổ anh, "Chồng ơi, em lại ngủ quên mất."
Chu Phục xoa xoa lưng cô: "Đang mùa xuân mà, người ta cũng dễ buồn ngủ hơn."
Trình Giang Tuyết "ừm" một tiếng, lại rúc sâu hơn vào hõm cổ anh. Cô vừa mới quay lại làm việc, bắt đầu kể lại chuyện ở trường: "Mấy cậu con trai bây giờ yếu đuối quá, chỉ vì bạn gái đòi chia tay mà đọc tin nhắn xong là khóc tu tu. Em còn tưởng họ bị bài giảng của em làm cho cảm động cơ chứ."
Chu Phục ngửi hơi ấm trên mặt cô, trêu: "Làm gì có chuyện đó, bài giảng của em anh nghe rồi, cứ từng bước một theo khuôn phép, không cảm động đến thế đâu."
"…" Trình Giang Tuyết hừ một tiếng, "Anh nghe hồi nào?"
"Lúc đến đón em, đứng ngoài hành lang nghe lỏm vài câu." Chu Phục bỗng nhiên nói, "Bảo bối, sao trên người em mùi sữa đậm thế? Chẳng phải đã cai sữa rồi sao?"
"Có ạ?" Trình Giang Tuyết tự ngửi mình rồi lại ngước cổ lên, "Sao em không ngửi thấy gì nhỉ."
Chu Phục cúi đầu, dùng chóp mũi cọ vào người cô: "Không chắc nữa, để anh kiểm tra lại xem sao."
Anh kiểm tra rất lâu, dùng cả tay lẫn miệng. Trình Giang Tuyết vùi mặt vào gối phát ra những tiếng r*n r* nghẹn ngào, cơ thể bị "hành hạ" đến đỏ bừng mềm nhũn. Con trai đã lớn còn con gái thì còn nhỏ, cái lợi của việc này là đến buổi tối, họ có thể triển khai rất nhiều tư thế mà không lo bị quấy rầy.
Chu Phục bám vợ, mà con gái cũng chẳng kém cạnh là bao.
Đợi đến khi Tiểu Cửu lớn thêm một chút, việc đầu tiên mỗi sáng khi thức dậy là đi tìm mẹ. Lúc Trình Giang Tuyết ra cửa đi làm, dì Nghiêm còn phải phối hợp diễn trò cùng con bé thì cô mới thoát thân được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!