Chương 154: (Vô Đề)

Sau khi vợ đi, mỗi ngày Chu Phục trải qua gần như đều có thể dùng cụm từ "sứt đầu mẻ trán" để hình dung.

Mỗi tối phải độc thủ không phòng, khó đi vào giấc ngủ, lại thêm tính khí gắt ngủ rất nặng là một vấn đề lớn. Phần còn lại chính là chuyện đưa đón con trai.

Ban đầu, Chu Phục không định làm phiền người khác. Anh bàn bạc với cô giáo Bành rằng năm giờ rưỡi anh mới đến đón Chu Tuân được, phiền cô chăm sóc bé thêm nửa tiếng. Cô Bành đồng ý, thế là mỗi ngày sau khi tan học cô lại dắt Chu Tuân về văn phòng, dù sao ngay cả khi lũ trẻ đã về hết, cô ấy cũng phải đợi đến sáu giờ mới tan làm.

Mấy ngày đầu đều ổn thỏa nhưng đến thứ Năm thì xảy ra sự cố. Chu Phục bị kẹt lại trong phòng họp, năm giờ rưỡi thế nào cũng không kịp chạy đến trường.

Anh gọi điện cho tiểu Du, nhờ cậu ấy đi đón hộ đứa trẻ ở trường mẫu giáo. Anh lại đi ra ngoài thông báo cho cô giáo, gửi ảnh của tiểu Du qua WeChat, nói rằng đồng chí trẻ này sẽ đến đón người.

Đến khi anh chạy về được đến đơn vị thì trời đã tối mịt. Chu Phục đỗ xe xong, vội vã bước lên từng bậc thềm. Anh đẩy cửa văn phòng ra, Chu Tuân đang ngồi trên sofa xem truyện tranh, tiểu Du ngồi bên cạnh bầu bạn.

Tiểu Du đứng dậy nói: "Chủ nhiệm Chu, anh về rồi ạ."

"Vất vả cho cậu rồi." Chu Phục vỗ vai cậu ấy.

"Không có gì ạ." Tiểu Du khách khí cười cười, "Anh cũng quan tâm giúp đỡ em nhiều mà."

Chu Phục liếc nhìn thời gian: "Cũng không còn sớm nữa, hôm nay làm mất thời gian của cậu rồi, tan làm sớm đi nhé."

"Vâng ạ." Tiểu Du chào Chu Tuân, "Chú về trước đây, chào cháu."

Chu Tuân ở ngoài luôn rất lễ phép: "Cháu chào chú Du ạ."

"Chào cháu."

Cửa vừa đóng lại, Chu Phục liền cởi áo khoác ngoài, tiện tay ném lên sofa. Anh đi rót một ly nước uống, dọc đường đi vội vã thế này, khát chết đi được.

"Con khát không?" Đặt ly xuống Chu Phục mới nhớ đến việc quan tâm con trai.

Chu Tuân lắc đầu: "Con không khát, nhưng con rất đói."

"Đã đói rồi à?" Chu Phục vốn còn định ngồi xuống chỉnh lý tài liệu, anh nghĩ ngợi, hôm nay dì Nghiêm xin nghỉ phép, thế là nói với con trai: "Con đi theo bố, để bố xem nhà ăn còn cơm thừa không."

"Thừa…" Chu Tuân kinh ngạc đứng hình, "Bố cho con ăn cơm thừa á?"

"Con la hét cái gì?" Chu Phục vốn đang phiền lòng, "Giờ này có miếng cơm cho con là tốt lắm rồi, chưa chắc đã còn đâu đấy."

Để khí thế không thua kém bố, Chu Tuân liền đứng thẳng lên bàn trà: "Nhưng lúc mẹ đón con đến chỗ mẹ toàn là ăn đồ xào ở nhà hàng dành cho giáo sư thôi, mẹ chẳng bao giờ nỡ để con ăn đồ thừa của người khác cả."

"Thế thì xin lỗi con nhé." Chu Phục chắp tay sau lưng, "Bố con không đọc được mấy cuốn sách, không làm được giáo sư, không có nhà hàng đồ xào, chỉ có cơm thừa cho con ăn thôi."

Chu Tuân thấy bố lạnh mặt mà mẹ lại không có nhà, cậu bé biết điều tự mình trèo xuống. Dù sao bố cũng chẳng bao giờ cho cậu bé "bậc thang" để đi xuống cả.

Chu Tuân bắt đầu dùng chiêu của mẹ để đối phó với anh. Cậu bé lao đến ôm chặt lấy eo bố: "Bố ơi, bố đưa con ra ngoài ăn được không? Con xin bố đấy."

Sự thật chứng minh chiêu này rất hiệu nghiệm, Chu Phục cũng không thể đẩy ra một "cục thịt nhỏ" đang dính chặt lên người mình. Huống hồ đứa bé này còn mang đôi lông mày và mắt giống hệt vợ anh.

Chu Phục hắng giọng: "Ngồi xuống đằng kia đi, đợi bố hai mươi phút."

"Vâng ạ." Chu Tuân nói xong ngồi ngay ngắn trên sofa.

Chu Phục hừ một tiếng: "Không cần quy củ thế đâu, con đang ngồi ghế chủ tọa đấy à."

Anh khẩn trương xử lý nốt công việc trên tay rồi tắt máy tính. "Đi thôi." Chu Phục cầm lấy điện thoại và chìa khóa xe.

Lên xe, Chu Tuân vừa đói vừa mệt, gật gù rồi ngủ thiếp đi. Đợi đến khi Chu Phục đỗ xe trong ngõ nhỏ, quay đầu lại mới phát hiện con trai đang ngoẹo đầu, khuôn mặt non nớt chu môi ra như thể chịu uất ức gì đó, đã ngủ say sưa.

Anh cởi dây an toàn, vòng ra cửa sau, cẩn thận bế cậu bé ra, khóa xe lại rồi đi vào trà lầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!