Chương 153: (Vô Đề)

Trước khi lên đường sang Anh, Trình Giang Tuyết tranh thủ ngày cuối tuần để về nhà thăm bố mẹ một chuyến.

Sẵn tiện thứ Sáu cô không có tiết nên khi đi đón con vào thứ Năm, cô đã xin nghỉ cho cậu nhóc một ngày để đưa con đi cùng. Trình Giang Tuyết dắt tay hai đứa trẻ, giải thích lý do với cô giáo Bành.

"Vâng, không vấn đề gì ạ." Cô Bành cúi xuống nói với hai nhóc: "Tạm biệt nhé, hai con về đi thôi."

Yuzu và Chu Tuân ngoan ngoãn đồng thanh: "Chúng con chào cô ạ."

Trình Giang Tuyết đưa hai đứa lên xe, thắt dây an toàn cho từng đứa rồi mới quay lại ghế lái. Cô cầm vô lăng hỏi: "Yuzu, hôm nay ở trường có vui không con?"

"Vui ạ." Đại tiểu thư nhà họ Tạ ngồi trên ghế lắc lư cái đầu, "Không phải học trường quốc tế, được đến học trường mẫu giáo này cùng với anh Chu Tuân, con thấy cực kỳ vui luôn."

Trình Giang Tuyết mỉm cười dò hỏi: "Đây là ý kiến của bố con hay là của mẹ?"

"Của mẹ ạ." Yuzu thẳng thắn, "Mẹ bảo con chơi với anh Chu Tuân nhiều vào, nói anh ấy sẽ chăm sóc con, còn nói nhà anh ấy cái gì mà… con quên rồi."

Chu Tuân nghe mà sốt ruột, ngắt lời: "Thế thì em nói xem anh có chăm sóc em không? Chỉ cần anh có một miếng ăn, anh đều nhường cho em hết đấy."

"Đúng rồi, cảm ơn anh nhé." Yuzu quay đầu lại, vì vướng dây an toàn nên hơi khó khăn hôn một cái lên mặt cậu bé: "Bụng em ăn tròn căng cả rồi này."

Trình Giang Tuyết cười đến mức hai má tê rần: "Tuân Tuân, con được Yuzu biệt đãi quá nhỉ, có khi ngang ngửa với bác Tạ của con rồi đấy."

"Bác Tạ gì ạ." Chu Tuân bị ảnh hưởng bởi bố, "Phải gọi là dượng nhỏ mới đúng."

"……"

Thôi xong, đúng là cái đức tính y hệt Chu Phục hồi trẻ. Cái gì chiếm được tiện nghi trên lời nói là không bao giờ chịu bỏ qua, cứ như thể không nói là chịu thiệt lắm vậy.

Tối nay mấy gia đình tụ tập ăn uống tại Trạc Xuân, Trình Giang Tuyết đỗ xe ở đầu ngõ rồi dẫn hai đứa nhỏ vào. Dù tan học sớm nhưng vì kỹ năng lái xe của Giáo sư Trình không tốt nên dọc đường đi rất chậm. Huống hồ phía sau còn ngồi hai đứa trẻ, một đứa còn là bảo bối của lão Tạ nên cô lại càng phải cẩn thận hơn bình thường.

Đến cửa Trạc Xuân vừa vặn gặp Tạ Hàn Thanh ra đón con gái.

"Bố ơi!" Yuzu buông tay cô chạy đến, nhảy tót lên người bố.

Tạ Hàn Thanh bế con, lau mồ hôi trên mũi con gái, nói với Trình Giang Tuyết: "Vất vả cho cô rồi, Giang Tuyết."

"Không sao ạ." Trình Giang Tuyết nói, "Hai đứa học cùng lớp, tiện đường thôi mà."

Chu Tuân bước đến cạnh anh: "Dượng nhỏ, bố cháu vẫn chưa đến ạ?"

Trình Giang Tuyết lườm con trai một cái, sao lại gọi trực diện thế kia chứ.

"Bố cháu ở bên trong, vừa mới đến." Nhưng Tạ Hàn Thanh không để ý, rảnh một tay ra dắt cậu bé cùng đi vào. Trình Giang Tuyết cũng hết cách, lững thững đi theo sau.

Vừa đến cửa phòng, hương trà quyện cùng hơi ấm đã tỏa ra. Hình như là Thẩm Tông Lạc đang nói chuyện, giọng điệu ôn hòa, từng chữ đều trầm ổn: "Điều này chỉ chứng minh một điểm, trong vấn đề lập trường và nguyên tắc không được có một chút sơ hở nào."

Sau đó không biết là ai, giọng nói vừa nhẹ vừa nũng nịu: "Lúc ăn cơm đừng có bàn mấy chủ đề nặng nề như thế được không?" Cuối cùng còn mang chút ý vị làm nũng: "Ở cơ quan phát biểu chưa đủ sao, người ta như Chủ nhiệm Chu có nói gì đâu."

Chắc chỉ có vợ anh ấy mới dám nói thế.

Đường Nạp Ngôn cười: "Chủ nhiệm Chu ngày nào chẳng oai phong lẫm liệt, ai gặp cũng sợ, cậu ấy tất nhiên là không muốn nói rồi."

"Tôi mà nói thì mọi người còn ăn cơm được không?" Chu Phục đáp.

Anh quay đầu lại, đúng lúc thấy con trai đi vào. Không thấy Trình Giang Tuyết đâu, Chu Phục thản nhiên hỏi: "Chu Tuân, mẹ đâu?"

"Ở phía sau ạ." Chu Tuân nói, "Dượng nhỏ dắt con vào."

Trịnh Vân Châu cười hỏi: "Con trai ngoan, lão Tạ thành dượng nhỏ của con rồi à, thế này là bị hạ xuống bao nhiêu bậc rồi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!