Editor: Búnn.
"Hoàng thượng." Thái giám ở kính sự phòng chờ bên ngoài cửa đã lâu, cũng đã
đến thời gian nghỉ ngơi rồi, Lâm Anh lên tiếng nhắc nhở. "Nên nghỉ ngơi
rồi."
"Ừ." Sầm Mặc ngẩng đầu lên, xoa xoa huyệt thái dương, phất phất tay.
Lâm Anh khom người đáp lại, để thái giám kính sự phòng đi vào.
Nhìn lướt qua bài tử, Sầm Mặc nhìn về phía Lâm Anh.
"Hồi Hoàng thượng, thân mình Vân Quý phi hôm nay không khỏe, đã thu lại bài
tử rồi ạ." Lâm Anh lập tức trả lời. Quả nhiên vẫn muốn điểm bài tử của
Vân Quý phi. "Bài tử của nhóm chủ tử mới đã làm xong rồi ạ."
Coi như người mới đã vào trong cung, nhưng vẫn chưa vào được lòng của Hoàng thượng.
Những lời này hiển nhiên đã nhắc nhở Sầm Mặc, trong cung có người mới, khiến
hắn nhớ tới một ánh mắt. Bài tử mỹ nhân trong mâm chỉ có một, Chung Mỹ
nhân.
Sầm Mặc giơ tay lên, chậm rãi hạ xuống.
"Tuyên Uyển
Quý nhân thị tẩm." Lâm Anh bình tĩnh phân phó. Ở Tử Thần, người ở vị trí Phi mới có cung của mình, nếu những người khác muốn thị tẩm thì đều
được đưa đến tẩm cung của Hoàng đế.
Người thị tẩm đầu tiên không
phải là Chung mỹ nhân đang gây xôn xao, mà lại là Uyển Quý nhân không
được chú ý, tin tức này nhanh chóng được truyền đến hậu cung.
"A, thật tốt." Còn chưa đến lúc gặp Hoàng đế.
"Tốt ở chỗ nào?" Lâm di hỏi.
"Ngươi nói xem lần đầu tiên hoàng thượng nhìn thấy dáng vẻ của một người là ở
đâu, là ở trên giường phải không?" Bỗng nhiên Chung Linh nói.
"Tiểu thư?" Lâm di có chút giật mình nhìn tiểu thư hiền lành ngày thường.
Chung Linh vươn hai ngón tay ra đặt lên miệng, có chút vô tội nhìn về phía
Lâm di. "Đều là do Lâm di muốn ta nói nhiều, cho nên ta đã nói hết những điều đang nghĩ ở trong lòng ra rồi."
Có lẽ Lâm di thấy nàng hay ngẩn người, bởi vậy luôn cố ý ở bên cạnh làm nàng nói chuyện. Nhưng nàng lại nói bậy rồi.
Lâm di thở dài, không biết có phải lúc ở Chung phủ bị đè nén quá nhiều, cho nên lúc ra khỏi phủ mới không cố kị như vậy không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!