Chương 28: (Vô Đề)

Editor: Búnn.

"Sao lại gầy như vậy?" Sầm Mặc có chút đau lòng vỗ nhẹ gương mặt của nàng.

"Mấy ngày nay nô tỳ luôn nghĩ tới một ít chuyện, có chút ăn không vào." Chung Linh cười cười.

"Đang nghĩ gì?"

"Thật ra nô tỳ vẫn cảm thấy uất ức." Nhìn Sầm Mặc, Chung Linh nghiêm túc nói: "Cho tới hôm nay, nô tỳ vẫn cảm thấy uất ức. Có lẽ Hoàng thượng cảm thấy nô tỳ ỷ sủng sinh kiêu, nhưng đây thật sự là suy nghĩ trong lòng nô tỳ."

"Ngày ấy, ta không nên nói nặng lời như vậy." Dường như Sầm Mặc có chút áy náy nói.

"Hoàng thượng không nên nói như vậy." Chung Linh vỗ vỗ bàn tay đặt trên gò má mình: "Lúc Hoàng thượng hỏi nô tỳ, tại sao lại khóc, nô tỳ đang thầm nghĩ, trước đó nô tỳ một mình đang suy nghĩ miên man cái gì."

"Bây giờ không nghĩ miên man nữa sao?"

"Sau này, nô tỳ sẽ không suy nghĩ miên man nữa." Bỗng nhiên Chung Linh nhớ tới hình như kiếp trước có một câu như thế này, trong khoảnh khắc yêu một người khác, thì chính thời khắc đó mình đã thua.

Nói vậy thì chắc hẳn bản thân nàng vào thời điểm mà nàng không biết nào đó, đã thua toàn bộ, còn lại cũng chỉ còn mình Sầm Mặc.

Sầm Mặc yên lặng ôm nàng, tâm trạng cũng là trăm chuyển nghìn chuyển.

Lúc trước hắn để ý nàng như vậy, là vì thỉnh thoảng nàng lộ ra những biểu hiện không hợp với độ tuổi của nàng. Mặc dù chỉ có vài lần như vậy, nhưng hắn thật sự cảm nhận được.

Đặt nàng bên cạnh mình, cho nàng muôn vàn sủng ái, vậy mà nàng đối với hắn, lại giống như vẫn bị ngăn cách bởi cái gì đó.

Hoặc là nói, từ đầu tới cuối, nàng với hắn vẫn còn tâm phòng bị, chỉ là ngẫu nhiên nàng sẽ lộ ra chút tiếc nuối cùng thương tiếc với hắn, khiến hắn không muốn buông tha, thậm chí còn muốn nhiều hơn.

Hắn cứ như vậy đối tốt với nàng, dù nàng luôn dùng khuôn mặt tươi cười đón chào, nhưng suy cho cùng nụ cười đó lại không xuất phát từ đáy lòng. Ngày thường nàng ỷ lại, thuận theo, hoặc hờn dỗi với bản thân, có lẽ chính nàng cũng không biết, nhưng hắn lại nhạy cảm phát hiện được, nàng đang lấy lòng hắn. Làm một người luôn được người khác lấy lòng, làm sao hắn có thể không phát hiện ra.

Theo lý thuyết, sau khi hắn biết, thì nên giận tím mặt rồi tống nàng vào lãnh cung, đã không hợp tâm ý, thì tại sao phải giữ ở bên người. Nhưng cuối cùng lại không như vậy.

Mặc dù biểu hiện của nàng không khiến hắn vừa lòng, nhưng việc nàng đối tốt với hắn cũng là sự thật. Như vậy cũng nói phi tần trong cung có ai đối với hắn không tốt? Không có.

Chỉ là tốt của Chung Linh không giống, nàng nguyện ý vì đứa nhỏ của hắn mà nhường nhịn, dù hắn cũng không thật sự để ý đứa trẻ này. Nàng nguyện ý vì hắn cần mà nhận người không quen làm cữu cữu, dùng khuôn mặt tươi cười đón chào. Nàng nguyện ý vì giúp hắn lung lạc Bùi Tướng quân mà gặp ông ấy. Quan trọng hơn là thái độ của nàng. Làm mọi việc mà không cần suy xét, hắn để nàng làm như vậy, nàng vẫn đồng ý, dù có điều chưa rõ. Đó là việc mà nữ nhân trong hậu cung không cách nào làm được.

Cũng không có ai có thể dùng thái độ như vậy để làm.

Hắn còn nhớ rõ ở bữa tiệc trung thu, ánh mắt nàng khi nhìn hắn, tràn ngập kinh ngạc, ái mộ, hoàn toàn không che giấu.

Hắn cũng không quên ngày ấy ở Chung phủ, biểu cảm vui sướng cùng thả lỏng khi nhìn thấy hắn. Đó là nàng sợ hãi không thấy hắn nữa, hoặc hắn không cần nàng nữa.

Hắn yêu cảm giác này kinh khủng, chính là cảm giác là duy nhất trong mắt nàng.

Là hắn cố ý phóng túng nàng, nhưng lại ép buộc nàng, khiến nàng biết, chỉ có hắn là duy nhất.

Có lẽ hắn dùng tâm kế quá mức, nhưng có làm sao, những điều hắn nắm trong tay trong thời điểm hiện tại, đều là do hắn từng bước tính kế mà nhận được. Hắn đã quen rồi.

Chỉ cần vào thời điểm hắn cần, nàng vẫn an ủi hắn như lúc trước thì hắn nhất định sẽ không bao giờ buông tay nàng.

Nói hành động của hắn đều là ngụy trang? Là giả dối? Không hẳn! Người am hiểu như hắn đã sớm trộn lẫn thật giả với nhau, ngay cả hắn cũng không biết trong hành động của mình, có vài phần thật lòng, lại có vài phần giả dối.

Mà nàng. Sầm Mặc cúi đầu nhìn Chung Linh, chắc chắn là người trong lòng bàn tay của hắn.

Chung Linh không biết người trước mặt nàng đang nghĩ gì trong lòng, nếu biết, chỉ là sợ sẽ bị kinh sợ đến không nói được câu nào, nàng tự cho mình thông minh, nhưng lại chưa bao giờ suy nghĩ, tất cả những điều nàng làm đã bị người khác nhìn thấu, còn tương kế tựu kế.

"Gần đây trẫm có nhấc phân vị của vài người." Sầm Mặc rủ lông mi, giống như có chút áy náy nói.

"Không phải là Hoàng thượng đã sớm đề cập chuyện này với nô tỳ rồi sao? Nô tỳ cũng không thèm để ý." Nàng không thể không thừa nhận, đối phương không chỉ của một mình nàng, nhưng càng về sau, nàng càng phải là người cuối cùng bên cạnh hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!