Editor: Búnn.
Mấy ngày sau, Trác Ngôn Nghi lại tiến cung.
"Thần đã lén tìm Vệ Khiêm, không ngoài sở liệu của thần, Vệ Khiêm có chút quan hệ thân thích với Nhạc phi nương nương." Trác Ngôn Nghi nhớ lại câu nói lúc đó của Vệ Khiêm: "Mẫu thân của Nhạc phi nương nương là tỷ tỷ của Vệ Khiêm."
"Tỷ tỷ?" Nhưng Vệ Khiêm cũng không lớn hơn Chung Linh bao nhiêu mà.
"Là Vệ lão tiên sinh già rồi mới có con trai, nếu xét về bối phận, hắn quả thật là cữu tử của Nhạc phi nương nương." Trác Ngôn Nghi cũng có chút muốn cười: "Kỳ quái nhất chính là Vệ Khiêm lại không cự tuyệt mà lại tiếp nhận bố trí của Hoàng thượng, dựa theo tính cách của hắn thì hắn ghét nhất là có kiểu liên quan cá nhân như vậy, chẳng lẽ luôn là lạt mềm buộc chặt?"
"Trẫm thấy Vệ Khiêm chẳng phải hạng người mua chộc danh tiếng, hẳn là trong đó có ẩn tỉnh khác." Trọng điểm Sầm Mặc quan tâm cũng không ở trong này: "Ngươi mau chóng sắp xếp Vệ Khiêm tiến cung, đồng thời lan rộng quan hệ của hắn cùng Nhạc phi nương nương ra ngoài."
"Vâng." Các phi tử khác đều là mượn lực lượng nhà mẹ đẻ, duy chỉ có Nhạc phi nương nương là kỳ lạ, Hoàng thượng lại muốn mượn danh nghĩa của nàng để lót đường cho Vệ Khiêm.
Có điều người sáng suốt đều biết Hoàng thượng muốn trọng dụng Vệ Khiêm, dùng danh nghĩa Nhạc phi nương nương chỉ là để ngăn miệng của Cựu thần thôi.
***
"Ta nói Vệ huynh, huynh thật sự không thú vị, thậm chí ngay cả ta cũng không nói." Giang Văn Hoa cười, đỡ cánh tay Vệ Khiêm lên bả vai.
Vệ Khiêm né một chút, nhưng không né hẳn, đành phải tùy hắn, lạnh nhạt nhìn hắn một cái: "Nói gì cho ngươi."
Giang Văn Hoa không thèm để ý thái độ của hắn, lâu như vậy, hắn cũng đã sớm quen với tính tình ngoài lạnh trong nóng của thân bằng hữu: "Còn có chuyện gì, tự nhiên là chuyện quan hệ giữa ngươi và Nhạc phi nương nương rồi. Như vậy tính xuống, Vệ huynh dĩ nhiên là thân thích của Hoàng thượng rồi." Hắn cố ý biểu hiện vẻ sợ hãi trên mặt.
"Gần đây danh tiếng của Nhạc phi nương nương ở kinh thành cũng là vô cùng ồn ào huynh náo, tiểu cữu cữu của nương nương là huynh bây giờ cũng là tâm phúc, sau này tiểu đệ phải ôm đùi Vệ huynh, Vệ huynh ngàn vạn lần không thể bỏ lại tiểu đệ đó." Giang Văn Hoa thấy Vệ Khiêm không nhìn hắn cái nào, tiến lại cọ qua cọ lại.
Cuối cùng Vệ Khiêm bị hắn cọ đến không chịu nổi, hung hăng trợn mắt nhìn hắn, lúc này hắn mới thu liễm lại một chút.
"Có điều ta vốn cho rằng Vệ huynh sẽ không nhận." Thần sắc của Giang Văn Hoa bỗng trở lên nghiêm túc, lúc trước Vệ Khiêm biết hắn là nhi tử của nhà Đại Lý tự Hồng Lư khanh cũng không biến sắc, vẫn là do bản thân kiên trì không ngừng, không biết qua bao lâu, Vệ Khiêm mới miễn cưỡng tiếp nhận hắn. Nói chung cũng chỉ vì hắn là nhi tử của nhà Đại Lý tự Hồng Lư khanh.
Nhưng lần này vào lúc Hoàng thượng phơi bày quan hệ giữa hắn và Nhạc phi nương nương, người sáng suốt đều biết Hoàng thượng đang lót đường cho hắn, những người không biết thì hoặc là ghen tị, đều nói hắn đang mua chuộc danh tiếng, nhưng đương sự lại lạnh nhạt chẳng thèm quan tâm.
Nói Vệ Khiêm mua chuộc danh tiếng, Giang Văn Hoa hắn là người đầu tiên không tin, nhưng hiển nhiên là Vệ Khiêm cũng ngầm đồng ý chuyện này, cũng khiến hắn cảm thấy khó hiểu, đương nhiên chuyện này có ích không có hại.
"Có lẽ ta vốn là người như vậy thì sao?" Vệ Khiêm bỗng nhiên mở miệng.
Giang Văn Hoa sửng sốt, lập tức cười haha, cũng không đáp lại.
Vệ Khiêm thấy hắn phản ứng như thế, không khỏi có chút xấu hổ, bước nhanh ra khỏi cạnh hắn, nhưng trong lòng lại xẹt qua một dòng nước ấm áp.
***
"Thần bái kiến Hoàng thượng, Nhạc phi nương nương. Ngô hoàng vạn tuế, nương nương Thiên tuế." Vệ Khiêm hướng về phía hai người trước mặt, hành đại lễ.
"Ái khanh đứng lên đi." Đợi Vệ Khiêm hành lễ xong, Sầm Mặc mới tiến lên nâng hắn dậy. Hiện tại Vệ Khiêm đã là Chính Thất phẩm Hàn lâm viện Biên tu, giống với Giang văn Hoa.
Bảng Nhãn và Thám Hoa cùng một loại chức vị, mấu chốt ở phía sau.
"Quan điểm ái khanh đưa ra trong đề thi vô cùng sâu sắc, hơn nữa có sự giải thích bất phàm với thời cuộc hiện nay, về phương diện sách luận cũng cùng trẫm không mưu mà hợp, nghĩ đến nguyện vọng của trẫm, Trác đại nhân cũng đã nói với ngươi."
"Thần đa tạ Hoàng thượng ưu ái, vi thần tự nhiên sẽ tận trung vì Hoàng thượng." Vẫn dáng vẻ thản nhiên như trước, Vệ Khiêm cung kính hồi đáp.
Sầm Mặc vừa lòng gật đầu, khẩu khí dần ôn hòa: "Ái khanh cũng không cần khách khí, ngươi cũng là tiểu cữu ái phi của trẫm, hai người các ngươi hẳn là lâu rồi chưa gặp, không cần xa lạ như vậy."
Vệ Khiêm nghe vậy mới hơi ngẩng đầu, nhìn mỹ nhân mặc cung trang đang dùng ánh mắt tò mò hỏi bản thân.
"Vi thần bái kiến Nhạc phi nương nương." Vệ Khiêm lại hành lễ.
"Tiểu cữu mau đứng lên." Chung Linh vội vàng giúp hắn, từ 'tiểu cữu' này khiến nàng hết sức khó xử, vì thoạt nhìn Vệ Khiêm cũng không lớn hơn nàng bao nhiêu: "Lần trước có nghe Trác đại nhân nhắc tới tiểu cữu với Linh Nhi là có chút giống Linh Nhi, khiến Linh Nhi vô cùng tò mò."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!