Chương 20: (Vô Đề)

Editor: Búnn.

"Lương viện ngàn vạn lần không thể có loại ý niệm này!" Chung phu nhân bị dọa nhảy dựng lên, mặc dù bà ta cũng đã nghe Phó ma ma nói qua, nhưng bà ta chỉ cho là bản thân Phó ma ma làm nghiêm trọng mọi chuyện lên, nhưng nghe nữ nhi nói thẳng ra như vậy, làm sao bà ta có thể không kinh hãi.

"Đừng nói con lén dùng thuốc, nếu bị Hoàng thượng biết thì sẽ rước lấy bao nhiêu phiền toán lớn, coi như là con thành công, còn lại một đứa trẻ thì vẫn không đủ, làm sao Hoàng thượng thích được, lại phải nghĩ xem lúc sinh xong còn có cần con nữa không, về sau còn phải có đứa nhỏ nữa chứ." Chung phu nhân nói đến kết quả cuối cùng, muốn đánh vỡ suy nghĩ này của Chung Uyển.

"Nữ nhi đã biết, chỉ là nữ nhi có thai kém Uyển phương nghi một tháng mà lại nhận được đãi ngộ như vậy nên có chút không cam lòng thôi." Chung Uyển cúi đầu, cô đơn nói.

Chung phu nhân cũng đau lòng, nữ nhi ở nhà được mọi người sủng ái, đến lúc vào cung lại phải nhìn sắc mặt của người khác.

"Lương viện ngàn vạn lần đừng đánh giá thấp bản thân, con có thể mang thai Long tự, đây là việc vui lớn, con xem trong hậu cung, có bao nhiêu nữ nhân ngay cả gặp Hoàng thượng cũng không muốn, vậy mà các nàng vẫn có thể nhịn, chẳng lẽ con lại không bằng bọn họ?" Chung phu nhân chỉ có thể tận lực an ủi nữ nhi. "Người có thai, ngàn vạn lần đừng ủ rũ như vậy."

"Nữ nhi biết rồi." Chung Uyển cố gắng nở nụ cười, nàng ta có thể nhịn, chỉ là không biết phải nhịn đến bao giờ thôi.

***

Chớp mắt một cái đã đến tháng bảy, Chung Linh tiến cung cũng được bốn tháng rồi.

"Xem bụng của muội này, đáng yêu quá, phủ nội vụ lại phải gấp gáp may y phục để muội mặc rồi, xem có thích chất liệu gì đặc biệt không, rồi phân phó xuống." Nhìn bụng đã có chút hình dạng của Vương Uyển, Chung Linh trêu ghẹo.

"Tỷ tỷ không cần cười muội." Vương Uyển nhỏ giọng nói: "Muội muội cùng chờ về sau có thể cười tỷ tỷ đó."

Chung Linh cười không trả lời, mặc dù nàng đã mười lăm tuổi rồi, nhưng trước mắt vẫn cũng không tính toán sinh đứa nhỏ, điều kiện ở nơi này không phát triển như vậy, vạn nhất vì sinh một đứa nhỏ mà bồi cả mình ra ngoài thì đúng là thiệt lớn rồi.

"Lại nói, muội muội thấy rất thích chất liệu tuyết tơ tằm này, chỉ là Hoàng thượng đều tặng cho tỷ tỷ, muội muội thích cũng chỉ có thể nhìn thôi." Không phải trong ngữ điệu của Vương Uyển không có vị chua, mặc dù có chút ghen tị, nhưng cũng dần hình thành thói quen Hoàng thượng đối xử đặc biệt Chung Linh, nên cũng không nảy sinh tâm tư không nên có với nàng.

"Không phải chỉ là một cuộn vải sao, bản cung vì nó mà mệt quá, đến đâu cũng bị người khác nói vào tai." Chung Linh có chút oán trách thở dài.

Cuộn vải tuyết tơ tằm này là nhóm dệt ở Giang Nam phải nghiên cứu rất lâu mới cho ra được, mà phải làm mấy năm mới sản xuất ra được, vải dệt màu bạc nhìn như bình thường, nhưng khắp nơi đều lộ ra vẻ sáng bóng, nhìn cẩn thận mới có thể phát hiện ra ngụ ý Cát Tường trên đó, nhưng cũng rất khó để nhìn ra, không nói đến vẻ ngoài đẹp, quan trọng nhất chính là chất liệu này vô cùng mát.

Lúc Hoàng thượng nhận chất liệu tuyết tơ tằm này cũng rất vui vẻ, nhưng vừa nhận đến tay đã đưa cho Nhạc phi nương nương, nguyên nhân chính là dường như Nhạc phi nương nương không chịu được nóng, nên lấy một cuộn vải mà tiểu y trong người, phần còn lại làm thảm, lúc nào cũng trải ở trên giường.

"Nếu không phải muội muội có thai, không chịu nổi mát thì đưa lại có muội cũng có sao đâu." Chung Linh cười nói.

"Nhưng cái này là tâm ý của Hoàng thượng, muội muội cũng không dám làm loại chuyện này." Vương Uyển cười trả lời, cũng không cho là thật: "Chỉ là nếu tỷ tỷ đồng ý cho muội ra ngoài đi dạo một chút, thì muội muội còn vui hơn là nhận được một cuộn vải như thế này."

Mặc dù tính tình Vương Uyển yên tĩnh, cũng rất nghe lời không ra Ỷ Trúc hiên, suy cho cùng thì cũng vẫn là nữ tử trẻ tuổi, trong nhà mấy tháng cũng là có chút buồn bực rồi.

"Được." Hiển nhiên là Chung Linh cũng nghĩ tới điểm này: "Vậy thì bản cung đi cùng muội muội là được rồi."

"Nếu vậy thì làm phiền tỷ tỷ rồi." Vương Uyển cũng không từ chối, có đại hồng nhân bên người Hoàng thượng đi cùng thì những thứ không có mắt kia cũng tự nhiên phải lui ba phần, dù sao cũng không thể đắc tội.

Tần ma ma nghe chủ tử nhà mình nói thì quay người lại, bắt đầu chuẩn bị mọi thứ. Suy cho cùng cũng không phải một mình chủ tử đi ra ngoài, bên ngoài còn có thể một người hoài đứa nhỏ của Hoàng thượng, cho nên chuyện gì không phải chuẩn bị cho chu đáo.

Đã chạng vạng, ánh nắng mặt trời không quá gay gắt, cũng là thời gian thích hợp để ra cửa.

Uyển phương nghi lâu ngày không ra ngoài chỉ cảm thấy hô hấp ở bên ngoài dễ hơn là ở trong Ỷ Trúc hiên.

"Bây giờ xem ra, bản cung thật sự là làm muội muội ngột ngạt rồi." Chung Linh cười nhìn biểu cảm vui sướng của đối phương. "Nếu đã như vậy, về sau nếu muội muội muốn đi dạo một chút thì cứ phái nha đầu đến nói cho bản cung, bản cung sẽ an bài thay muội."

"Đa tạ tỷ tỷ." Vương Uyển cười đáp ứng, Nhạc phi nương nương thật kỳ lạ, càng ngày càng thật sự đối tốt với nàng ta.

"Mệt không? Đến đình phía trước nghỉ một lát đi." Chung Linh ân cần hỏi han, cho dù mới đi một đoạn không xa, dọc đường đi cũng rất chậm, nhưng dù sao đối phương cũng là thai phụ, phải cần thận chăm sóc.

"Cũng được." Vương Uyển cười đáp, mặc dù không quá mệt, nhưng nếu Nhạc phi nương nương có ý tốt, thì nàng ta cũng sẽ nhận.

Thái giám đi sau hai người đã sớm dọn dẹp xong đình nghỉ mát, trải đệm mềm, bày biện xong đồ ăn vặt cùng hoa quả. Hai người cứ ngồi như vậy, nói chuyện phiếm câu có câu không.

"Sao thế?" Thấy Vân Nhi lộ vẻ mặt khó khăn đi về phía Tần ma ma, Chung Linh mới hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!