Chương 18: (Vô Đề)

Editor: Búnn.

"Nô tỳ cung nghênh Hoàng thượng." Vân Quý phi giống như bướm hoa mềm mại yếu ớt hành lễ với Sầm Mặc.

"Đứng lên đi." Sầm Mặc vươn tay ra đỡ nàng.

"Mấy ngày rồi Hoàng thượng không tới xem nô tỳ rồi." Vân Quý phi có chút hờn dỗi oán giận. "Nô tỳ biết Hoàng thượng bận rộn chính vụ, nhưng Hoàng thượng cũng phải chú ý thân mình đó."

Một tháng này, thời gian Sầm Mặc ngủ lại ở chỗ phi tần hậu cung ít hơn rất nhiều.

Vân Quý phi biết hôm nay Hoàng thượng điểm bài tử của bản thân, tự nhiên là trang điểm tỉ mỉ, không thể để một mình Nhạc phi đoạt đi sự sủng ái của Hoàng thượng được. Hôm nay nàng ta chọn quần lụa kim tuyến mỏng, váy thướt tha, quấn quít eo nhỏ, lộ làn da trắng như ngọc, thoáng hiện ánh sáng, làm cho người ta không tách ra được.

Chỉ là Hoàng thượng đã có chút không tập trung, lúc vừa tới chỉ nhìn nàng ta một cái, ngay cả một câu khích lệ cũng chưa có.

"Nghỉ ngơi đi." Sầm Mặc nhàn nhạt phân phó.

"Vâng." Vân Quý phi đỏ mặt, lập tức cúi đầu đáp.

Mây mưa qua đi, Sầm Mặc thầm thở dài trong lòng, quay đầu nhìn Vân Quý phi vẫn còn vương vấn dư âm bên cạnh, thật sự không biết trong lòng có cảm giác gì. Ngay cả khi nàng ta có dùng một chút thôi tình cao, thì Sầm Mặc vẫn cảm thấy so với Chung Linh thì vẫn còn thiếu chút gì đó.

"Hoàng thượng?" Hình như Hoàng thượng không vui vẻ lắm, trong lòng Vân Quý phi cảm thấy bất an, có phải nàng ta làm chỗ nào không tốt không? Phi tử tranh thủ tình cảm, ngoại trừ ấn tượng về mĩ mạo, thì quan trọng nhất chính là lúc trên giường có thể khiến Hoàng thượng vừa lòng.

Trước kia, mặc dù không lần nào nói ra, nhưng biểu cảm của Hoàng thượng đều là thỏa mãn, chưa từng có hôm nào lạnh nhạt như hôm nay.

"Không có việc gì, trẫm chỉ nghĩ tới một số việc thôi." Nhìn ra sự bất an của Vân Quý phi, Sầm Mặc nói lời an ủi.

Vân Quý phi vẫn có chút bất an, nhưng vẫn lộ ra nụ cười dịu dàng.

"Hoàng thượng, người ở Tập Phương hiên đến nói, Chung Lương viện bị bỏng nước ấm, đã mời thái y." Mặc dù Lâm Anh cảm thấy Chung Uyển làm hơi quá, nhưng suy cho cùng thì nàng ta vẫn đang hoài đứa nhỏ của Hoàng thượng.

Trước không đề cập đến việc Vân Quý phi nói gì, Sầm Mặc nhướng mày, lên tiếng trước: "Nếu đã mời thái y thì chắc là cũng nghiêm trọng. Hôm nay muộn rồi, ngày khác trẫm lại đến xem nàng."

"Vâng." Lâm Anh bình tĩnh lui ra ngoài

Trước đó Vân Quý phi còn thầm hận Chung Uyển không có việc gì mà lại muốn tới nơi này đoạt người, có điều sau khi nghe Hoàng thượng nói thì nàng ta lại muốn cười to, cái này đúng là bắt gà không được còn mất một nắm gạo rồi. Nếu không lúc mời Hoàng thượng qua đó, nhìn thần thái của hắn thì đúng là có chút không hài lòng với hành vi của nàng ta.

"Hoàng thượng, suy cho cùng thì trong bụng của Chung muội muội còn có đứa nhỏ của Hoàng thượng, Hoàng thượng không cần đi xem sao?" Lúc này, vẫn nên rộng lượng đúng lúc, hơn nữa còn có tác dụng thúc đẩy.

"Xảy ra chuyện cũng có Thái y, trẫm đi làm gì. Chung Lương viện thật đúng là không có quy củ, lại có thể khiến bản thân bị thương, ngày khác nàng phải dạy dỗ nàng ta." Vốn đã không còn cảm giác gì, nhưng bây giờ Sầm Mặc cảm thấy, Chung Uyển có mang, ở trong lòng Linh Nhi hẳn là không thoải mái, nếu bản thân lại còn có dáng vẻ quan tâm, thì nhất định trong lòng Linh Nhi sẽ vô cùng không thoải mái.

"Vâng, nô tỳ đã biết." Ở góc độ Sầm Mặc không nhìn thấy, khóe miệng Vân Quý phi nổi lên ý cười.

***

Sáng sớm hôm sau, Vân Quý phi dẫn theo Thái giám cung nữ đến Phương Tập hiên.

"Tần thiếp bái kiến Quý phi nương nương." Chung Uyển đi từ trong nhà ra đón sắc mặc không tốt lắm.

Vân Quý phi nể tình hài tử cũng không dám để Chung Uyển hành lễ, nếu xảy ra chuyện gì thì bản thân nàng ta muốn trốn cũng không trốn được.

"Muội muội có thai, đừng đa lễ. Bản cung phụng ý chỉ Hoàng thượng đến xem muội muội."

Đầu tiên Chung Uyển nghe thấy Hoàng thượng bảo Vân Quý phi đến thì cảm thấy vui vẻ, sau đó tâm lại trùng xuống, không phải Hoàng thượng tự mình đến thì có ích lợi gì.

Vân Quý phi nhìn ra những biến hóa nhỏ bé trong mắt Chung Uyển, cười nói: "Muội muội đừng trách Hoàng thượng, mọi người đều biết gần đây Hoàng thượng bận rộn triều chính, nên có chút lơ là hậu cung. Mãi đến hôm qua Hoàng thượng mới có thể ở chỗ ta nghỉ nơi một lát, muội muội lại xảy ra chuyện, chuyện này lại khiến tâm tình của Hoàng thượng thêm không tốt.

Có điều trong lòng Hoàng thượng vẫn lo lắng cho muội muội cùng hài tử trong bụng, sáng sớng đã lệnh cho bản cung đến xem muội."

"Tần thiếp không dám làm phiền Hoàng thượng, là do tần thiếp sơ ý nên mới để bản thân bị phỏng, khiến Hoàng thượng phiền lòng." Chung Uyển nghiêm túc trả lời. Tối hôm qua nàng ta bị phỏng thật sự là do vô ý, vốn nghĩ dựa vào cơ hội này để có thể nhìn thấy Hoàng thượng,  nhưng Hoàng thượng lại giống như không đặt mình trong lòng, nên không có tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!