Editor: Búnn.
"Hôm nay Hoàng thượng nghĩ như thế nào mà lại đến nơi này của nô tỳ?" Vân Quý phi cười duyên đi về phía Sầm Mặc.
"Trẫm biết nàng bận rộn chuyện hậu cung, nên cũng để cho nàng rảnh tay làm
cho tốt, không để nàng phân tâm." Sầm Mặc nhìn nàng ta gật đầu, ý bảo
nàng ta đứng dậy.
"Hoàng thượng vẫn quan tâm nô tỳ, lúc nào nô tỳ cũng nhớ đến Hoàng thượng đó." Vân Quý phi dịu dàng nói.
Lúc này Đại cung nữ Xuân Mai bên người Vân Quý phi từ ngoài cửa đi vào,
thần sắc có chút sốt ruột, dường như muốn nói gì đó với Vân Quý phi,
nhưng mà vì Hoàng thượng ở đây nên không thể không nhịn xuống mà đứng
sang bên cạnh.
Tự nhiên Vân Quý phi cũng chú ý tới sự kỳ lạ của
nha hoàn, nhưng bây giờ Hoàng thượng cũng ở đây, mặc kệ chuyện gì cũng
phải để sau đó rồi tính.
"Hoàng thượng." Một lúc sau, Lâm Anh cũng từ ngoài tiến vào.
"Nói."
"Chúc mừng Hoàng thượng, Uyển Tiểu Nghi có thai rồi." Lâm Anh quỳ trên mặt đất, dập đầu.
Vân Quý phi cảm thấy rõ ràng cả người nam nhân bên cạnh khựng lại một chút, sau đó vô cùng vui vẻ trực tiếp dẫn Lâm Anh rời đi.
"Nương nương..." Xuân Mai cúi đầu đi tới.
Vân Quý phi xoay người, tát Xuân Mai một cái: "Sớm không làm gì, ngay cả chuyện lớn như vậy cũng không thấy báo!"
Vân Quý Phi không rõ bản thân là ghen tị với Uyển Tiểu nghi, hay là bi ai
vì Hoàng thượng lập tức rời khỏi mình, nàng ta chỉ có thể giận lây sang
cung nữ của mình.
"Nương nương tha mạng!" Xuân Mai không dám biện giải, lập tức quỳ xuống cầu xin tha thứ.
"Hạnh Nhi, ngươi theo bản cung đến Ỷ Trúc hiên." Vân Quý phi lạnh lùng gọi
một cung nữ, Hoàng thượng đã đi, bây giờ nàng ta là người trông nom hậu
cung thì tự nhiên cũng phải xuất hiện.
Chỉ là đứa nhỏ này, Vân
Quý phi nắm chặt tay đến trắng bệch, nàng ta không có cách nào để cho
đứa trẻ này dễ dàng sinh ra, nhưng nếu nàng ta làm chuyện gì đó thì nhất định Hoàng thượng sẽ biết, vậy thì....
Nghĩ đến đây, trong lòng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!