Chương 35: Hoài Nghi Của Ân Dạ Ly

Phượng Khinh Vũ rút tay khỏi đàn tranh, hai mắt lệ quang mơ hồ, run động lòng người, đem tình cảm của chính mình dung nhập vào trong tiếng hát, cảm động mình, mới có thể làm cảm động người nghe

Nàng hít một hơi thật sâu, muốn đem suy nghĩ vừa rồi quẳng ra khỏi đầu, lại phát hiện ra bóng dáng của người một thân hắc y, mang ngân diện luôn trực diện trong đầu nàng muốn xua thế nào cũng ko được

Mới vừa rồi, nàng coi chính mình là minh Nguyệt, nghĩ tới tình cảm của mình với Ân Dạ Ly, tam sinh tam thế tình duyên, không khỏi ảo não rơi lệ

" Tiểu thư, người đàn thật tốt, hát cũng rất hay"

" Tiểu thư, người thật lợi hại a!" Lan Tâm từ trong tiếng hát đã dứt phục hồi lại tinh thần, không khỏi vỗ tay khen ngợi

Phượng Khinh Vũ bị lời nói của nàng làm cho giật mình, thu hồi lai tâm thần, mỉm cười nhìn nàng một cái

" Tiểu thư, bài hát này tên là gì vậy?. Thật là hay, nhưng mà chỉ là hơi buồn một chút"

" Bài hát này tên là Kiếp sau cũng phải tìm được em là một nam tử tên Trương Ngải Văn vì tìm kiếm bạn gái của mình mà đăc biệt soạn ra nhạc này"

Phượng Khinh Vũ từng xem qua chuyện tình của Trương Ngải Văn cùng Mỹ La bạn gái của hắn, mặc dù nàng không quá thích hắn, khi mất đi mới biết hối hận, nhưng tình cảm của 2 người cũng làm nàng rất cảm động, dù sao họ cũng thật lòng yêu nhau

"A, Trương Ngải văn là ai ?"

Lan Tâm nghe được cái tên xa lạ, không khỏi nổi lên hiếu kì. Nam tử si tình như vậy, câu chuyện tình yêu lại cảm động như vậy, là câu chuyện mà thiếu nữ độ tuổi như nàng thích nghe nhất

" Ai?"

Phượng Khinh Vũ đang muốn trả lời Lan Tâm, lại nghe được lá cây phía trước phát ra tiếng động, nhìn về phía chỗ cành cây mà Ân Dạ Ly đang ngồi, lớn tiếng chất vấn

"Hì hì! Tiểu nha đầu nhĩ lực tốt vô cùng !"

Tung người một cái, lão ngoạn đồng xuất hiện trước mặt Phượng Khinh Vũ

"Ngươi rất rỗi rãnh a!" Trên mặt Phượng Khinh Vũ mỉm cười, trái tim lại cảm thấy có chút mất mác

" Hắc hắc! Tiểu nha đầu miệng lưỡi ngươi vẫn bén nhọn như vậy, xem ra ngươi ngồi tù rất vui a!"

Lão ngoạn đồng luôn có thói quen trêu chọc Phượng Khinh Vũ, đặt mông ngồi xuống bên cạnh nàng

" Thế nào, ngươi không bồi bên cạnh A thúc của ngươi, tới tìm ta làm gì?"

Phượng Khinh Vũ mỉm cười nhìn về phía lão ngoạn đồng nhưng ánh mắt lại tìm kiếm xung quanh

"A Thúc cũng tới a! A Thúc, mau xuống đây đi!"

Hắn kêu vài tiếng cũng không thấy phản ứng, lão ngoạn đồng ngưng mắt nhìn cành cây vừa rồi, Ân Dạ Ly đã không biết rời đi từ lúc nào

Trong mắt Phượng Khinh Vũ nhanh chóng xẹt qua tia thất vọng

Trong rừng cây bên ngoài Đại lý tự

Dưới bóng cây của dịch trạm, Ân Dạ Ly một thân mặc y, như muốn cùng bóng đêm dung nhập thành một thể

" Đi, đem Lan Tâm chuyển qua phòng giam khác, tách khỏi Phượng Khinh Vũ, nhớ, tìm một lý do bình thường, không để cho nàng nghi ngờ"

" Dạ"

Mạc Ngôn một thân tử y cung kính đáp, thoáng biến mất trong bóng đêm, Hắn là người đứng đầu tử y vệ, chỉ tuân theo mệnh lệnh của Ân Dạ Ly, cũng không hỏi hắn vì sao phải làm như vậy

Ân Dạ Ly ngẩng đầu nhìn về phía mặt trăng trên cao, hồi lâu sau, cũng không phát ra tiếng động

...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!