Căn phòng này được tạm dùng để nghỉ trưa, cũng không hoa lệ, chỉ có một chiếc giường lớn làm bằng đàn mộc khắc hoa, một cái bàn tròn và bốn chiếc ghế gỗ lim, một chiếc tủ quần áo, ngoài ra không còn thứ gì khác. Thật sự vừa xem liền hiểu ngay
Cho nên, khi Ân Dạ Ly nhìn thấy mớ y phục ném tán loạn dưới giường, còn có hai cổ thân thể đang dính chặt vào nhau, mày nhăn lại thật sâu, trong mắt xẹt qua tia chán ghét, hắn đi ra ngoài, ôm Phượng Khinh Vũ đang hôn mê bất tỉnh sang căn phòng thứ hai bên cạnh
Minh Đế theo sát đó thấy Ân Dạ Ly đi ra ngoài, ngước mắt nhìn vào trong, nhất thời nổi trận lôi đình. Không biết tại sao, khi nhìn thấy hai cổ thân thể dây dưa, lại là con trai trước giờ luôn làm hắn kiêu ngạo Tông Chính Vân Triệt, và người bên dưới là cung nữ tâm phúc của Doãn phi, – Hoàn nhi
"Nghiệt tử, nghiệt tử..." Minh Đế giận đến sắc mặt tử hồng, nói liên tục hai lần nghiệt tử rồi phẩy tay áo bỏ đi.
Trên giường lớn, hai người đang một hồi mây mưa nhất thời cả kinh. Trong đầu óc đang trầm mê của hắn bởi vì Ân Dạ Ly và Minh Đế đột nhiên xông vào mà trở nên thanh tỉnh, hắn hoảng sợ gọi:
"Phụ hoàng..."
Minh Đế đã sớm đi xa, căn bản không nguyện để ý tới hắn.
Mị thuốc trên người Tông Chính Vân Triệt bởi vì trận giao hoan vừa rồi mà giải trừ không ít, lúc này đầu óc thanh tỉnh, mới giật mình mình làm chuyện gì. Sắc mặt hắn trong nháy mắt đại biến, nhìn về phía người còn bị hắn đè ở phía dưới
Hoàn nhi không mảnh vải che thân cắn chặt đôi môi đỏ mọng, hận không thể giấu mình ở trong chăn. Nàng thấy Tông Chính Vân Triệt nhìn mình, trên khuôn mặt tú lệ ngượng ngùng đến đỏ bừng
"Tại sao là ngươi?"
Tông Chính Vân Triệt mang theo thất vọng gầm nhẹ, khiến HoànNhi mới vừa rồi còn nảy mầm xuân tâm trong nháy mặt lạnh đi, lúc nãy nàng phụng lệnh Doãn thục phi mang thuốc giải đến cho hắn, rõ ràng chính hắn kéo nàng đến bên giường, muốn nàng
"Hoàng thượng, thế nào?" Doãn Thục phi bước chân hơi chậm, nàng gấp gáp đuổi theo, nhưng đến nơi lại thấy Minh đế tức giận, trong tim nhất thời dâng lên tia chẳng lành
Minh Đế hừ một tiếng, lạnh lùng nhìn nàng một cái, "Nàng dạy nhi tử thật tốt !" Dứt lời, phẩy tay áo bỏ đi.
Lòng của Doãn Thục Phi nhất thời trầm xuống, nàng há miệng, muốn đuổi theo giải thích, suy tư một chút liền bỏ qua. Giờ phút này càng đuổi theo càng mất mặt. Không bằng chờ Minh đế nguôi giận một chút rồi nói
Nàng bước nhanh về phía gian phòng, nghiêng mắt một cái, nhìn thấy tình cảnh bên trong, trên mặt nhất thời tràn đầy lo lắng, chân mày càng nhíu càng chặt, quát lạnh một tiếng liền quay đầu: "Còn không mau mặc quần áo vào!"
Tông Chính Vân Triệt đứng dậy, kéo quần áo trên đất nhanh chóng mặc vào, mắt thấy Hoàn Nhi còn núp ở trong chăn, trong mắt xẹt qua tia chán ghét, cả giận nói: "Còn chưa cút!"
Hoàn Nhi xấu hổ, nước mắt tuôn rơi, nàng không dám chậm trễ, nhặt quần áo trên đất mặc vào, liền vội vã chạy đi.
Tông Chính Vân Triệt đi tới bên cạnh Doãn thục phi, nhìn sắc mặt âm trầm của mẫu phi, muốn nói lại thôi
"Đi theo ta!" Doãn Thục phi liếc nhi tử một cái, xoay người đi về phía trước điện
Trong căn phòng thứ 2, Ân Dạ Ly đem Phượng Khinh Vũ đặt ở trên giường, để cho nàng ngồi bó gối, sau đó chậm rãi ngồi xuống phía sau nàng, đôi tay đặt lên phần lưng của nàng, vận nội công
Phải biết là, hiện tại mặc dù là tháng bảy, nhưng hồ nước kia thật kì lạ, nước lạnh thấu xương, Phượng Khinh Vũ ngâm trong nước quá lâu, nếu không kịp thời khử bỏ hàn khí, sẽ ngã bệnh
Ân Dạ Ly nhắm mắt vận công, không tới thời gian nửa chun trà, trên đầu Phượng Khinh Vũ tản ra sương mù mông lung, y phục trên người cũng được hong khô, sắc mặt hồng nhuận trở lại
" Uhm…"
"Ừ..." Phượng Khinh Vũ khép chặt hai mắt, đôi mày thanh tú nhíu lại, trong mũi tràn ra một tiếng khẽ rên.
Ân đêm cách chậm rãi thu chưởng, đem hơi thở quy về đan điền, lúc này mới mở mắt ra, thật sâu thở ra.
Hắn giật giật thân thể, chuẩn bị xuống giường, nhưng một trận đau nhức lại truyền đến, khiến mày hắn khẽ chau, nhìn về phía bắp chân của mình, mới phát hiện, lúc nãy, toàn bộ tâm trí hắn đều đặt trên người Phượng Khinh Vũ, hắn lại quên bắp chân của mình bị thực nhân ngư cắn một cái
Ân Dạ Ly giơ tay chuẩn bị xử lý vết thương, thân thể lại bị một lực lớn ôm ngã về giường, một thân thể mềm mại như rắn quấn lên người hắn
Chỉ thấy hai gò má của nàng ửng hồng một cách quỷ dị, ánh mắt mê ly, càng không ngừng sờ mó y phục của Ân Dạ Ly, cái đầu nhỏ, dùng sức chui vào ngực hắn
Nóng quá, thật sự quá khó chịu!
Thì ra, Phượng Khinh Vũ bị nước hồ lạnh như băng tạm thời khống chế tác dụng của mị dược, nhưng vì Ân Dạ Ly vận công, làm cho tác dụng của thuốc lại phát huy, ngược lại còn mạnh mẽ hơn. Nàng lúc này cảm thấy miệng đắng, lưỡi khô, thân nóng lên. Mà Ân Dạ Ly lúc nãy vì cứu nàng nên không để ý bản thân, lúc này quần áo trên người ướt đẫm, thân thể cũng man mát lành lạnh .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!