Chương 25: Lần Đầu Tiên Tiếp Xúc Thân Mật

Giống như Doãn thục phi, Minh đế cũng ngây ngốc sửng sờ tại một chỗ. Cái nhìn kia của Ân Dạ Ly hắn đứng ở xa nên không nhìn thấy rõ, nhưng người luôn luôn lãnh khốc khát máu như Ân Dạ Ly có thể đột nhiên luống cuống nhảy vào hồ cứu người. Đây là chuyện dù có nằm mơ hắn cũng không dám nghĩ đến

Ân Dạ Ly tại sao phải cứu Phượng Khinh Vũ?

Mới vừa rồi khoảng cách quá xa, mà Phượng Khinh Vũ nhảy quá nhanh, cho nên hắn không nhìn rõ được dung mạo của Phượng Khinh Vũ, chỉ là khi nghe Doãn thục phi kinh hô Vũ nhi, hắn đoán người vừa rồi chính là Phượng Khinh Vũ

" Có ai không?. Mau nhảy xuống nước cứu người!" Hồ sen này, đã dìm chết tính mạng của không biết bao nhiêu người, Phượng Khinh Vũ chết cũng không sao, nhưng Ân Dạ Ly không thể chết được

Sau lưng Minh Đế mấy tên ngự tiền đới đao hộ vệ nhìn nhau một chút, truyền thuyết về hồ sen này, bọn họ ở trong cung đã lâu dĩ nhiên cũng có nghe qua, không khỏi có chút do dự

"Còn lo lắng cái gì?" Minh Đế vừa thấy mấy người bất động, không khỏi gầm lên.

Vài tên đới đao hộ vệ kia cũng không dám do dự, bùm một tiếng nhảy vào trong hồ. Mặc dù hồ sen này có quái vật ăn thịt người đi chăng nữa, nhưng nếu trái lệnh vua, bọn họ đều mất đầu như chơi

Minh Đế cau mày nhìn xuống hồ, lúc này mới đi về phía Doãn thục phi : "Ái phi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

"Bệ hạ..."

Doãn Thục phi bị Minh Đế vừa gọi, lúc này mới phục hồi tinh thần lại, nước mắt trong nháy mắt chảy ra ngoài " Thần thiếp, thần thiếp vốn định làm người hòa giải cho Triệt nhi cùng với Vũ nhi, ai ngờ…"

Trong lòng Minh Đế vốn đang phiền muộn, bình thường nếu như Doãn thục phi khóc lóc kể lể, hắn chỉ cảm thấy thật điềm đạm đáng yêu, nhất định sẽ an ủi một phen, nhưng giờ phút này thấy, lại cảm thấy phiền lòng không dứt.

Doãn thục phi xem thời cơ, vội vàng dừng khóc, chậm rãi nói : " Bệ hạ, Triệt nhi say rượu, thất lễ, ai biết HoànNhi, nha đầu đáng chết, đem rượu thành nước trà cho hắn uống…"

Minh Đế nghe xong cũng hiểu được đại khái, lúc này, hắn không muốn trông nom, Tông Chính Vân Triệt say rượu ra sao, hay bọn họ giận dỗi như thế nào, hắn chỉ mong Ân Dạ Ly có thể bình an, Chiến thần của Long Thành có thể bình an . Nếu Ân Dạ Ly có chuyện gì, man di bốn phương đang dòm ngó đất nước sẽ ngóc đầu nổi dậy, mà những phiên vương kia cũng không an phận

Thấy ánh mắt Minh đế nhìn vào mặt hồ, Doãn thục phi biết điều ngập miệng lại

Dưới hồ.

Phượng Khinh Vũ vùi đầu vào trong nước, toàn thân ướt đẫm, nước hồ lạnh như băng kích thích giác quan của nàng, rốt cuộc nhiệt độ trong người cũng tản đi một chút, cả người thoải mái hơn

Nàng vừa mới lao xuống hồ thì nghe có người gọi nàng, thân hình nàng còn hơi ngừng lại, Thanh âm kia giống của một người. Phượng Khinh Vũ bật cười, nàng điên rồi, lúc này cũng nghĩ tới Ân Dạ Ly.

Thân thể nàng cuộn lên, bỗng dưng cứng lại, nàng nhìn thấy gấu quần của mình thiếu một mảnh. chẳng lẽ chuyện vừa rồi không phải ảo giác. Ân Dạ Ly tới thật ?

Trong lòng nàng nóng lên, chuẩn bị ngoi lên một nước để hít thở thuận tiện nhìn xem Ân Dạ Ly có ở phía trên hay không, nhưng nàng nhìn thấy mặt nước trên đỉnh đầu có tiếng động, có người nhảy vào trong hồ

Ân Dạ Ly!

Thấy khuôn mặt phóng đại trong nước, trong lòng Phượng Khinh Vũ kêu lên, Ân Dạ Ly cũng nhìn thấy nàng, trong mắt xẹt qua tia mừng rỡ, bơi về hướng của nàng

Phượng Khinh Vũ không thể tin được, nhìn hắn đang bơi về hướng này mà ngây ngẩn cả người. Ân Dạ Ly lãnh khốc vô tình, đối với bất cứ chuyện gì cũng không quan tâm, chỉ gặp nàng có một lần, cũng không phải giao tình nhiều năm, lại vì nàng mà nhảy xuống hồ!

Phượng Khinh Vũ trong lòng kinh diễm, đang chuẩn bị bơi về phía hắn, nhưng chân lại bị thứ gì đó níu lại, mãnh liệt kéo xuống dưới

Sức lưc này lớn vô cùng. Thân thể Phượng Khinh Vũ mất ổn định, bị kéo vào đáy hồ sâu hơn. Trong lòng nàng thầm than, vật kia kéo chân nàng không buông, nàng liều mạng duỗi chân, nhưng không cách nào thoát khỏi nó

Bên này, mắt Ân Dạ Ly híp lại, trong lòng dâng lên dự cảm xấu. Truyền thuyết về hồ sen này hắn đã từng nghe qua. Chẳng lẽ Phượng Khinh Vũ gặp phải quỷ nước?

Bây giờ không phải là thời điểm để hắn nghĩ nhiều. Ân Dạ Ly sử dụng công phu Thiên Cân Trụy, nhanh chóng bơi tới Phượng Khinh Vũ đang bị kéo trầm xuống, đồng thời vươn tay về phía nàng

" Bắt tay ta"

Ân Dạ Ly không có há mồm nhưng thanh âm lại rơi vào tay Phượng Khinh Vũ

Phượng Khinh Vũ nghe tiếng ngẩng đầu, vội vàng vươn bàn tay tới.

Tay 2 người nắm chặt lấy nhau, Phượng Khinh Vũ hơi thả ra. Mới vừa rồi, công phu hắn sử dụng là truyền âm nhập mật của cổ đại. Thật lơi hại. Phượng Khinh Vũ quyết định, nếu có cơ hội lên bờ nhất định phải bái sư học công phu này. Nàng lại không biết, công phu mà hắn sử dụng không phải là truyền âm nhập mật gì cả. Công phu này ở dưới nước căn bản không dùng được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!