Chương 9: (Vô Đề)

"Bái kiến Nhạc phi nương nương." Chung phu nhân dẫn theo người đến, hành lễ.

"Mời mẫu thân đứng lên." Giọng nói bình thản của Chung Linh vang lên, phát hiện sau bà ta hình như là tỷ tỷ của nàng, Chung Uyển.

Chung Uyển ngẩng đầu lên, nhìn muội muội của mình, mặc hoa phục, còn ngọc bội leng keng, đã không thể so sánh với người trước kia luôn cúi đầu đứng sau lưng mình nữa rồi.

"Vốn tưởng rằng một mình mẫu thân đến dây, tại sao tỷ tỷ cũng tới vậy?" Chung Linh có chút nghi ngờ, nhưng cũng không biểu hiện ra ngoài, đồng thời để các nàng ngồi ở phía dưới.

"Chúc mừng nương nương." Chung phu nhân không trả lời, mà là cười chúc mừng.

"Đa tạ mẫu thân." Trong lòng Chung Linh có dự cảm không tốt lắm.

"Từ lúc người tiến cung, phụ thân người luôn nhớ tới người." Chung phu nhân mở miệng, bà ta cũng biết người bà ta đang muốn lôi kéo quan hệ là người ít có khả năng nhất.

"Tự nhiên bản cũng cũng nghĩ tới phụ thân." Chung Linh lạnh nhạt thay đổi xưng hô.

"Thấy nương nương ở trong cũng rất tốt, lão gia cũng yên tâm rồi." Chung phu nhân tiếp tục nói.

Bỗng nhiên Chung Linh bắt đầu cảm thấy có chút phiền chán, nhưng vẫn nhịn xuống, tiếp tục nói: "Không biết lần này mẫu thân đến là vì..."

"Lần này ta đến đây là vì thay lão gia nhìn nương nương, sau đó là chuyển lời phân phó của lão gia." Chung phu nhân khẽ cười nói.

"Phân phó?"

"Lão gia nói nương nương cũng đã có chỗ đứng ở trong cung, không có gì trở ngại thì có thể cũng đón Uyển Nhi vào trong cung, hai tỷ muội cũng có người để dựa vào nhau." Chung phu nhân chậm rãi nói, trong lòng thầm nghĩ nhất định nàng sẽ phải đáp ứng. Dù sao cũng chỉ là thứ nữ, mặc dù chiếm được sủng ái của Hoàng thượng, nhưng suy cho cùng thì căn cơ bất ổn, dẫn Uyển Nhi theo, hai người đứng cùng một chỗ, song phương cùng có lợi.

Bàn tay bưng cốc của Chung Linh rung lên, không biết nên nói cái gì nữa. Đây là chuyện gì? Thấy nàng tốt, cho nên muốn nhường cho đại nữ nhi một bát canh? Thật sự không biết các nàng đang nghĩ gì, nếu thật sự bị Chung Uyển phân tán sự chú ý của Hoàng thượng, thì bản thân nàng có chỗ nào tốt sao?

Đúng rồi, người có lợi không phải là nàng, mà là Chung Uyển, dù sao cũng là người vừa mới tiến cung, lại là tỷ tỷ của nàng, theo lý mà nói thì Hoàng thượng không thể không nhìn.

Vậy còn nàng thì sao?

Đặt mạnh chiếc cốc xuống, âm thanh thanh thúy khiến Chung phu nhân và Chung Uyển nhảy dựng lên.

"Bản cung không cần người để dựa." Nàng không cần cái gọi là chỗ dựa, cũng không cần cái gọi là trợ giúp nâng đỡ. Nàng kiêu ngạo nhìn hai người ở phía dưới.

Nàng càng không thích việc phải chia sẻ người kia với cái người gọi là tỷ tỷ kia. Phi tử trước kia của Hoàng thượng là do họ tới trước, bản thân nàng không thể làm gì được, nhưng bây giờ, làm gì có đạo lý nhét người vào bên cạnh hắn.

"Ý của nương nương là...." Chung phu nhân trầm mặt.

"Ý trên mặt chữ." Vẻ mặt Chung Linh lạnh nhạt.

"Làm sao nương nương có thể vong ân phụ nghĩa như thế, là Chung gia để nương nương vào cung, đến bây giờ ngay cả một chút yêu cầu nho nhỏ của lão gia cũng không chịu đáp ứng." Chung phu nhân có chút khó thở.

Chung Linh buồn cười nhìn bà ta, nàng vốn cho rằng lần này Chung phu nhân tới đây là muốn nàng ở bên cạnh Hoàng thượng nói một chút chuyện tốt, gió thổi bên gối. Nhưng không ngờ lại nói chuyện muốn Chung Uyển cùng tiến cung.

"Phải rồi. Lúc trước nếu không phải bản cung thế cho tỷ tỷ, thì bây giờ tỷ tỷ nhất định sẽ ngoan ngoãn phục tùng yêu cầu của phụ thân mẫu thân rồi." Chung Linh nhìn thẳng vào mắt của Chung phu nhân, chậm rãi nói: "Nói đến đây, thật sự là bản cung bất hiếu rồi."

Chung phu nhân nhìn sang chỗ khác, không dám nhìn thẳng. Lúc đó bởi vì nữ nhi đau khổ cầu xin không muốn tiến cung, hơn nữa chức quan của lão gia cũng là nửa vời, dù sao vào cung cũng sẽ không có đường ra, nên mới để Chung Linh thay thế Chung Uyển, bây giờ Chung Linh xoay người làm nương nương, lão gia trong triều cũng sẽ thuận lên, cho nên mới có suy nghĩ muốn Chung Uyển cùng tiến cung.

Mà Chung Uyển nghe nói Chung Linh ở trong cung làm nương nương, tâm cũng động không thôi. Lúc thấy Chung Linh trang điểm mang phong thái hoàng cung thì càng hối hận tại sao lúc trước lại nghe người khác nói không chịu tiến cung.

"Nương, muội muội, hai người đừng cãi nhau nữa." Lúc này Chung Uyển mới mở miệng: "Muội muội, nếu muội có thể để tỷ tỷ tiến cung, tỷ tỷ cam đoan nhất định mọi chuyện sẽ làm theo muội, mặc kệ tương lại như thế nào cũng sẽ không quên muội muội."

Những lời này lại hấp dẫn sự chú ý của Chung Linh, nàng nhìn nữ hài vừa rồi còn thể hiện vẻ mặt hâm mộ nhìn bản thân, rồi sau đó lại giống như không nghe thấy quay mặt sang chỗ khác.

Cuối cùng cuộc nói chuyện này tan rã trong không vui, lúc gần đi Chung Uyển còn quay đầu lại nhìn chỗ này, ánh mắt của nàng ta giống như nói cho Chung Linh biết, nàng ta sẽ không bỏ cuộc.

"Nương nương?" Vân Nhi nhẹ giọng hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!