Chương 8: (Vô Đề)

Đi một đoạn đường không tính là ngắn, Chung Linh đứng trước cửa Vân Tường cung, ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời phản xạ ánh sáng trên đỉnh ốc lưu ly.

Vân Tường cung rất lớn, đặc biệt là trong điện, nơi nơi treo những tấm màn màu đỏ nhạt, cửa sổ đều được mở từ trước đó để thông gió, nhẹ nhàng thổi bay những tấm màn đó lên. Nội điện chỗ nào cũng bày biện những vật phẩm có giá trị xa xỉ, cả nội điện được quét sạch đến không còn một hạt bụi, thậm chí khiến Chung Linh cảm thấy tất cả mọi thứ đều phát ra ánh sáng mờ hồ.

Nhấc rèm lên, phía sau chính là phòng ngủ của Chung Linh, ở giữa đặt một chiếc giường rất lớn, màn dài thả từ không trung xuống, phía sau giường là một chiếc bàn trang điểm có hoa văn tinh tế và lớn hơn trước kia rất nhiều, bên cạnh là một chiếc tủ nhỏ, Chung Linh sẽ dùng nó để đựng trang sức.

Khóa miệng Chung Linh cong lên, đại khái đây chính là tiêu chuẩn cung điện của một sủng phi đi.

Thấy biểu cảm của Chung Linh, Vân Nhi Tưởng Nhi cũng hơi thở phào nhẹ nhõm.

"Sửa sang lại rất ổn, thưởng." Chung Linh khẽ nói một câu, sau khi thành phi tử, 'tiền lương' mỗi tháng của nàng cũng không ít, cấp cho nô tài một chút cũng được coi là lẽ thường của chủ tử, cái này là đề phòng có một vài nô tài bất mãn rồi dẫn đến không chịu tận sức, thậm chí còn giờ trò xấu. Nhưng coi như là Chung Linh không ban gì thì bọn họ cũng không dám đắc tội với vị tân sủng phi này.

Chỉ là nếu được ban thưởng thì chính là ngươi tốt mà ta cũng tốt thôi.

"Nương nương, Hoàng thượng triệu nương nương đến Dưỡng tâm điện." Vân Nhi vui mừng phấn khởi tới bẩm báo.

Chung Linh vừa mới nghỉ được một lát, nghe vậy thì cảm thấy có chút kỳ quái: "Lúc này Hoàng thượng đã nghỉ ngơi rồi sao?"

Bình thường sau khi hạ triều, không phải Hoàng thượng đều phải xử lý chính sự sao?

"Hồi nương nương, có thời điểm Hoàng thượng sẽ xử lý chính sự ở Dưỡng Tâm điện." Tưởng Nhi vừa nói vừa đi lên sửa sang lại vẻ ngoài cho Chung Linh.

Các nàng lại không biết, trừ khi Hoàng thượng muốn gặp mặt đại thần, còn không thì đều xử lý sự vụ ở trong cung của mình.

"Vậy thì đi thôi." Chung Linh nghĩ khó có được một hôm trang điểm xinh đẹp, nên để cho hắn nhìn một chút, để hắn biết không phải lúc nào nàng cũng giống như tiểu hài tử. Nàng hạ quyết tâm phải biểu hiện thật tốt.

Vân Nhi, Tưởng Nhi nhìn bước chân nhanh hơn bình thường của Chung Linh, nhìn nhau cười.

Đi rồi Chung Linh mới cảm thấy bất ngờ, thì ra đường rất ngắn, trong khoảng thời gian vô cùng ngắn đã đến Dưỡng Tâm điện rồi, khó trách Vân Tường cung được xưng là cung điện chỉ có sủng phi mới có thể ở, là do nó thật sự gần Dưỡng Tâm điện.

"Giúp ta nhìn xem, tóc có loạn không, trang sức có lệch đi không?" Ở ngoài cửa điện, Chung Linh nhẹ giọng hỏi.

Tưởng Nhi cười, trả lời: "Nương nương yên tâm, nhìn nương nương vẫn rất xinh đẹp."

Dường như nhận được chút tin tưởng từ phía Tưởng Nhi, Chung Linh đi vào bên trong. Tiểu thái giám ở ngoài cửa nhìn y phục của người mới đến, không thể không biết là ai, cho nên cúi đầu mở cửa cho nàng.

Vừa vào cửa điện đã thấy bóng dáng cao lớn của Sầm Mặc đứng ở đó, nhìn nàng chằm chằm.

Mặt Chung Linh đỏ lên, có chút căng thẳng, không nhịn được bước chậm lại một chút.

Sầm Mặc nhìn tiểu cô nương hình như có chút biến hóa này, không giống như tiểu hài tử vẫn thấy lúc trước, trải qua trang điểm tỉ mỉ cũng có vài phần cảm giác nữ nhân, cộng thêm việc nàng đỏ mặt thẹn thùng, khiến nàng có chút thành thục.

"Nàng như vậy rất đẹp." Sầm Mặc mở miệng khích lệ nàng một chút.

Ai ngờ Chung Linh nghe xong câu khích lệ này, không biết là do quá vui mừng hay là do quá căng thẳng mà chân mềm nhũn, khẽ chùng xuống một chút. Ngay sau đó cả người lập tức đứng thẳng lên ngay, nhưng vẫn bị Sầm Mặc nhìn thấy.

Sầm Mặc thầm lắc đầu, quả nhiên vẫn là như vậy, có chút lanh chanh láu táu, đi đường cũng xảy ra chuyện bất ngờ. Có điều hắn không chán ghét nàng có những hành vi thất nghi trước mặt hắn. Đặc biệt biểu cảm ảo não, gương mặt đỏ bừng của nàng lúc này, thật sự rất thú vị.

"Bái kiến Hoàng thượng." Chung Linh có chút không còn sức lực xoay người hành lễ, trong lòng còn đang trách cứ bản thân lại mất mặt rồi.

"Đứng dậy đi." Sầm Mặc ra hiệu cho nàng đi đến bên cạnh mình: "Nàng có thích cung điện trẫm đưa không?"

"Rất tốt, nô tỳ rất thích." Chung Linh nỗ lực vất chuyện mất mặt ra sau đầu, cười trả lời.

Cho dù Sầm Mặc đã nghe được phản ứng của nàng từ trong miệng của người khác, nhưng hắn vẫn thích nghe nàng tự mình nói ra.

"Thích cây trước cửa không?" Sầm Mặc nhìn trên đầu nàng, bỗng nhiên nói.

"Cây?" Chung Linh nhớ lại, hình như dọc đường tới đây có rất nhiều cây hoa anh đào: "Là cây hoa anh đào sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!