Chương 7: (Vô Đề)

Ngày hôm sau, hậu cung vốn bình thản bỗng dậy cơn sóng lớn.

"Nương nương, người tỉnh rồi sao?"

Chung Linh cảm tháy nhức đầu, vừa ngồi dậy thì thấy Vân Nhi, Tưởng Nhi tươi cười đứng trước mặt mình: "Ai, đau đầu quá!!"

"Nương nương mau uống canh tỉnh rượu, tối hôm qua nương nương say rượu đến lợi hại đó." Vân Nhi che miệng cười khẽ.

Cái miệng nhỏ uống canh tỉnh rượu xong, cảnh tượng tối qua dần dần trở lại, hình như là Hoàng thượng tới, sau nói gì đó với mình, sau đó uống rượu, rồi sau đó thì sao??

"Tối hôm qua ta có làm chuyện gì thất lễ không?" Do dự một chút, Chung Linh hỏi.

"Tiểu thư có thể làm chuyện gì thất lễ nào?" Lúc này Lâm di cười từ cửa tiến vào: "Lúc Hoàng thượng cho nhóm nô tỳ vào thì tiểu thư đã ngủ rồi."

Thật sao? Ánh mắt của Chung Linh có chút do dự.

"Nương nương!" Bỗng nhiên Vân Nhi nói loén lên, Chung Linh dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn bọn họ, không có việc gì gọi lớn tiếng như vậy làm gì?? Mà không đúng...

Thấy cuối cùng Chung Linh cũng ý thức được có chuyện gì không ổn, Vân Nhi và Tưởng Nhi cùng nhau quỳ xuống: "Chúc mừng nương nương được Hoàng thượng tấn phong Nhạc phi nương nương."

Nhạc phi? Chung Linh có chút thẫn thờ, tại sao ngủ một giấc, bỗng nhiên lại được phong phi thế? Rồi lại nhớ tới, hình như tối hôm qua Hoàng thượng có nói một câu, sẽ cho sủng ái tương ứng, chính là phong phi?

"Nương nương không vui sao?" Vân Nhi, Tưởng Nhi kỳ lạ nhìn, tại sao chủ tử lại không có vẻ mặt vui vẻ như trong dự kiến của bọn họ.

Nhạc Phi, không phải là một trong tứ phi, nhưng vẫn là danh hiệu phi tử, vị trí này thật sự có chút xấu hổ. Chung Linh đắm chìm trong suy nghĩ của mình.

"Tiểu thư, bên ngoài có một số cung nữ và thái giám hầu hạ, còn có một chút đồ Hoàng thượng ban cho, tiểu thư có muốn xem không?" Mặc dù Lâm di cảm thấy kỳ lạ rằng tại sao mới một lần mà tiểu thư nhà mình lại bắt được cơ hội tốt như vậy, nhưng bây giờ lại có dáng vẻ thất thần nên không vội hỏi. Dù sao nếu để cho người khác biết được chủ tử không có biểu hiện vui vẻ khi được phong phi, trong mắt người có tâm thì không biết lại gây ra chuyện gì.

"Mang đồ Hoàng thượng ban cho vào, còn những người khác ngươi xem rồi phân phó công việc cho họ làm." Chung Linh đau đầu nên không muốn gặp, tóm lại không có như bây giờ còn dễ sử dụng hơn.

Vân Nhi, Tưởng Nhi nhìn nhau cười, dường như có chút thở phào nhẹ nhõm bởi vì vị trí của bản thân không biết người đến sau cướp mất. Suy cho cùng thì những người này là nô tài Hoàng thượng ban cho, cho nên kiểu gì các nàng cũng kém hơn một bậc.

"Nương nương, trước đó lúc Lâm công công đến tuyên chỉ, bảo là phải chuyển nhà." Lúc này Vân Nhi lại nhắc nhở một câu.

"Chuyển nhà?" Chung Linh cũng hiểu dù sao mình cũng là phi tử, không thể tiếp tục ở trong viện như lúc còn là mỹ nhân nữa: "Chuyển đi đâu?"

"Hồi nương nương, Hoàng thượng nói muốn nương nương đến Vân Tường cung." Tưởng Nhi mím môi cười.

Làm chính phi, có quyền lợi là một mình một cung. Mà tên cung cũng có ý nghĩa của nó, không những có ý nghĩa tốt mà còn có cả vị trí tốt.

Ví dụ như Diên Hỉ cung của Vân Quý phi, chẳng những tên đẹp, mà vị trí cách cung điện của Hoàng thượng cũng rất gần.

Còn Vân Tường cung là một nơi rất gần điện Dưỡng Tâm của Hoàng thượng, cũng tương đối thanh tĩnh, phong cảnh tốt.

"Khi nào phải đi?" Chung Linh lại không biết nhiều như vậy, nếu là muốn chuyển thì chuyển thôi.

"Hồi nương nương, vừa rồi Phương Nhi có nói bên kia đã thu thập xong, nương nương chỉ cần qua đó là có thể ở rồi." Trong cung có nhiều nô tài, cho nên tốc độ quét dọn cũng vô cùng nhanh, huống chi vị phi tử mới được tấn phong này chính là tân sủng của Hoàng thượng, những người đó càng thêm ra sức.

"Mau rửa mặt rồi đi thôi, mang những thứ Hoàng thượng ban qua đó trước đi." Chung Linh gật đầu.

Sau khi rửa mặt súc miệng, ngồi trước gương, Tưởng Nhi lại cảm thấy có chút khó xử.

Tuy Chung Linh đã vào phi vị, nhưng lại không thật sự thị tẩm, tối hôm qua Hoàng thượng cũng không lưu lại, bây giờ búi tóc phải làm sao?

Nếu chải như lúc trước thì mọi người đều biết nương nương chưa thị tẩm, nào có chuyện người vào phi vị mà vẫn còn tấm thân xử nữ. Nhưng nếu chải tóc kiểu phi vị trong hậu cung thì lại không đúng với tình huống hiện tại của nương nương, không hợp lý lắm.

Chung Linh thấy Tưởng Nhi ngẩn người nhìn chiếc lược, tiện miệng hỏi một chút.

"Chải đầu theo kiểu tóc của các phi tử đi, dù sao ta là nữ nhân của Hoàng thượng, cũng là chuyện sớm hay muộn, coi như tập quen dần." Chung Linh nói, nhất định bây giờ nàng khiến không ít người chú ý, suy cho cùng cũng không thể rêu rao, nói bản thân còn chưa được thị tẩm, cho dù có người biết, nàng cũng không thể làm vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!