Đại khái qua nửa tháng, Chung Linh đã dần quen thuộc với cuộc sống tương đối đơn điệu trong cung, ngoại trừ mỗi tháng phải đến chỗ Vân Quý phi tụ họp theo ngày quy định đi những thời gian còn lại nàng yên tĩnh đứng trong sân nhỏ của mình.
Mà dường như Chung Linh không còn là sự tồn tại trong mắt của mọi người nữa rồi, mà hiển nhiên Uyển Quý nhân đã trở thành tâm phúc mới của người nào đó rồi.
Đang chuẩn bị dùng bữa, bỗng nhiên Vân Nhi vội vàng chạy vào trong.
"Xảy ra chuyện gì? Sao lại vội vàng như vậy." Chung Linh ngồi trước bàn, kỳ lạ nhìn nàng.
"Chủ tử, Hoàng thượng, Hoàng thượng tới." Vân Nhi kích động nói.
Chung Linh sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng đã thấy Sầm Mặc bước đẩy cửa bước vào, bước chân của hắn có chút không ổn định.
"Bái kiến Hoàng thượng." Chung Linh lập tức khom người hành lễ, rốt cuộc lần này không gây ra chuyện cười nữa.
Sầm Mặc không nói chuyện, đi lên phía trước nắm lấy cánh tay của nàng, tay kia vung lên, toàn bộ thái giám cung nữ lập tức vội vàng ra ngoài. Còn Lâm Anh, sau khi đặt thứ đang cầm trong tay lên bàn thì cũng lùi ra ngoài.
Trái tim Chung Linh ra sức đập thình thịch, vô cùng không ổn định, cả người bị hơi thở có mùi rượu thoang thoảng của Sầm Mặc vây quanh.
"Hoàng thượng, người sao vậy?" Chung Linh đưa tay lên chống trước ngực hắn, không dám ngẩng đầu lên nhìn. Đây là lần đầu tiên nàng gần gũi như vậy với một nam nhân. Người này còn là phu quân trên danh nghĩa của nàng nữa.
Sầm Mặc khẽ cười nhạo một tiếng: "Những người đó thật sự cả gan làm loạn, thực cho rằng trẫm không có kế sách khác sao?"
Nghe thấy hắn nói một câu không đầu không đuôi như vậy, Chung Linh cảm thấy vô cùng kỳ quái, đồng thời cánh tay bị Sầm Mặc nắm cũng truyền đến cảm giác đau mơ hồ. Coi như nàng không biết có chuyện gì xảy ra, nhưng cũng cảm giác được rõ ràng Hoàng thượng bị người nào đó bức bách.
"Hoàng thượng, có thể nói với nô tỳ không?" Chung Linh mỉm cười, dùng tay xoa nhẹ lên mu bàn tay đang nắm lấy cánh tay của mình, đồng thời mỉm cười ngẩng đầu nhìn nam nhân này.
Sầm Mặc nghe vậy, híp híp mắt, cúi đầu nhìn nữ hài tử chỉ cao tới ngực mình: "Nàng muốn biết chuyện gì? Muốn biết chuyện mặc dù trẫm lên được vương vị, nhưng vẫn bị người khác kiểm soát sao? Hay là, ngay cả nàng cũng muốn cười nhạo trẫm?"
"Nô tỳ không muốn cười nhạo Hoàng thượng, cũng không muốn Hoàng thượng bị người khác kiểm soát." Tim Chung Linh truyền đến cảm giác đau đớn mơ hồ, giống như nàng không biết chuyện gì, vì sao nam nhân này lại thống khổ như vậy. Hoặc là, vì sao hắn lại đối xử với nàng có chút đặc biệt như vậy?
Có lẽ do giọng điệu của Chung Linh quá mức chân thành, cho nên mày của Sầm Mặc mới hơi thả lỏng một chút, dùng sức ôm chặt Chung Linh vào lòng.
"Trẫm rất mệt, từ nhỏ đã mệt rồi, tại sao đến lúc làm Hoàng Đế vẫn mệt như vậy?" Sầm Mặc nhắm mắt lại, hơi thở có chút bất ổn.
Chung Linh không trả lời, chỉ dùng sức ôm hắn, nàng không biết nên nói gì, chỉ có thể dùng chút sức lực này âm thầm hy vọng đối phương có thể phấn chấn lên.
"Nàng muốn biết không?" Bỗng nhiên Sầm Mặc hỏi một câu.
"Nếu Hoàng thượng muốn nói, nô tỳ sẽ nghe."
Sầm Mặc chậm rãi buông Chung Linh ra, đi tới bên kia, sau đó lại ngồi xuống đất, cúi đầu.
Chung Linh có chút kinh ngạc, nhưng vẫn không nói gì, tiến lại gần, ngồi xuống bên cạnh hắn.
"Từ nhỏ trẫm đã luôn ngồi trên mặt đất lạnh lẽo như vậy, trẫm không còn nhớ rõ hình dáng của mẫu thân, và dường như cũng đã quên mất cái ôm ấm áp của người." Lúc này Sầm Mặc dừng một chút, "Ánh mắt của nàng rất giống mẫu thân, thật dịu dàng."
Chung Linh không nói gì, yên lặng lắng nghe.
"Mẫu thân đi quá sớm, để một mình trẫm lưu lại hoàng cung ăn thịt người này. Không có mẫu thân, cũng không có sự chú ý của phụ hoàng, còn các huynh đệ thì sao?" Dường như Sầm Mặc có chút nghẹn ngào. "Làm sao bọn họ có thể được coi là huynh đệ đây."
"Mẫu thân qua đời không lâu, trẫm lại bị nhốt lại, tội danh cụ thể là gì, trẫm đã không còn nhớ rõ, chỉ biết là, khi đó mọi người đều nói trẫm không phải là nhi tử của phụ hoàng. Mỗi ngày đều đứng trong phòng trống tối om, thậm chí còn không biết đã trải qua bao nhiêu thời gian."
"Ở đó, thật sự rất lạnh."
Chung Linh cau mày nhìn hắn, nàng rất khó tưởng tượng, một hoàng tử trước đó luôn được nuông chiều, sau đó lại biến thành một tù nhân mà tất cả mọi người đều có thể khi dễ, thậm chí còn bị hoài nghi xuất thân, sẽ sống sót như thế nào.
Hắn không phải được xuyên không đến đây, không phải là đứa trẻ có cách suy nghĩ của người trưởng thành, cho nên hành động đó đối với hắn, đối với một đứa trẻ như hắn có bao nhiêu tàn nhẫn.
"Có điều trẫm có Trác Ngôn Nghi, có sư phụ." Dường như khẩu khí của Sầm Mặc bắt đầu có chút thoải mái. "Bọn họ tới giúp trẫm. Sư phụ dạy trẫm, muốn trẫm chịu nhục thì trẫm lập tức chịu nhục, chịu suốt mười năm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!