Editor: Búnn.
Không nhịn được thở dài một hơi, từ sau hôm quỳ bị thương đến giờ đã qua bảy ngày, vết thương của bản thân đã hoàn toàn hồi phục từ lâu rồi, nhưng lại cảm thấy bản thân giống như bị lãng quên, vẫn luôn sinh hoạt ở trong viện của mình, không có người quan tâm, không có người hỏi.
"Nếu tiểu thư nhàm chán thì có thể đi thăm các chủ tử khác." Lâm di ở bên cạnh cẩn thận nói, bởi vì bị thương nên mấy ngay nay tiểu thư vẫn ngây ngốc ở trong phòng, nhưng bây giờ thương thế đã tốt hơn, mà vẫn buồn bực ở trong phòng.
"Các nàng có gì đẹp mắt nào." Coi như thật sự nhàm chán, Chung Linh cũng không muốn tự đi tìm chuyện. "Thôi, vẫn là chuẩn bị cho ta chút giấy bút, để ta tiếp tục viết kinh phật của ta."
Từ lúc xuyên qua tới giờ Chung Linh vẫn chăm chỉ luyện tập, nhưng trình độ vẫn vậy, dù sao nàng cũng là người có thể yên tĩnh đến mức quyết tâm, trong cung không có việc gì thì có thể làm, tiếp tục luyện chữ cũng được. Về phần tại sao muốn sao chép kinh phật, thì bởi vì nếu sao chép các loại sách khác, nàng dễ bị nội dung cuốn hút và quên mất việc phải chuyên tâm luyện chữ.
"Chủ tử, An thường tại đến đây." Vân Nhi ở cửa nhẹ nhàng nói.
"Để nàng ta vào đi." Vẻ mặt Chung Linh không thay đổi, kéo tay áo lên, đang nghĩ xem nên hạ bút xuống mặt giấy như thế nào.
"Tỷ tỷ đang tập viết hay là vẽ tranh thế?" An Tâm Nhi khẽ mỉm cười đi vào.
"Rảnh rỗi không có việc gì làm nên tập viết chữ để tu tâm dưỡng tính thôi." Chung Linh dừng một chút. "Tại sao hôm nay muội mội lại đến nơi này của ta?"
"Dù sao một mình muội cũng cảm thấy chán, cho nên nghĩ đến tỷ tỷ thôi." An Tâm Nhi cười nói.
Bỗng nhiên Chung Linh phát hiện có chuyện gì, nhìn chằm chằm An Tâm Nhi một lát.
"Tỷ tỷ?" An Tâm Nhi có chút không hiểu, lấy tay xoa mặt mình: "Có phải trên mặt muội có gì không ổn không?"
"Cũng không phải, chỉ là cảm thấy dường như tính tính muội bây giờ dịu dàng, cũng xinh đẹp hơn lúc mới gặp nhiều." Ai, nói như vậy, hình như ngay cả An Tâm Nhi cũng được Hoàng thượng chạm qua, chỉ còn lại mình nàng.
"Tỷ tỷ không cần cười muội, chỉ là hình như Hoàng thượng thích người dịu dàng, cho nên tự nhiên muội mới thu liễm một chút thôi." An Tâm Nhi yên lòng: "Chúng ta ở hậu cung, điều quan trọng nhất chính là có được sự yêu thích của Hoàng thượng, như vậy mới có thể lâu dài."
"Muội muội cũng là người có phúc khí, đâu giống ta." Chung Linh cố ý làm biểu cảm có chút cô đơn.
"Lúc trước tỷ tỷ lọt vào ánh mắt của Hoàng thượng, không hiểu tại sao bây giờ lại khiến bản thân rơi vào tình cảnh này." An Tâm Nhi cũng có chút cảm thán, dường như có chút vì nàng mà không cam lòng: "Tỷ tỷ mau mau tìm cách thu hút ánh mắt của Hoàng thượng đi."
"Nói gì vậy, với thân phận này của chúng ta, làm sao có thể dễ dàng nhìn thấy Hoàng thượng như vậy." Chung Linh lắc đầu.
"Tỷ tỷ ngàn vạn lần đừng vì dáng vẻ bây giờ mà bỏ cuộc, không bao lâu sau với tư sắc của tỷ tỷ nhất định sẽ khiến Hoàng thượng chú ý." An Tâm Nhi vội vàng nói: "Muội muội có biết vào một số thời gian Hoàng thượng nhất định sẽ đến hoa viên."
"Tâm ý của muội muội lòng ta xin nhận, chỉ là tỷ tỷ không muốn làm chuyện không tốt cho mặt mũi lắm này. Là của ta thì nhất định sẽ thuộc về ta, nếu đã không phải thì cần gì phải cưỡng cầu." Chung Linh thản nhiên nhìn về phía cái bàn của mình.
An Tâm Nhi nhìn theo mắt nàng, miễn cưỡng cười, tiếp tục nói đùa trong chốc lát lập tức đi về.
"Tiểu thư?" Lâm di tiễn An Tâm Nhi ra cửa, lúc quay lại đã thấy tiểu thư nhà mình nhìn cửa sổ ngẩn người rồi.
"Người nói xem Hoàng thượng đang nghĩ gì vậy?" Chỉ là nhất thời nổi lên hứng thú sao? Bây giờ lại vì hậu cung có vô số mỹ nữ nên quăng mình sao một bên sao? Nếu bản thân thật sự không vào được mắt của Hoàng thượng thì phải tính toán một con đường khác.
"Tiểu thư không cần phải vội, sẽ luôn có cơ hội nhìn thấy Hoàng thượng." Lâm di an ủi, nàng còn tưởng tiểu thư cũng không quan tâm chuyện có dành được một chỗ nhỏ nhoi ở hậu cung không, bây giờ xem ra cũng không phải như vậy. "Tiểu thư còn nhỏ tuổi, vài năm nữa, lúc trở nên xinh đẹp hơn thì nhất định sẽ nhận được sự yêu thích của Hoàng thượng."
Lại là những lời này, Chung Linh không cho là đúng bĩu môi, từ lúc đến đây, ai thấy mình cũng nói như vậy, mặc dù dáng vẻ hiện tại có đáng yêu, nhưng suy cho cùng cũng không thể mãi mãi đáng yêu được, nếu như thật sự phải chờ đến lúc lớn lên thì không biết đến bao giờ. Theo lý thuyết thì nữ hài tử sẽ mau đến đến lúc đó, bản thân còn chưa đến lúc sao?
Nhưng dường như An Tâm Nhi đang muốn kéo mình sang cùng một chiến tuyến thì phải? Chung Linh hoài nghi như vậy, lại chỉ biết một mà không biết hai.
Lại nói đến tâm tư của An Tâm Nhi, lúc trước Chung Linh vừa mới xuất hiện, nàng ta lập tức coi Chung Linh là một đứa trẻ xinh đẹp, không nghĩ gì nhiều, chỉ là có thêm một người có thể nói chuyện nhiều hơn một chút.
Nhưng vào thời điểm tuyển tú, lúc Hoàng thượng chú ý tới nàng, cũng khiến An Tâm Nhi chú ý, sau đó nàng ta lại nghe được Chung Linh là một thứ nữ, ngay cả gia thế cũng không cao hơn nàng ta, nhưng vẫn cố ý kết giao, vì nghĩ hẳn là nàng sẽ không cự tuyệt. Ai ngờ Chung Linh lại hoàn toàn không có ý này, hoàn toàn không nhìn ra ý tốt của nàng ta.
Ai ngờ Chung Linh nổi bật ở tuyển tú rồi sau đó lại kết thúc ngay, dường như tất cả mọi người tiến cung hôm ấy đều được sủng hạnh, dường như chỉ còn mình nàng ở vị trí nửa vời.
Hôm nay nàng ta lại đi một chuyến này, chính là đang nghĩ, nếu có thể kéo thêm một người vào chung trận tuyến, khiến cho mọi chuyện có thể thuận tiện hơn một ít, song phương cùng có lợi. Bởi vậy mới không tiếc ra hành tung của Hoàng thượng mà nàng ta vất vả mới nghe được.
Nếu Hoàng thượng chú ý tới nàng, khiến nàng được sủng hạnh thì nàng cũng sẽ cảm kích nàng ta, tự nhiên sẽ kết thành trận tuyến.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!