Chương 46: (Vô Đề)

"Triệu thái y nói, thời điểm Uyển Tiệp dư sanh con đã làm tổn thương nguyên khí, sau đó ở cữ lại khóc lóc suốt ngày, cộng thêm chuyện của Đại hoàng tử, tinh thần đang có chiều hướng đi xuống." Vân Nhi tiếp tục nói. "Đây là tâm bệnh, không phải dùng dược hay châm cứu có thể chữa khỏi."

Chung Linh cúi đầu nhìn sách trong tay, không nói một lời.

Nàng đang chuẩn bị tự mình sinh hài tử, nếu sau này thân thể Uyển Tiệp dư tốt hơn, nàng sẽ trả Đại hoàng tử lại cho nàng ta. Còn nếu nàng ta vẫn không khỏe, Chung Linh đưa mắt nhìn đứa nhỏ đang bị Bùi Loan trêu chọc ở bên cạnh, khẽ mỉm cười, nàng cũng không ngại nuôi dưỡng một đứa bé không có mẫu thân.

Bệnh tình của Uyển Tiệp dư ngày nghiêm trọng, Chung Linh cũng không thể không tự mình đến thăm. Khi nàng nhìn thấy một nữ nhân sắc mặt nhợt nhạt, bệnh hoạn, trong lòng không khỏi thương cảm. Trước đây Uyển Tiệp dư cũng là một mỹ nhân, hôm nay lại trở thành bộ dáng như thế này.

Lúc Uyển Tiệp dư nhìn Chung Linh đã không còn thái độ oán hận hay ẩn nhẫn, ngược lại vô cùng lạnh nhạt, có thể tâm bình khí hòa cùng nàng nói chuyện. Hai người ở cùng một chỗ giống như trước kia lúc Uyển Tiệp dư mang thai, hoàn toàn yên tĩnh.

Chung Linh chỉ ngồi một lát rồi lập tức rời đi, nàng không đành lòng nhìn thấy dáng vẻ của nàng ấy. Nàng cũng biết nếu như không có chuyện gì bất ngờ xảy ra, Uyển Tiệp dư chắc chắc không qua được một tháng.

Nếu nàng ấy thật sự không qua khỏi, ngày đó nàng đoạt hài nhi của nàng ấy đi, có phải nàng chính là hung thủ giết người hay không?

Cười tự giễu một tiếng, nàng đã tự tay giết một người rồi, cần gì phải để ý một Uyển Tiệp dư bệnh sắp chết kia chứ. Chỉ là mặc dù đã cố gắng tự thôi miên mình, nhưng hiệu quả cũng không lớn.

Trong đầu nàng mơ hồ có một âm thanh đang nói: nếu không phải ngươi ôm Đại hoàng tử đi khi nàng ta còn trong tháng, khiến nàng ta tổn thương cơ thể, nên khi gặp phải chuyện của Đại hoàng tử, đã trực tiếp ngã quỵ.

Mặc dù áy náy nhưng nàng không hối hận, nàng không cần phải tốt bụng suy nghĩ cho người khác. Thời điểm Uyển Tiệp dư vừa nhận lại Đại hoàng tử đã không cho nàng một chút tình cảm và thể diện.

Quả nhiên, sau nửa tháng kéo dài Uyển Tiệp dư cuối cùng cũng không qua khỏi.

Sầm Mặc cùng Vân Quý phi đến Vân Tường cung thăm. Lại nói, đây là nữ nhân đầu tiên trong hậu cung không bị hắn xử tử mà bị bệnh chết, đồng thời cũng là mẫu thân hài tử đầu tiên của hắn.

Mặc dù trước kia đối với Đại hoàng tử không có yêu thích, nhưng dù sao cũng là con của mình.

"Nàng có nguyện vọng gì cứ nói?" Sầm Mặc dịu dàng hỏi, đối với một người sắp chết, hắn sẽ không keo kiệt thiện ý.

"Hoàng thượng." Uyển Tiệp dư mỉm cười, có thể nhận ra hôm nay nàng đã cố ý trang điểm. Mặc dù khó nén bệnh trạng, nhưng tinh thần so với mấy ngày trước tốt hơn rất nhiều.

"Tần thiếp, không yên lòng Đại hoàng tử." Đến cuối cùng nàng đã thông suốt tất cả, không hy vọng xa vời sẽ được Hoàng thượng sủng ái. Chỉ là nàng không yên lòng hài tử mà nàng đã hoài thai mười tháng mới sinh ra.

Chung Linh nghe vậy, ôm Đại hoàng tử đi về phía trước mấy bước, ngồi xuống để cho nàng có thể nhìn Đại hoàng tử rõ ràng hơn. Mà Đại hoàng tử dường như cũng hiểu được sự tình nghiêm trọng, đưa tay lên miệng ngậm, hai mắt đăm đăm nhìn Uyển Tiệp dư, không khóc không nháo.

"Trẫm đồng ý với nàng, Đại hoàng tử nhất định sẽ trưởng thành thật tốt." Sầm Mặc hiểu ý nàng.

Vân Quý phi đứng bên cạnh sắc mặt không có biểu cảm gì. Sau khi Uyển Tiệp dư chết, nàng nhất định phải chuẩn bị tranh quyền nuôi dưỡng Đại hoàng tử, dù sao Hoàng trưởng tử được nuôi dưỡng dưới gối của mình, sau này khi mình được phong hậu cũng là danh chánh ngôn thuận. Hơn nữa bản thân nhiều năm rồi vẫn không có con, đây coi như là một loại bảo đảm.

Cho dù hoàng tử không được làm Hoàng đế, nhưng cũng là hài tử thân sinh của Hoàng thượng, tương lai vinh hoa phú quý cũng là không tránh khỏi.

"Tần thiếp, muốn Hoàng thượng đồng ý tần thiếp một chuyện." Uyển Tiệp dư lúc này nói chuyện đã có phần khó khăn.

"Nàng nói đi."

"Tần thiếp muốn Nhạc phi nương nương làm mẫu thân của Thận Nhi." Uyển Tiệp dư gọi tên mà Sầm Mặc đã ban cho Đại Hoàng tử. "Lấy thân phận mẹ đẻ của Thận nhi."

Chung Linh nghe vậy, nhất thời cảm thấy trong lòng hỗn tạp. Uyển Tiệp dư hôm nay nói như vậy cũng chỉ vì suy nghĩ cho Đại hoàng tử sau này, lấy phân vị của nàng làm mẹ đẻ Sầm Thận so với Uyển Tiệp dư thì cao hơn một phần.

Mà ý tứ trong lời nói của nàng ta cũng chính là nàng không thể giao Sầm Thận cho người khác nuôi dưỡng.

Nhớ lại trước kia hai người vì tranh đoạt đứa bé này đã mâu thuẫn ra mặt, hiện tại nàng ấy lại hết sức tin tưởng mình.

"Chuyện này hay là để Linh Nhi tự quyết định." Sầm Mặc khẽ nhíu mày, hắn không muốn miễn cưỡng Chung Linh. Lại nói, sau này bọn họ có con của mình, không khỏi đối với Sầm Thận có chút thiên vị.

Vân Quý phi lúc này đã không kềm chế được, bàn về thân phận, chẳng lẽ mình lại không bằng Nhạc phi? Hơn nữa mình chính là hoàng hậu tương lai, không phải Uyển Tiệp dư sắp chết rồi nên đầu óc cũng hồ đồ chăng?

"Nếu Chung muội muội cảm thấy mình còn quá trẻ, chiếu cố không tốt Đại hoàng tử, tỷ tỷ sẽ nguyện ý nuôi dưỡng hắn." Vân Quý phi cũng vì bản thân tranh đoạt.

Không lâu trước đây Chung Linh mới vừa cùng Uyển Tiệp dư phát sinh mâu thuẫn, chẳng lẽ còn muốn tiếp tục nuôi dưỡng hài tử của đối phương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!