Lễ rửa tội cho Đại hoàng tử được giao cho một quan gia phu nhân, bởi vì tướng công của bà đã sớm từ quan, không tham gia vào đợt chính biến lần trước, cho nên toàn gia may mắn thoát khỏi, mới có cơ hội được mời tới tiến hành lễ rửa tội cho đại hoàng tử.
Chung Linh mang trên mặt nụ cười không thoải mái nhìn toàn cảnh bữa tiệc, cảm nhận được cái gì gọi là tự chuốc lấy cực khổ, rõ ràng không phải là hài tử mình, lại ngồi đây nhận tán dương của người khác, với lại chuyện xảy ra mấy ngày trước khiến cho nàng càng thêm không hăng hái. Chung quy cũng là Hoàng trưởng tử, nên nàng lấy đại cục làm trọng.
Sau lễ rửa tội, Hoàng tử rất nhanh sẽ bị ôm xuống, nói là cử hành lễ đầy tháng cho nó, kỳ thật còn không phải là làm cho hoàng thượng nhìn sao. Phân phó bà vú đưa đứa bé trở về Vân Tường cung cho Uyển Tiệp dư xong, Chung Linh cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
"Ban đầu Trẫm thấy nàng cũng rất thích nó mà, sao bây giờ lạnh nhạt như vậy." Sầm Mặc rút ngắn khoảng cách khẽ nói chuyện với Chung Linh.
"Dù sao cũng không phải là hài tử của thần thiếp, tương lai biết mẫu thân của mình là Uyển Tiệp dư, chắc chắn cũng sẽ không thích thần thiếp đâu." Đều nói ân sinh không bằng ân dưỡng, nhưng đối với mẹ ruột của mình sẽ luôn có tình cảm huyết mạch tương liên, không thể cắt bỏ.
"Thần thiếp nguyện ý nuôi nó như con của mình, nhưng sau này chưa chắc nó đã chịu làm hài tử của thần thiếp. Huống chi mẫu thân nó vẫn còn, ngày sau nhất định sẽ cho rằng thần thiếp cố ý chia rẽ mẹ con bọn họ." Nàng cũng không muốn nuôi một con bạch nhãn lang.
"Nàng suy nghĩ quá nhiều rồi." Sầm Mặc không tức giận, cũng không nói thêm điều gì.
"Lại nói, sao Hoàng thượng vẫn chưa ban tên cho Đại hoàng tử?" Chung Linh cũng tinh ý đổi đề tài.
"Cái này không gấp, Trẫm cũng muốn suy nghĩ thật kỹ." Không đặt tên ngay cho đứa trẻ mới sinh là một loại phong tục của Tử Thần quốc, sợ đứa bé không qua được, kéo dài đến khi tròn một tuổi mới đặt tên tự cho nó không phải là chưa xảy ra, chỉ là thông thường sẽ đặt một nhũ danh trước.
Chung Linh gật đầu hiểu rõ, ngoại trừ sợ Đại hoàng tử thiệt thòi, cũng có thể Sầm Mặc muốn hảo hảo suy nghĩ một cái tên có ý nghĩa. Hài tử đầu tiên, còn là Hoàng trưởng tử, thế nào cũng muốn thận trọng suy tính.
Bên kia Tưởng Nhi dẫn bà vú trở về Vân Tường cung, đến Thiên Điện đã thấy Uyển Tiệp dư đứng chờ đã lâu.
Uyển Tiệp dư đợi hồi lâu cuối cùng cũng gặp được con mình, thời điểm ôm hài tử vào ngực nước mắt đã rơi đầy mặt.
Tưởng Nhi nhìn Uyển Tiệp dư không mảy may để ý đến người khác, chỉ lo trêu chọc hài nhi trong ngực, không khỏi có chút bất mãn, hành lễ xong liền trở về.
"Nương nương, người không nhìn thấy bộ dạng của Uyển Tiệp dư, thật giống như chúng ta làm gì Đại hoàng tử vậy, vừa ôm vào liền tâm a can a, chịu khổ gì gì đó nữa chứ." Tưởng Nhi bình thường nhìn tương đối trầm ổn cũng có chút nhịn không được Uyển Tiệp dư làm vẻ ta đây. "Người khác không biết nhìn vào còn tưởng nương nương chúng ta ngược đãi Đại hoàng tử đấy."
Uyển Tiệp dư dám ở ngoài cửa Thiên Điện hành động như vậy, khẳng định là có mấy phần ý tứ làm cho người khác xem.
"Đại hoàng tử ở chỗ này của Bổn cung, Hoàng thượng còn chưa nói gì, nàng ta ngược lại oan khuất đến lợi hại." Chung Linh hừ lạnh một tiếng, trong lòng tức giận, vốn vì chuyện này buồn bực trong lòng, Uyển Tiệp dư còn cố ý thêm dầu vào lửa, thật coi nàng chẳng ra gì mà?
"Nương nương, Hoàng thượng đến Thiên Điện của Uyển Tiệp dư rồi." Vân nhi từ ngoài cửa đi vào, thông báo với Chung Linh.
Chung Linh định nói gì đó nhưng chỉ nở một nụ cười ý vị sâu xa: "Vân Nhi, ngươi nói Hoàng thượng đêm nay đến chỗ Uyển Tiệp dư, nàng ta không phải cao hứng đến phát rồ rồi chứ?"
Mặc dù không hiểu tại sao chủ tử lại hỏi như vậy, nhưng nhìn nét mặt của nàng cũng không phải bộ dáng tức giận, Vân Nhi khéo léo nói: "Vậy cũng không phải sao, tối nay Đại hoàng tử đến chỗ Uyển Tiệp dư liền gây ra động tĩnh như vậy, hiện tại Hoàng thượn lại đi qua đó, đoán chừng trong chốc lát cả hậu cung đều biết chuyện này."
Chung Linh nghe vậy, nụ cười trên mặt càng sâu, Uyển Tiệp dư ngươi đã có tâm hại ta bất nghĩa, vậy ta cần gì phải khách khí. Lời Tần ma ma nói quả nhiên không sai, người này sau khi có đứa bé lòng tham quả thật không nhỏ, làm sao còn có dáng vẻ thủ lễ như trước.
"Nương nương đang suy nghĩ gì vậy?" Nhìn Chung Linh đi tới đi lui trong điện lại không nói một lời, Tưởng Nhi không nhịn được hỏi.
"Hoàng thượng đi vào đã bao lâu rồi?" Chung Linh ngẩng đầu lên hỏi.
"Không bao lâu, vẫn chưa tới thời gian một ly trà." Tưởng Nhi trả lời.
"Gọi Chu nhi đến đây cho Bổn cung." Chung Linh nhếch miệng cười một tiếng, nghĩ đến bộ dạng Uyển Tiệp dư có giận lại không dám nói, trong lòng cũng có chút vui sướng.
Ai khiến ngươi làm cho Bổn cung không thoải mái, Bổn cung không ức hiếp lại thật có lỗi với danh hiệu sủng phi của Bổn cung.
"Nương nương, người cho gọi nô tỳ?" Chu nhi rất nhanh bị Tưởng Nhi dẫn vào, nàng đang ngây ngô vui vẻ trong phòng bếp nha.
"Ừ, Chu nhi có biết Thiên Điện đi như thế nào không?" Chung Linh bước tới trước, nhẹ giọng hỏi.
"Biết, thời gian trước Chu nhi cũng thường đến quét dọn." Nói là quét dọn, thật ra cũng chỉ là đi chơi náo loạn thôi, cũng không có ai có thể khiến cho nàng động thủ.
"Hoàng thượng bây giờ đang ở bên kia cùng Uyển Tiệp dư, ngươi nói với Uyển Tiệp dư, nếu Hoàng thượng đã muốn nàng ta hầu hạ, nàng ta phải hảo hảo hầu hạ, trước hết đưa Đại hoàng tử qua bên này cho Bổn cung thay nàng ta chăm sóc." Chung Linh vừa dứt lời, Chu nhi còn chưa biểu hiện gì, Vân Nhi và Tưởng Nhi đã nhịn không được bật cười.
"Nhớ rõ, nhất định để cho nàng ta hảo hảo hầu hạ Hoàng thượng." Sợ Chu Nhi bỏ sót cái gì, Chung Linh dăn dò thêm lần nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!