Chương 4: (Vô Đề)

Editor: Búnn.

"Là ai cầm bài tử của ta?" Chung Linh thưởng thức ngọc như ý trong tay.

"Hồi chủ tử, là Vân Quý phi nương nương." Vân Nhi chậm chạp trả lời.

"Cầm hộ thôi, ta vốn bị thương, việc này cũng không sai." Chung Linh phất phất tay, bây giờ đến đường cũng không đi thẳng được, coi như Hoàng thượng thật sự tới đây cũng không làm gì được.

Có điều, việc kia truyền đi cũng nhanh thật. Qua một bữa cơm mà Vân Quý phi đã biết rồi.

"Chủ tử chớ lo lắng, nhất định Hoàng thượng sẽ không quên chủ tử." Tưởng Nhi đứng bên cạnh an ủi.

"Ừ." Ngọc như ý trong tay đỏ như máu, chất ngọc ấm, nhẵn nhụi, không có một chút tạp chất. "Cái này thật đẹp, đúng không?"

"Đồ của Hoàng thượng, làm sao có chuyện không tốt được." Không biết Lâm di về phòng từ lúc nào: "Tiểu thư đó, không phải gây ra họa gì rồi chứ?"

Buổi chiều nàng chỉ đi tìm lão ma ma trong cung hỏi chút kinh nghiệm, ai ngờ vừa rời khỏi thì xảy ra chuyện.

***

"Hoàng thượng, nên dùng bữa rồi." Lâm Anh nhắc nhở Hoàng thượng đến giờ ăn cơm.

"Một lát nữa." Sầm Mặc không thèm để ý vẫy vẫy tay, đang muốn nói tiếp cái gì đó.

"Hoàng thượng đã nói 'một lát nữa' hai lần rồi, Hoàng thượng không đói bụng, nhưng có lẽ Trác đại nhân đã đói rồi." Lâm Anh dè dặt nói.

Lúc này Sầm Mặc mới nhớ tới Trác Ngôn Nghi, người đang thảo luận quốc sự với mình từ nãy đến giờ, cũng chưa ăn gì.

"Ngôn Nghi cùng dùng bữa đi."

"Vâng." Trác Ngôn Nghi ở bên cạnh cũng không từ chối, hiển nhiên không phải là lần đầu tiên bồi Hoàng thượng dùng bữa. "Có điều Hoàng thượng, càng ngày Lâm công công càng biết nói chuyện, mang cả thần vào khuyên Hoàng thượng."

"Mồm mép lanh lợi." Sầm Mặc không để bụng, có thể nhìn ra được tâm trạng hiện tại của hắn rất tốt.

Lâm Anh cười không nói chuyện. Trác Ngôn Nghi từ nhỏ đã bên cạnh Sầm Mặc, cùng lớn lên, cảm tình không phải tốt bình thường, ngay cả việc Hoàng thượng lên đế vị cũng không nói chính xác được hắn ở phía sau sử dụng bao nhiêu tài lực, cho nên đương nhiên một nô tài như hắn chỉ có thể đứng nghe mà thôi.

Sầm Mặc vừa ra cửa, ánh mắt sẽ di chuyển, thấy thái giám kính sự phòng đứng ở bên cạnh chờ. Bởi vì ngày thường sau bữa tối hắn sẽ đợi ở ngoài cửa, để bất cứ khi nào Hoàng thượng muốn nghỉ ngơi, hắn đều có thể xuất hiện kịp thời. Do thời gian ăn cơm bị lùi lại mấy lần, nên hắn cũng không dám rời đi, chỉ có thể đứng đợi.

"Cầm qua đây." Sầm Mặc giơ tay lên rồi lại hạ xuống.

"Hồi Hoàng thượng, bài tử của Chung mỹ nhân được Vân Quý phi cầm đi, nói là trên người có thương tích, không tiện hầu hạ Hoàng thượng." Lâm Anh nhỏ giọng nói.

"Nàng ấy nói cũng không sai." Chỉ là tâm trạng đang tốt của Sầm Mặc bỗng chững lại một chút, tùy tiện nhặt một tấm bài tử ném tới.

Sau đó xoay người mang theo Trác Ngôn Nghi rời đi.

"Hoàng thượng, sau khi Ngũ tướng không được việc gì, Hoàng thượng không cần nhường Vân Quý Phi nữa sao?" Bỗng nhiên Trác Ngôn Nghi có chút kích động nói.

Sầm Mặc mỉm cười nhìn đối phương, khiến hắn nuốt câu nói tiếp theo vào trong bụng: "Trẫm không nhường ai, Vân Nhi là Quý phi của trẫm, không có quan hệ gì với Ngũ tướng, trẫm cũng không nghĩ đến chuyện tùy tiện liên lụy với người khác."

"Hoàng thượng thay đổi rồi." Trác Ngôn Nghi cũng hồi phục tâm trạng.

Nhìn hắn một lúc, Sầm Mặc lắc đầu: "Trẫm không thay đổi."

Lâm Anh ở bên cạnh cúi đầu cẩn thận nghiên cứu giày của mình, nhìn không chớp mắt. Sau khi thấy hai người tiếp tục đi về phía trước thì mới vội vàng đi theo.

"Mang chút thức ăn qua cho Chung mỹ nhân đi." Nhìn cả một bàn thức ăn, Sầm Mặc bỗng nhiên nói.

"Vâng." Lâm Anh bình tĩnh trả lời, xoay người lui xuống phân phó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!