Chương 3: (Vô Đề)

Editor: Búnn.

"Hoàng thượng." Thái giám ở kính sự phòng chờ bên ngoài cửa đã lâu, cũng đã đến thời gian nghỉ ngơi rồi, Lâm Anh lên tiếng nhắc nhở. "Nên nghỉ ngơi rồi."

"Ừ." Sầm Mặc ngẩng đầu lên, xoa xoa huyệt thái dương, phất phất tay.

Lâm Anh khom người đáp lại, để thái giám kính sự phòng đi vào.

Nhìn lướt qua bài tử, Sầm Mặc nhìn về phía Lâm Anh.

"Hồi Hoàng thượng, thân mình Vân Quý phi hôm nay không khỏe, đã thu lại bài tử rồi ạ." Lâm Anh lập tức trả lời. Quả nhiên vẫn muốn điểm bài tử của Vân Quý phi. "Bài tử của nhóm chủ tử mới đã làm xong rồi ạ."

Coi như người mới đã vào trong cung, nhưng vẫn chưa vào được lòng của Hoàng thượng.

Những lời này hiển nhiên đã nhắc nhở Sầm Mặc, trong cung có người mới, khiến hắn nhớ tới một ánh mắt. Bài tử mỹ nhân trong mâm chỉ có một, Chung Mỹ nhân.

Sầm Mặc giơ tay lên, chậm rãi hạ xuống.

"Tuyên Uyển Quý nhân thị tẩm." Lâm Anh bình tĩnh phân phó. Ở Tử Thần, người ở vị trí Phi mới có cung của mình, nếu những người khác muốn thị tẩm thì đều được đưa đến tẩm cung của Hoàng đế.

Người thị tẩm đầu tiên không phải là Chung mỹ nhân đang gây xôn xao, mà lại là Uyển Quý nhân không được chú ý, tin tức này nhanh chóng được truyền đến hậu cung.

"A, thật tốt." Còn chưa đến lúc gặp Hoàng đế.

"Tốt ở chỗ nào?" Lâm di hỏi.

"Ngươi nói xem lần đầu tiên hoàng thượng nhìn thấy dáng vẻ của một người là ở đâu, là ở trên giường phải không?" Bỗng nhiên Chung Linh nói.

"Tiểu thư?" Lâm di có chút giật mình nhìn tiểu thư hiền lành ngày thường.

Chung Linh vươn hai ngón tay ra đặt lên miệng, có chút vô tội nhìn về phía Lâm di. "Đều là do Lâm di muốn ta nói nhiều, cho nên ta đã nói hết những điều đang nghĩ ở trong lòng ra rồi."

Có lẽ Lâm di thấy nàng hay ngẩn người, bởi vậy luôn cố ý ở bên cạnh làm nàng nói chuyện. Nhưng nàng lại nói bậy rồi.

Lâm di thở dài, không biết có phải lúc ở Chung phủ bị đè nén quá nhiều, cho nên lúc ra khỏi phủ mới không cố kị như vậy không.

"Tiểu thư, suy cho cùng có những việc vẫn không nên nói ra, những câu nói này người nghe được ở đâu?"

"Gã sai vặt ở trong phủ." Chung Linh ngoan ngoãn 'khai ra'.

"Đồ vô liêm sỉ này!" Lâm di oán hận nghĩ, xem tiểu thư là thứ xuất, lại không được sủng ái, cho nên mới không cố kỵ phải không. Nhưng bây giờ đã vào trong cung rồi...

Lúc này Chung Linh mới phản ứng kịp, nếu bản thân vẫn còn là vị nhị tiểu thư kia, với tính tình yếu đuối này, chỉ sợ là sẽ bị nhấn chìm trong hoàng cung này rồi.

"Tiểu thư, ăn thôi." Chu Nhi bâm một mâm hoa quả đi tới. Chu Nhi chính là tiểu cô nương ngốc ngốc cùng Lâm di tiến cung theo Chung Linh.

Các nha hoàn khác đều theo cung nữ đổi giọng gọi chủ tử, riêng Chu Nhi lại không nhớ được là phải sửa miệng.

"Trái cây này từ đâu tới?" Cầm lên một quả, Chung Linh nhìn về phía nàng.

"Hồi chủ tử, là Vân Quý phi đưa tới, mỗi chủ tử mới đều có một phần." Vân Nhi ở phía sau nói. Bởi vì Chu Nhi là người mà Chung Linh mang vào cung, nàng cũng không dám đắc tội, mặc dù nhìn có hơi ngơ ngác, nhưng ai biết được là nàng ta giả ngốc hay là ngốc thật chứ?

"Ừ, các ngươi chia nhau ăn đi. Ta không thích ăn đồ như thế này." Đồ Vân Quý phi đưa tới hẳn là không có vấn đề gì, chỉ là nàng thật sự không thích ăn thôi.

"Chủ tử, nghe nói tối qua Uyển quý nhân thị tẩm, người có muốn đi xem một chút không?" Tưởng Nhi cẩn thận hỏi.

"Xem cũng không mang Hoàng thượng đến nơi này của ta." Chung Linh buồn cười nói. "Ta đoán hôm nay người đến xem nàng cũng không ít đâu, ta sẽ không đến xem cái nơi náo nhiệt kia. Tưởng Nhi, đến chải đầu giúp ta."

"Vâng." Tưởng Nhi đáp lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!