Chương 29: (Vô Đề)

Editor: Búnn.

Còn chưa tới lễ mừng năm mới, hậu cung lại truyền ra tin tức tốt, chỉ là tin tức này đối với nhóm phi tần hậu cung mà nói thì lại chưa hẳn là chuyện tốt.

"An Lương Đễ cũng mang thai rồi hả?" Chung Linh có chút kinh ngạc, mặc dù số lần Hoàng thượng tới nơi đó của nàng ta không phải là rất nhiều, nhưng một tháng luôn có hai ba lần, đặc biệt là hai tháng trước, vì lúc đó đang có tranh cãi với nàng nên thời gian ở đó cũng khá lâu.

Chung Linh kinh ngạc không phải do chuyện nàng ta mang thai, mà là vì sao từ lúc quyền lực đặt vào tay Vân Quý Phi, nữ nhân mang thai lại nhiều hơn như vậy. Dù sao thời điểm trước đó, trong cung rất ít khi truyền tin rằng trong hậu cung có người mang thai truyền ra.

"Đưa chút lễ vật qua Tư Thủy Hiên đi." Chung Linh vẫy vẫy tay, không để ý nói, tiếng gió trong hậu đã truyền ra ngoài, nói là năm sau sẽ lập Vân Quý Phi làm hậu. Mặc dù trong lòng có chút không thoải mái, nhưng khả năng nàng ta được làm Hoàng Hậu cũng thật sự rất lớn, một khi đã như vậy, chuyện từng người từng người trong hậu cung mang thai để cho nàng ta phiền lòng đi.

Trong hậu cung, khả năng đứa bé chưa sinh ra xảy ra chuyện thật sự rất lớn, bây giờ không có việc gì, không có nghĩa là về sau không có việc gì.

"Có phải Thái y nói, đại khái năm sau Uyển Lương viện sẽ sinh đúng không?" Giống như bỗng nhiên nhớ tới nàng ta, Chung Linh quay đầu hỏi Lâm di.

"Qua năm mới khoảng nửa tháng sẽ sinh, nương nương muốn chuẩn bị gì không?" Vì tiểu thư nhà mình luôn chiếu cố đối phương, có nên bà theo thói quen cho rằng Chung Linh sẽ chuẩn bị gì đó cho nàng ta.

"Nàng ấy mới là người sinh đứa nhỏ chứ không phải bản cung, bản cung phải chuẩn bị gì chứ?" Chung Linh cười cười, nàng làm người tốt cũng đủ lâu rồi, suy cho cùng cũng không thể Uyển Lương viện không làm chuyện gì mà có thể ngồi mát ăn bát vàng được.

"Vâng." Mặc dù Lâm di cảm thấy kỳ lạ, lúc trước đã làm nhiều như vậy, nếu bây giờ bỏ qua thì không phải là thiêu củi ba năm thiêu một giờ, nhưng vẫn không tiếp tục hỏi nữa.

"Loan Nhi đâu?"

"Hồi nương nương, sáng sớm Loan chủ tử đã ra ngoài, bên cạnh còn có nô tài đi theo ạ." Vân Nhi trả lời ngay.

"Ừ." Đã có người đi theo thì hẳn là sẽ không xảy ra chuyện gì, Chung Linh yên tâm gật gật đầu, trong lúc nhất thời, nàng bắt đầu cảm thấy nhàn chán.

"Nương nương?" Tưởng Nhi nhìn Chung Linh đi tới đi lui, không biết nàng muốn làm gì.

"Đi thôi, bản cung đi cầu kiến Hoàng thượng."

"Hoàng thượng, Nhạc phi nương nương ở ngoài điện xin cầu kiến." Lâm Anh đi đến, ở bên cạnh Hoàng thượng nhẹ giọng nói.

Sầm Mặc có chút kinh ngạc ngẩng đầu lên, đây là lần đầu Chung Linh chủ động tìm hắn, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?

"Sao lại đến đây tìm trẫm thế này?" Sầm Mặc vươn tay giữ tay nàng, ừ, may mà vẫn ấm.

"Nô tỳ rảnh rỗi không có việc gì, nên muốn đến đây gặp Hoàng thượng." Chung Linh cười xoay tay nắm tay hắn. Nếu như trước đây Chung Linh tuyệt đối sẽ không chủ động tới tìm hắn, thứ nhất là không muốn hậu cung căm phẫn, thứ hai là không muốn dính sát Sầm Mặc, tránh sinh ra cảm giác chán ghét.

"Nhưng trẫm vẫn còn tấu chương cần phải xem, nên không thể nói chuyện với nàng được rồi." Sầm Mặc có chút áy náy nói.

Chung Linh từ ánh mắt của hắn nhìn qua, cũng thấy trên án có một chồng tấu chương.

"Nô tỳ không quấy rầy Hoàng thượng, Hoàng thượng cứ xem tấu chương đi, nô tỳ cũng ở trong này làm chuyện của mình, được không?"

"Vậy nàng làm đi." Sầm Mặc gật gật đầu, trở về chỗ ngồi của mình. Mặc dù hắn thích Chung Linh, nhưng cũng không thể vì nàng mà bỏ bê quốc sự.

Chung Linh thấy thế cũng thả nhẹ tay chân, chọn một quyển sách từ trên giá sách, yên vị trên chiếc ghế nằm ở bên cạnh, nhàn nhã lật từng tờ từng tờ, bắt đầu đọc.

Lâm Anh cố gắng đứng ở ngoài tầm mắt của hai người, nhưng lai có thể thấy chỗ của cả hai chủ tử, để phòng khi họ cần gì đó.

Mặc dù hai người đều như đang chuyên tâm làm chuyện của mình, nhưng Lâm Anh vẫn nhìn được rõ ràng, khóe miệng của Hoàng thượng vẫn hiện ý cười. Còn Nhạc Phi nương nương, chẳng lẽ ngài ấy cho rằng cầm sách ngụy trang thì Hoàng thượng sẽ không phát hiện ra ngài ấy đang lén nhìn sao? Ngay cả hắn không muốn phát hiện cũng không được.

Đợi đến lúc Sầm Mặc tập trung tinh thần xử lý xong công việc, quay đầu lại liền phát hiện Chung Linh đã ngủ từ lúc nào.

Đưa tay ra nhận chăn Lâm Anh đưa qua, vừa đắp cho nàng thì thấy nàng chớp chớp mắt, đã tỉnh lại.

"Sao lại ngủ ở đây?" Sầm Mặc đỡ nàng đứng lên.

"Hoàng thượng luôn không nhúc nhích, nô tỳ nhìn một lúc lâu cũng cảm thấy buồn ngủ." Chung Linh cười hì hì thừa nhận nàng nhìn lén hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!