Chương 26: (Vô Đề)

Editor: Búnn.

Một số người có tâm trong hậu cung, không thể nghi ngờ là rất nhanh phát hiện giữa Hoàng thượng và Nhạc phi xuất hiện khe hở, trong lòng không nhịn được mừng thầm một trận.

"Bái kiến Hoàng thượng." An Quý nhân trang điểm cũng không khoa trương, mà lại có vẻ thanh thanh đạm đạm, có chút cảnh đẹp ý vui, khiến Sầm Mặc nhìn nhiều hơn một chút.

"Đứng dậy đi." Sầm Mặc nhàn nhạt phân phó, hắn thân là Hoàng thượng, mặc dù không có cách nào ân huệ cùng hưởng nhưng cũng không thể quá mức bất công, không quan tâm tới những người khác.

"Tạ Hoàng thượng." Trên mặt An Tâm Nhi nở nụ cười dịu dàng, nhẹ nhàng đến gần Sầm Mặc: "Hoàng thượng có muốn dùng bữa ngay bây giờ không?"

"Ừ." Sầm Mặc đáp lời, cảm thấy hình như An Tâm Nhi có gì đó khác lúc trước, nhưng hiểu biết của hắn về nàng ta lúc trước cũng không nhiều, bởi vậy mặc dù trong lòng có chút nghi vấn, nhưng vẫn cho là nàng dùng thủ đoạn khác để lấy lòng bản thân.

Nhìn An Tâm Nhi chăm sóc mà không cường thế chia đồ ăn cho bản thân, Sầm Mặc uống xong ly rượu. Đồ ăn hôm nay đều là những món hắn thích ăn, mặc dù ngày thường hắn không biểu hiện quá rõ ràng, nhưng nếu cẩn thận quan sát thì vẫn có thể nhìn ra được.

Chỉ là nàng ta không thường làm bạn bên cạnh bản thân thì làm sao biết được những điều này? Sầm Mặc im lặng không nói gì để An Tâm Nhi rót rượu cho mình.

Ngày hôm sau, sau khi rời khỏi Tư Thủy hiên của An Tâm Nhi, liền hạ chỉ nhấc phân vị của nàng ta lên, từ chính thất phẩm Quý nhân thành Lục Phẩm Lương đễ.

***

"Nương nương, tại sao phải bán nhân tình cho An Lương đễ, nói sở thích của Hoàng thượng cho nàng ta?" Trong Diên Hỉ cung, Xuân Hạnh không hiểu nhìn Vân Quý phi: "Không duyên cơ lại để nàng ta được lợi trước mặt Hoàng thượng."

"Như ngươi nói, chẳng lẽ bản cung phải bắt Hoàng thượng lưu lại ở Diên Hỉ cung của bản cung?" Vân Quý phi không thèm để ý cười cười, cầm một miếng điểm tâm nhỏ trước mặt thả vào miệng: "Hiếm khi Hoàng thượng thả lỏng tâm tư với Nhạc phi, trong lúc này tự nhiên bản cung phải tìm người xuất ra, phân tán sự chú ý của Hoàng thượng."

"Nương nương cao minh." Xuân Hạnh cái hiểu cái không gật đầu.

"Ngươi biết cái gì." Vân Quý phi sẵng giọng: "An Lương đễ là người thông minh, đáng tiếc gia thế có chút mỏng, nếu bản cung không thích nàng, tự nhiên có thể để sai nàng ta đánh nơi nào thì làm sao phải chạy đi đâu."

***

Dường như tin tốt của An Lương đễ đã cổ vũ một đám người trong hậu cung, không ngày nào chúng mỹ nhân phi tần trong hậu cung không trang điểm cẩn thận, chỉ chờ Hoàng thượng tới là có thể thi triển khả năng của bản thân.

Cũng may Sầm Mặc không phụ sự mong đợi của mọi người, lại nhấc phân vị của hai người, một là Chu Khả Dung, Dung Quý nhân, bây giờ đã thành Lương viện. Một người khác là Lương thường tại trước đó không có tiếng tăm gì, tăng lên thành Quý nhân.

Chung Linh không phải không biết những tin tức này, nhưng nghe Vân Nhi nói xong sắc mặt vẫn như thường, giống như không thèm để ý.

"Tiểu thư, không thể tiếp tục như vậy đâu." Lâm di có chút đau lòng nói: "Đã nửa tháng Hoàng thượng không tới Vân Tường cung rồi." Như tiếp tục như vậy, thì việc Hoàng thượng bị vô số nữ nhân trong hậu cung làm hoa mắt là việc khó tránh khỏi.

Không để các nàng trong lòng, nhưng không có nghĩa là không để Sầm Mặc ở trong lòng. Mấy ngày nay nhìn nàng như ngẩn người, nhưng mỗi ngày đều suy nghĩ, suy cho cùng thì Sầm Mặc là Hoàng thượng, coi như đối với bản thân tốt, nhưng bản thân cũng không thể không để hắn đi tìm nữ nhân khác.

Hắn có dã tâm với vị trí này, cũng quyết sẽ không vì nàng mà giảm bớt. Tại niên đại này, nữ nhân chỉ là những vật phẩm phụ thuộc vào nam nhân mà thôi. Nếu Hoàng thượng tiếp tục không còn quan tâm đến nàng thì liệu nàng có thể sống sót hay không cũng là một vấn đề.

"Vân Nhi. Có phát hiện điều gì không đúng không?" Chung Linh miễn cưỡng quay đầu lại, nhìn về phía nha hoàn bên cạnh.

"Hồi nương nương, có mấy tiểu thái giám cùng cung nữ thực sự có gặp mặt người trong cung khác." Vân Nhi cung kính nói.

"Nhớ kỹ bọn họ, tìm chuyện đuổi ra ngoài." Chung Linh cũng mặc kệ bọn họ. Hoàng thượng chiến tranh lạnh với nàng, lại khiến nàng bình tĩnh hơn rất nhiều.

"Vâng."

"Nếu không nương nương đến xem Uyển Phương Nghi?" Tưởng Nhi ở bên cạnh đề nghị.

"Không đi, nói không chừng Hoàng thượng đã ở đó, bản cung sẽ không đến đó giúp vui." Nói bây giờ nàng vẫn vì sự kiện ở Bùi phủ mà giận lẫy thì hoàn toàn không phải, chỉ là sau này hồi tưởng lại giọng điệu và thần sắc lúc đó của hắn đều khiến nàng có chút kinh hãi. Ngay cả bây giờ hắn sủng nàng, nhưng giọng điệu ngày ấy rõ ràng là người trên nói chuyện với người dưới.

Nếu người nói lời này là phụ thân nàng thì nhất định nàng không nói hai lời, nhận sai ngay lập tức. Nhưng người này là phu quân của nàng, cũng là Hoàng thượng, khẩu khí như vậy đã đánh nát chút ảo tưởng đang tồn tại của Chung Linh rồi.

Nàng nhìn thái độ của Sầm Mặc đối với nàng luôn tốt, cũng thuận theo tự nhiên đặt hắn ở vị trí ngang hàng với bản thân. Ngày thường làm nũng cầu xin, cũng chỉ cho rằng đó là tình thú giữa hai người. Nhưng ngày đó cũng nói cho nàng biết, những thứ đó vốn là ảo tưởng của riêng nàng.

Đối với người khác, nàng có thể ăn nói khép nép, cung kính, nhưng chỉ riêng với Sầm Mặc, với người nên làm như vậy nhất thì nàng lại không muốn làm vậy một chút nào. Nếu bản thân nhận sai trước, có phải biểu đạt, từ nay về sau nàng sẽ chỉ là một phi tần nho nhỏ, giống với nữ nhân có thể bị hắn tùy ý xử trí không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!