Chương 25: (Vô Đề)

Trên đầu Chung Linh đội một cái mũ, dưới mặt mũ còn phủ một tầng lụa mỏng, mặc dù không thể hoàn toàn che chắn dung mạo của nàng, nhưng cũng khiến những người khác không có cách nhận ra nàng là ai.

Lúc này sắc trời đã tối, Sầm Mặc cũng mặc thường phục xuất hiện bên cạnh nàng.

"Lên kiệu đi." Sầm Mặc thấp giọng nói.

Chung Linh có chút lo lắng nhìn hắn một cái, sau đó ngồi vào chiếc kiệu nhỏ tinh xảo trước mặt. Dọc quãng đường dài, kiệu nhỏ rung lắc theo nhịp điệu, Chung Linh cũng từng vén rèm xe nhìn bên ngoài một lần, nhưng trời tối, không còn nhiều người ở ngoài đường, chưa đến một lát đã khiến nàng cảm thấy chán nản.

Nàng còn tưởng rằng xuất cung là một mình ra ngoài đi chơi, ai ngờ chỉ là bí mật đến phủ tướng quân thôi.

"Tiểu thư, đến." Giọng nói của Lâm di truyền đến từ bên cạnh cỗ kiệu, lúc này có người nhấc mành lên.

Chung Linh hạ cỗ kiệu, cũng không dám nhìn quanh, trực tiếp lắc người vào trong cửa.

"Vi thần tham kiến nương nương." Một giọng nói lạnh nhạt, hữu lễ truyền tới, từ giọng nói nhìn qua, đúng là Vệ Khiêm.

"Cữu cữu cũng ở chỗ này?" Chung Linh có chút kinh ngạc, không ngờ Sầm Mặc sẽ cho hắn biết chuyện này.

"Là Hoàng thượng phân phó vi thần đợi ở chỗ này, mời nương nương đi cùng vi thần." Vệ Khiêm đi phía trước chuẩn bị dẫn đường.

"Hoàng thượng đâu?" Chung Linh nhìn bốn phía, lại không thấy bóng dáng quen thuộc.

"Hoàng thượng đã ở bên trong chờ nương nương rồi." Hoàng thượng trực tiếp cưỡi ngựa tới, tự nhiên sẽ nhanh hơn Chung Linh ngồi kiệu nhiều.

Dọc theo còn đường đá nhỏ, rẽ ngang rẽ dọc, rất nhanh liền đến tiền sảnh.

"Hoàng thượng." Cuối cùng cũng thấy bóng dáng quen thuộc, lúc này Chung Linh mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, nghênh đón.

"Linh Nhi." Sầm Mặc cảm thấy biểu hiện của nàng có chút kỳ lạ, nhưng vẫn đỡ nàng: "Vị này chính là Phiêu kỵ tướng quân, Bùi Chiêu, Bùi Tướng quân."

"Thần bái kiến nương nương." Bùi Chiêu ôm quyền hành lễ.

Chung Linh nghêng người né tránh, vươn tay cởi mũ của bản thân: "Tướng quân không cần đa lễ."

Bùi Chiêu ngẩng đầu lên, nhìn dung mạo như đã từng quen biết của Chung Linh thì có chút hoảng thần.

"Bùi tướng quân mau mời nương nương ngồi xuống đi." Nhìn Bùi Chiêu có chút thất lễ, lúc này Vệ Khiêm lên tiếng, thời điểm hắn gặp nàng cũng lộ ra biểu cảm kinh ngạc y như vậy.

"A, là thần thất lễ, mời nương nương ngồi." Bùi Chiêu phục hồi tinh thần, mời Chung Linh ngồi xuống: "Là do dung mạo của nương nương tương đối giống cố nhân, mong nương nương bao dung."

"Bùi tướng quân khách khí rồi, chỉ là Bùi Tướng quân phải biết rằng, dù cố nhân tốt, nhưng cũng đừng nên quên người bên cạnh." Chung Linh dịu dàng cười một tiếng.

Khuôn mặt có chút tục tằng lại lộ ra nụ cười dịu dàng tinh tế không tương xứng.

Sau đó Sầm Mặc bắt đầu tán gẫu chút chuyện quân sự với Bùi Chiêu, Chung Linh nghe thấy không thú vị liền cáo lui ra ngoài trước.

"Khiến cữu cữu phải đi cùng, Linh Nhi rất áy náy." Chung Linh có chút áy náy cười. Sầm Mặc sợ người Bùi phủ gặp nàng nên để Vệ Khiêm ra ngoài với nàng.

"Nương nương không cần nói như vậy, đây là việc vi thần nên làm." Vệ Khiêm lơ đễnh, thần sắc trên mặt vẫn mang theo vẻ lạnh nhạt như trước.

"Nhìn dáng vẻ của cữu cữu, hình như là có quen biết với Bùi tướng quân?" Chung Linh nhớ tới chuyện vừa rồi Vệ Khiếm nhắc Bùi Chiêu thất lễ ở tiền sảnh, Bùi Chiêu nghe hắn nói xong cũng không nói cảm ơn, nghĩ đến thì hẳn là do hai người có chút giao tình.

"Là ý tứ của Hoàng thượng." Vệ Khiêm lời ít mà ý nhiều.

"Khiêm ca ca!" Một giọng nói thanh thúy của trẻ con từ phía trước truyền đến, sau đó lại thấy một cái bóng màu xanh nhạt vọt tới bên cạnh Vệ Khiêm.

"Khiêm ca ca! Nàng là ai?" Tiểu cô nương nhìn Chung Linh có chút cảnh giác.

"Loan Nhi không được vô lễ, đây là Nhạc phi nương nương." Vệ Khiêm có chút bất đắc dĩ nhìn nàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!