Chương 24: (Vô Đề)

Editor: Búnn.

"Triệu Đĩnh, ngươi phát hiện ra cái gì, nói thẳng trước mặt Hoàng thượng cùng Quý phi nương nương đi." Chung Linh ngồi bên tay phải Hoàng thượng, nhìn Triệu Đĩnh quỳ trên mặt đất.

"Khởi bẩm Hoàng thượng, vi thần phát hiện vật này trong phòng của Chung Tiểu chủ." Triệu Đĩnh dùng hai tay nâng một cái khay lên.

"Đây là gì vậy?" Sầm Mặc cảm thấy có chút quen mắt, còn Vân Quý phi nhìn thấy vật đó thì vò khăn trong tay, sau đó lại bình tĩnh lại.

"Hoàng thượng, là lần trước nô tỳ nghe nói Chung Lương viện bị phỏng, cố ý giữ lại thực cao cho nàng ấy." Vân Quý phi nói ra trước: "Chẳng lẽ vật ấy có gì không tốt sao? Nô tỳ vẫn thường dùng mà?"

"Hồi nương nương, tuy vật ấy là thánh phẩm mĩ dung, nhưng trong đó có chứa xạ hương, dù lượng không nhiều lắm, nhưng cũng vô cùng nguy hiểm đối với phụ nữ có thai, huống chi như nha hoàn bên người Chung tiểu chủ nói, Chung tiểu chủ rất thích vật đó, cho nên mỗi ngày đều sử dụng." Ý bên ngoài chính là lần Chung Uyển đẻ non này không tránh khỏi liên quan tới vật kia rồi.

"Hoàng thượng thứ tội." Vân Quý phi lập tức quỳ xuống xin tha thứ. "Nô tỳ đưa thực cao cho Chung Lương viện cũng là xuất phát từ ý tốt, huống chi nô tỳ nghe nàng ấy nói là đợi sinh hoàng tử xong mới sử dụng thuốc, nô tỳ lo lắng thuốc đó quá bình thường, không thể trừ hết sẹo nên mới để vật ấy lại cho Chung Lương viện, nhưng lại không ngờ Chung Lương viện lại nóng lòng dùng ngay trong thời điểm vẫn còn mang thai như thế."

Ngẩng đầu nhìn Sầm Mặc, thấy hắn không có ý trách tội, Vân Quý phi lại nói tiếp: "Hơn nữa, nô tỳ cũng nói là để Chung Lương viện dùng để trừ sẹo, không ngờ nàng lại dùng ở nơi khác."

"Ngươi nói xem, có đúng vậy không?" Sầm Mặc nhìn nha hoàn của Chung Uyển vừa được dẫn tới.

"Bẩm Hoàng thượng, ngày đó Quý phi ương nương lưu thực cao lại cho tiểu chủ, cũng không nói thêm là nên dùng vào thời điểm nào, tiểu chủ chỉ là yêu thích tác dụng của thực cao cho nên mới sử dụng ngày ngày, tiểu chủ cũng không biết chuyện này ạ." Hồng Thược quỳ trên mặt đất run giọng nói.

Chung Linh cảm thấy kỳ lạ nhìn nàng ta một cái, rõ ràng là nha hoàn của Chung Uyển, nhưng giữa câu chữ nhìn giống như là phủi sạch quan hệ, nhưng thực chất là chỉ trích Chung Uyển tùy tiện sử dụng thuốc.

Chẳng lẽ Vân Quý phi cho nàng ta cái gì tốt?

"Quý phi đứng lên đi, trẫm biết không phải là lỗi của nàng." Trầm ngâm một hồi, dùng ánh mắt mang theo ẩn ý nhìn Vân Quý phi, Sầm Mặc mới cho nàng đứng dậy.

Lòng Vân Quý phi nhảy lên, chỉ có thể cố gắng đè nén suy nghĩ, mặc dù nàng ta tặng thực cao, cách dùng từ trong lúc đó cũng có chút ám chỉ, nhưng làm ra việc này thật sự là dựa vào bản thân Chung Uyển, ngay cả tiểu nha đầu kia cũng chỉ ra và xác nhận rồi. Hoàng thượng sẽ không đến mức trách cứ nàng ta được.

Có điều nói đến cũng buồn cười, nàng ta vẫn còn nhớ tiểu nha đầu này, chính là người mà ngày đó bản thân trách phạt, xem ra biểu hiện của Chung Uyển có chút làm mất lòng người, bản thân cho người chỉ điểm một chút, tiểu nha đầu này liền đáp ứng lời của nàng ta.

"Chung thị Tập Phương hiên, hành vi lỗ mãng, phẩm hạnh không tốt, biếm xuống quý nhân, không có việc gì không được ra khỏi Tập Phương hiên một bước." Sầm Mặc lạnh nhạt phân phó : "Mặt khác, Nhạc phi Chung thị có công bảo vệ Long tự, muốn gì thì đi khố phòng lấy."

Sắc mặt Vân Quý phi lại thay đổi, nhưng vẫn không nói gì, cũng may Hoàng thượng không tăng phân vị của Nhạc phi, nếu không nàng ta sẽ không thể nhịn không nói chuyện được.

"Hoàng thượng, Chung Quý nhân sảy thai, suy cho cùng thì nô tỳ cũng có tội, không dám lĩnh thưởng." Chung Linh cũng kinh ngạc, nhưng vẫn quỳ xuống tạ tội.

Sầm Mặc tự mình nâng nàng dậy: "Trẫm nói nàng có công thì chính là có công, hơn nữa nàng cũng có công điều tra việc này, cũng không có gì quá đáng. Chuyện Chung Quý nhân vì bề ngoài mà mất phẩm hạnh của nữ nhân không liên quan gì đến nàng."

"Nô tỳ tạ Hoàng thượng ưu ái." Chung Linh đứng lên.

***

"Nương nương, không cần tức giận, hại đến sức khỏe." Sau khi hồi cung, Vân Hạnh thấy biểu cảm của Vân Quý phi, không nhịn được khuyên nhủ.

"Bản cung có thể không tức giận sao? Bản cung chỉ là có lòng tốt tặng này nọ cho Chung Quý nhân thôi mà Hoàng thượng lại đổ hoài nghi lên người bản cung." Vân Quý phi giận quá hóa cười: "Chuyện này Nhạc phi cũng không tránh khỏi liên quan, vậy mà Hoàng thượng không những không trách phạt mà lại còn ban thưởng, nếu không phải sợ không ngăn được miệng của mọi người thì ngay cả tấn vị cũng có khả năng."

"Nương nương cẩn thận lời nói." Xuân Hạnh vội vàng nói.

Vân Quý phi tự biết mình lỡ lời, cũng thu liễm một chút: "Bây giờ Nhạc phi độc sủng hậu cung, hừ, bản cung cũng muốn nhìn xem nàng ta có thể được sủng ái bao lâu."

Cuối cùng cũng có thể giải quyết một người mang thai, còn lại người kia, không ngại chậm rãi một chút.

***

Hậu cung không ít người chờ để chê cười Chung Linh, còn đồn đại là nàng đẩy Chung Quý nhân, cho nên mới kiến Chung Quý nhân sinh non, cho dù Hoàng thượng yêu thương bao nhiêu cũng không thể không để ý tới Hoàng tự. Nhưng kết quả xử lý được ban xuống khiến tất cả những người đang chờ xem náo nhiệt không nhịn được thất vọng.

Hoàng thượng không những không trừng phạt, còn tuyên cáo chân tướng sự việc, hơn nữa vì có công điều tra ra chân tướng, còn được phong thưởng, cách xa cả ngàn dặm với tình huống bị vắng vẻ như các nàng tưởng tượng. Chẳng những không bị thất sủng mà ngược lại càng được Hoàng thượng yêu thích rồi.

Về phần Chung Uyển, trừ phi ngày nào đó thần kinh Hoàng thượng không ổn lại nghĩ tới nàng thì trong hậu cung này, nàng ta đừng nghĩ đến việc xoay người nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!