Edior: Búnn.
"Cũng sắp đến sinh thần của nàng rồi, đến lúc đó trẫm muốn tổ chức tốt cho nàng, được không?" Sầm Mặc dịu dàng nhìn Chung Linh, cho dù gần đây hắn tương đối bận, nhưng vẫn hi vọng có thể thấy bóng dáng nàng.
"Không phải Hoàng thượng còn bận chính sự sao? Không cần vì chuyện nhỏ này mà phân tâm đâu." Chung Linh hoàn toàn không quan tâm đến cái gọi là sinh thần của bản thân kia: "Không lâu sau đó chính là Trung thu, đến lúc đó, nô tỳ sẽ coi như Trung thu yến được bày ra là để chúc mừng cho nô tỳ là được rồi."
"Nhưng Trung thu yến, trẫm định gặp vài người trúng Nhất giáp trong thi Hương, chỉ sợ đến lúc đó không thể quan tâm Linh Nhi được." Sầm Mặc có chút do dự nói.
"Quốc sự làm trọng, nô tỳ thầm vui trong lòng là tốt rồi. Nếu Hoàng thượng thật sự sắp xếp cho nô tỳ thì không biết nô tỳ sẽ phải nghe bao nhiêu lời chua chua của người khác đâu."
"Linh Nhi." Sầm Mặc có chút áy náy nhìn Chung Linh, hắn cảm thấy điểm này, hắn thật thẹn với nàng.
"Hoàng thượng đang nghĩ gì vậy." Chung Linh hiểu ý cười cười: "Không nói tới những người khác trong hậu cung, chỉ riêng Quý phi, Thục phi, Hiền phi nương nương, ai cũng đứng trước nô tỳ. Cho nên những thứ đó cũng không thể trách Hoàng thượng được."
Nói thật, Sầm Mặc là người cổ đại, có thể có loại suy nghĩ này thì nàng đã vô cùng may mắn rồi. Có lẽ Sầm Mặc không phải áy náy vì không thể làm được một đời một thế một đôi, mà hắn cảm thấy không thể cho Chung Linh muốn nhiều như vậy được. Nhưng thế này cũng đã là đủ rồi, không phải nam nhân nào cũng thích nữ nhân xoay xung quanh, làm một Hoàng đế của một quốc gia, gánh nặng của Sầm Mặc sẽ tương đương với trách nhiệm.
Mà nàng, không còn chỉ là một viên chức bình thường trong kiếp trước, mà bây giờ đã là phi tử của Hoàng thượng, nàng chỉ có thể chấp nhận. Chỉ cần có thể Sầm Mặc đối xử với nàng trước sau như một thì nàng cũng thỏa mãn rồi. Đương nhiên đây cũng chỉ là bất đắc dĩ trong bất đắc dĩ, hoàn cảnh như thế này, Chung Linh cũng chỉ có thể tự thôi miên mình.
Sầm Mặc cũng không cần nhiều lời nữa, thông cảm Chung Linh dành cho hắn, tự nhiên hắn sẽ để ở trong lòng.
***
Ngày hôm đó qua đi, công việc của Sầm Mặc càng thêm lu bù, trong một tháng thì có nửa tháng không triệu phi tần thị tẩm, những ngày còn lại thì chia cho những được từ cấp Tần trở lên, có điều thời gian lâu nhất tự nhiên là Chung Linh cùng Vân Quý phi, mặc dù những người khác không cam lòng, nhưng cũng không dám nói gì, dù sao Hoàng thượng cũng đang vội chính sự, ai dám không có mắt đụng vào như vậy.
Còn có mấy ngày nữa là Trung thu yến Hoàng thượng chờ mong đã lâu và Quỳnh Lâm yến Hoàng thượng ban cho Trạng Nguyên sẽ đến. Đương nhiên, mục đích của Hoàng thượng không chỉ là ban thưởng yến. Hắn muốn nhân cơ hội này, nhìn xem rốt cuộc mười người trúng Nhất giáp là người như thế nào.
Mặc dù có tài năng, nhưng phẩm hạnh cụ thể như thế nào thì phải xem rồi mới nói.
Lần yến hội này, chẳng những Hoàng thượng coi trọng, mà ngay cả tần phi trong hậu cung cũng cực kỳ coi trọng, bởi vì ngày ấy, Hoàng thượng sẽ dắt vài người trong vị trí phi tử đi tham dự. Mà vị trí phi tử, nếu có thể may mắn ngồi cạnh Hoàng thượng thì điều này không thể nghi ngờ chính là biểu hiện cho mọi người rằng người đó chính là người được Hoàng thượng sủng ái nhất.
Thoạt nhìn thì dường như có rất nhiều người tham dự yến hội, nhưng người trong hậu cung của Sầm Mặc không có nhiều, cộng thêm chức cao lại càng ít, bởi vậy đếm xuống dưới, ngày ấy tham dự chỉ có bốn người Vân Quý Phi, Thục Phi, Hiền Phi, cùng Nhạc phi.
Trước đó nhiều ngày, nhóm phi tử được khâm điểm phải tham dự, đều đang chuẩn bị những vật dụng hôm đó mình cần sử dụng. Nếu ở đó có biểu hiện tốt, thì chẳng những sẽ có thanh danh tốt trong miệng các đại thần mà nếu để Hoàng thượng cảm thấy mặt mũi sáng sủa, thì những thứ được ban cho tự nhiên cũng sẽ không thiếu.
Hơn nữa trong tâm nữ tử trong hậu cung làm gì có ai là không tranh cười háo thắng, các nàng cũng không muốn để người khác so sánh kém người khác.
***
Buổi tối tiến hành Quỳnh Lâm yến, cho nên phi tần hậu cung có rất nhiều thời gian trang điểm.
"Nương nương, không uổng công nô tỳ luyện tập nhiều ngày, bây giờ có đất dụng võ rồi." Tưởng Nhi vui vẻ nói, sau lần Chung Linh dùng son môi điểm ấn ký trên trán ấy, lúc không có việc gì thì Tưởng Nhi đều cầm bút luyện trên giấy, chỉ là Chung Linh luôn nói quá mức rêu rao, cho nên luôn không để cho nàng ấy động thủ.
"Trong này ngươi trộn những gì? Rõ ràng màu sắc có sáng hơn rất nhiều." Chung Linh cúi đầu, nhìn lướt qua hòm đặt trên bàn, trên trong có chất cao tinh tế, hiển nhiên không phải là son nàng tiện tay dùng lúc trước.
"Hồi nương nương, nô tỳ dùng son tốt nhất, cộng thêm chu sa thượng đẳng trộn lẫn với nhau. Nô tỳ thí nghiệm thật nhiều lần mới có thể tạo ra tỉ lệ như vậy, màu sắc rõ ràng hơn, thời gian giữ cũng lâu hơn." Tưởng Nhi trả lời.
"Ngươi là người thông minh." Chung Linh mỉm cười, để nàng ấy tiếp tục vẽ trên trán.
"Nương nương muốn chải kiểu tóc gì?" Tưởng Nhi biết chủ tử nhà mình cũng là người có chủ kiến về phương diện ăn mặc trang điểm cho nên lần nào cũng hỏi trước.
Trầm ngâm một chút, Chung Linh mới đưa ra chọn lựa cuối cùng: "Hay là chải kiểu như ý búi cao rộng mà lần trước ngươi nói đi. Tên cũng được, mà kiểu cách cũng đoan trang."
"Nhưng lại quá mức đoan trang, có phải sẽ che đậy dung mạo của chủ tử không?" Tưởng Nhi có chút do dự.
"Ngươi cho là ở hậu cung này ai có thể được phép lấn qua tư sắc của Vân Quý phi?" Chung Linh cười nói: "Đêm nay tất nhiên là nàng ta sẽ diễm áp quần phương, làm gì có chuyện lấy khuyết điểm của mình ra để so đo với sở trường của người khác."
Vân Quý phi bị nàng đè ép lâu như vậy mà vẫn không có cách nào phải kháng, đêm nay nhất định sẽ tìm cách tỏ rõ bản lĩnh.
"Nương nương, đây là y phục lúc trước nương nương lựa chọn." Lúc này Vân Nhi dẫn theo mấy nha hoàn, trong tay đều nâng một bộ y phục.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!