"Hoàng thượng?" Vừa mơ mơ màng màng tỉnh ngủ liền phát hiện bên cửa sổ, vị trí mà mình vẫn thường ngồi có bóng dáng màu vàng sáng bóng.
"Ừ. Tỉnh rồi sao?" Sầm Mặc buông sách trong tay, thân thiết nhìn nàng.
"Vâng, nô tỳ lười biếng, khiến Hoàng thượng chê cười rồi." Chung Linh vội vàng ngồi dậy, Vân Nhi Tưởng Nhi yên lặng sửa sang lại dung nhan cho nàng.
"Không sao." Sầm Mặc dịu dàng nhìn nữ nhân mới trở thành thiếu phụ này, khóe mắt đuôi mày luôn mang theo vẻ thẹn thùng, e lệ , phong tình: "Lần này khiến Linh Nhi chịu ủy khuất rồi, trẫm không tốt, không thể tấn vị nữa cho nàng."
Chung Linh hé miệng cười: "Hoàng thượng lại cố ý trêu đùa nô tỳ rồi, nô tỳ cũng không phải không biết trước kia Hoàng thượng phá lệ nhấc phân vị của nô tỳ đâu, việc nô tỳ làm trước đó cũng chỉ là sớm thu ý tốt của Hoàng thượng thôi. Lại nói, không phải Hoàng thượng đã tặng nô tỳ nhiều đồ rồi sao."
Nàng đi ra phía trước, từ phía sau ôm lấy lưng của Sầm Mặc: "Còn nếu như có nô tỳ cũng không có ý kia, Hoàng thượng muốn nhấc phân vị của nô tỳ lên là muốn nói cho nô tỳ, người đối với nô tỳ tốt, nhưng coi như không cần những thứ đó thì chẳng lẽ Linh Nhi không biết tâm ý của Hoàng thượng sao?"
Không biết có phải vì thực sự trở thành nữ nhân của Sầm Mặc mà những lời nói bình thường khiến nàng cảm thấy buồn nôn cộng không bao giờ nói ra bây giờ lại dễ dàng nói ra như vậy không.
Sầm Mặc ngẩn người, hắn đã có thói quen tăng phân vị cho các phi tần tương đối hợp ý sau khi thị tẩm, cũng không dưới một lần nhìn thấy các nàng không vui ra mặt khi không được tăng phân vị, cho nên hắn cũng đã sớm quen với loại hình thức này rồi. Cầm bàn tay nhỏ đang đặt trên eo mình, hắn cảm thấy những lời nói này của nàng giống như đang nhẹ nhàng thấm vào tim hắn.
"Trẫm thích cảm giác ở cùng một chỗ với nàng." Sầm Mặc bỗng nhiên nói.
Chung Linh nghe vậy liền sửng sốt.
"Hậu cung nhiều nữ nhân như vậy, nhưng không có người nào có thể giống Linh Nhi khiến ta có cảm giác thật thoải mái." Sầm Mặc tiếp tục nói: "Linh Nhi, nàng không cần thay đổi, được không?"
Mũi Chung Linh đau xót, nàng thật sự không có cách nào kháng cự loại giọng điệu gần như cầu xin này của Sầm Mặc. Nàng kề môi sát tai hắn, thì thào đáp lại: "Linh Nhi vĩnh viễn sẽ không thay đổi."
Vốn mới trở thành phu thê, hơn nữa trái tim của Sầm Mặc ở chỗ nàng cũng khác với những người khác trong hậu cung, cho nên mấy ngày nay, Sầm Mặc đều ngủ ở Vân Tường cung.
Có một chút mát xa như có như không của Chung Linh, hai người cứ như vậy nằm xuống, mặt đối mặt, Sầm Mặc chỉ cảm thấy khuôn mặt của Chung Linh càng nhìn càng khắc ở đáy lòng mình. Mặc dù ở hậu cung không chỗ nào không có nữ tử xinh đẹp, nhưng trước đó suy nghĩ của Sầm Mặc chỉ đặt trên triều đình, nên hắn cho rằng chuyện này cũng giống như vào triều, là một chuyện mà thân là một Hoàng đế cần phải làm, mặc dù thân thể có cảm thấy thoải mái, nhưng luôn như thiếu cái gì đó.
Cùng hoan hảo với nữ nhân mà mình thích thì đây là lần đầu tiên của hắn.
Kiếp trước gia giáo của Chung Linh rất nghiêm, bởi vậy cũng không thử qua loại chuyện này, cho nên Sầm Mặc chính là nam nhân duy nhất trong hai kiếp, tất nhiên là có dẫn theo một chút cảm giác đặc biệt, hơn nữa Sầm Mặc cũng để ý phản ứng của nàng, cho nên đối với loại chuyện này, nàng bắt đầu có chút cảm giác [Thực tủy tri vị]. (Nôm na là ăn một lần thì muốn ăn lần nữa)
Hai người không tiếp tục nói chuyện mà cứ như vậy nhìn đối phương, Sầm Mặc nhìn hàng lông mi dày, cong vút giống như cây quạt nhỏ cùng đôi mắt lấp lánh của Chung Linh.
"Trẫm muốn nàng." Sầm Mặc dùng giọng điệu ái muội nói, tinh lực tràn đây khiến bản thân hắn cũng cảm thấy có chút kinh ngạc, thật giống như lời của Trác Ngôn, giống hệt như một tiểu tử gặp người mình thích.
Chung Linh đỏ mặt, Sầm Mặc đối với loại chuyện này luôn dùng từ trực tiếp, khiến nàng
- người được xưng là đến từ đời sau có chút không chống đỡ được.
Mặc dù thân thể có chút không khỏe, nhưng Chung Linh cũng không muốn cự tuyệt hắn, vì nàng cũng có chút sa vào loại cảm giác này, bởi vậy nàng đúng lúc chủ động dâng môi đỏ lên, trong lúc nhất thời lại bị sóng hồng lật đổ.
***
Tất cả mọi người trong hậu cung đều biết năm ngày nay Hoàng thượng đều ngủ lại ở Vân Tường cung, hơn nữa nhiều lần đều trời thật sáng, sắp đến giờ thượng triều mới mau mau rời đi. Điều đó khiến mọi người không nhịn được đỏ cả mắt.
"May mắn Hoàng thượng không vì bản cung mà bỏ bê triều chính, nếu không không phải bản cung thành nịnh phi rồi sao." Đối với tin đồn đại ở Vân Nhi tìm tiểu được, nàng chỉ cười nhạo.
Cuối cùng vì Hoàng thượng chiếu cố thân thể nàng, cho nên cũng không có làm quá độ, có mấy hôm đều không làm gì cả, vừa nằm xuống đã đến hừng đông. Nhưng trong miệng người khác, nàng lại biến thành yêu phi không biết liêm sỉ suốt ngày quấn lấy Hoàng thượng rồi.
"Có điều nương nương, khí sắc của ngài thật sự tốt hơn trước kia nhiều." Tưởng Nhi cũng không nhịn được ngây ngất nói, chủ tử được sủng ái, thì ngay cả nha hoàn như nàng cũng có thêm phần kiêu ngạo, người khác cũng phải cho nàng ba phần khách khí.
"Nương nương xinh đẹp." Chu Nhi ở bên cạnh cũng xen vào một câu, khiến mọi người đều cười lên. Lời này xuất phát từ miệng nàng thì đúng là chân thực hơn người khác rất nhiều.
Địa vị của Chu Nhi ở Vân Tường cung cũng coi như là đặc thù, bình thường không có việc gì thì để nàng lại ở trong cung, cũng không có người giao việc cho nàng làm, nhưng cũng không dám bắt nạt nàng. Bởi vì nàng là người nương nương mang đến, lại bởi vì trời sinh đã ngốc ngếch, cho nên cũng không thể tranh thủ tình cảm với các nàng cho nên các nàng cũng nguyện ý tốt với nàng ấy thêm một chút, cũng là để cho nương nương nhìn thấy.
Mà những người khác trong Vân Tường cung thấy đại cung nữ bên cạnh nương nương hiền lành như vậy thì tự nhiên đối với nàng cũng khách khách khí khí.
Cũng may mặc dù Chu Nhi có chút ngốc, nhưng lại thành thật làm đúng bổn phận, Hoàng thượng tới cũng biết chủ động tránh đi, bình thường cũng không ra khỏi Vân Tường cung. Thời gian đầu, Chung Linh còn để Phương Nhi chú ý hành động của nàng ấy, bây giờ thì cũng yên tâm hơn rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!