Chương 16: (Vô Đề)

Editor: Búnn.

Ngày hôm sau, toàn bộ hậu cung đều có vẻ vô cùng náo nhiệt. Gần như mọi người đều biết đến chuyện Vân Quý phi đoạt Hoàng thượng từ chỗ Uyển Phương nghi, nhưng lại vì Chung Uyển mang thai, mà bị Chung Linh dẫn Hoàng thượng từ Tập Phương hiên đi.

Không nói đến Chung Uyển thăng thành Tiểu nghi, mà tin tức nàng ta mang thai khiến khắp nơi nhao nhao phỏng đoán, dù sao Uyển Phương nghi mang thai sớm hơn nàng ta thì được trực tiếp thăng lên làm Chính Lục phẩm Phương nghi, còn nàng ta chỉ tăng lên Thứ Lục phẩm Tiểu nghi, mặc dù đều là Lục phẩm, nhưng trong đó vẫn có sự chênh lệch không nhỏ, một người sau khi sinh ra Hoàng tự, ít nhất cũng từ Ngũ phẩm trở lên, còn người còn lại thì chưa chắc.

Người xưa vẫn thường nói mẫu bằng tử quý, nhưng lại không nói con sinh ra dựa vào thế lực của mẫu thân, nhìn thái độ của Hoàng thượng đối với Chung Tiểu nghi, cũng không thể nói chính xác đứa nhỏ sau khi sinh ra sẽ như thế nào. Mang thai dài đến tận mười tháng, vì trong mười tháng này mang Hoàng tự nên cũng không thể thị tẩm, cho nên cũng sẽ dễ dàng mất đi sự sủng ái ban đầu của Hoàng thượng.

Mà Uyển Phương nghi lại khác, nàng ta thật thông minh khi qua lại thân thiết với Nhạc phi nương nương

- người đang nhận được thánh quyến, suy cho cùng thì cũng vẫn tốt hơn tỷ tỷ ruột của Nhạc phi nương nương.

Hoàng thượng và Nhạc phi nương nương thường xuyên cùng đến Ỷ Trúc Hiên, tất cả đều được mọi người nhìn rõ điều này.

Ban đầu Uyển Phương nghi còn lo lắng khi tỷ tỷ của Nhạc phi nương nương cũng mang thai thì nàng có thể xem thường chỗ của nàng ta hay không, nhưng nhìn hoàn cảnh hiện tại thì hoàn toàn không có chuyện như vậy rồi.

"Hình như tỷ tỷ có chút khác trước rồi." Uyển Phương nghi dùng khăn che miệng cười: "Chuyện tối hôm qua muội đã nghe nói, tỷ tỷ thật đúng là giúp muội muội dễ thở hơn đấy."

Nhớ tới chuyện hôm qua mặt Chung Linh cũng đỏ lên, đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm, hiện tại danh hiệu Nhạc phi của nàng cũng được coi là danh ngôn chính thuận rồi.

"Chỉ là đúng dịp thôi, bản cung cũng không ngờ tối hôm qua Hoàng thượng sẽ..." Nói tới đây, mặt càng hồng rực lên.

"Làm sao tỷ tỷ có thể nghĩ như vậy." Uyển Phương nghi cảm thấy kỳ lạ: "Mọi người đều thấy rõ Hoàng thượng rất sủng ái tỷ tỷ mà."

Chung Linh nhìn nàng một cái, thấy vẻ mặt của nàng không giống như giả bộ thì nhân tiện nói: "Thì ra muội muội thật sự không biết, trước kia Hoàng thượng chưa từng để bản cung thị tẩm."

Trong lòng Uyển Phương nghi thất kinh, dựa vào sự sủng ái của Hoàng thượng dành cho nàng trước kia, vậy mà lại không để nàng thị tẩm, nói đến điểm này, dưới tình huống không được thị tẩm mà Nhạc phi nương nương vẫn chiếm được sự sủng ái của Hoàng thượng trong hai tháng, vậy thì nội tình bên trong đúng là điều đáng phải suy nghĩ rồi.

Thấy nàng ta giật mình có chút không nói ra lời, Chung Linh mỉm cười: "Chuyện này cũng không phải bí mật, Vân phi cùng với một số người trong cung cũng biết chuyện này, chỉ là trong lòng tỷ tỷ có chút lo lắng, cho nên không nói chuyện này với người khác."

Uyển Phương nghi rất tán thành gật đầu, dù sao không được thị tẩm thì danh hiệu phi tử của nàng cũng coi như là danh bất chính ngôn bất thuận, sẽ đưa tới vô số lời đàm tiếu.

"Hiện tại người mang thai trong cung không chỉ có một mình muội, cũng may Hoàng thượng coi trọng bụng muội hơn bụng của Chung Tiểu nghi, muội cũng không cần lo lắng quá mức, chỉ cần dưỡng thai cho tốt là được." Chung Linh nghiêm mặt, dặn dò tỉ mì: "Đặc biệt là ăn mặc chi tiêu, ngàn vạn lần không được dính tay người khác, tất cả đều để Hà cô cô quản lý giúp muội."

Hà cô cô chính là người Sầm Mặc ban thưởng tới để chăm sóc một mình Vương Uyển.

Vương Uyển mỉm cười, sờ sờ bụng bầu còn chưa lộ của bản thân: "Những điều đó muội muội đều hiểu được, tạ tỷ tỷ đã quan tâm."

Do dự một chút, Chung Linh lại bồi thêm một câu: "Tốt nhất muội ít ra khỏi nơi này của muội thôi, nếu muốn tản bộ thì đi dạo trong sân nhiều một chút, chỉ sợ nếu muội đi ra ngoài, có một số việc muốn ngăn cũng không ngăn được." Hình như trước kia trên TV có không ít mấy tiết mục như là ngã xuống ao hay là ngã sấp xuống thì phải.

Mặc dù yêu cầu này của Chung Linh gần như vô lễ, nhưng thật sự là cấm túc nàng ta, nhưng nàng ta cũng biết lợi hại trong đó, huống chi bây giờ Chung Linh cũng sẽ không hại nàng ta cho nên cũng chỉ cười gật đầu.

"Thật tốt khi hài tử của muội chiếm vị trí trưởng tử." Chung Linh nói, với thân phận của Vương Uyển, trừ phi đứa nhỏ của nàng vô cùng ưu tú, nếu không nhất định sẽ là vô duyên với vị trí này, dù sao đứa nhỏ của nàng ta chiếm vị trưởng tử cũng tốt hơn đứa nhỏ của Vân Quý phi chiếm, nếu không thì sẽ không có cách nào lung lay địa vị của nữ nhân có địa vị cao nhất hậu cung hiện nay kia. "Chỉ biết sau này đứa nhỏ trong hậu cung sẽ càng ngày càng nhiều, mặc dù bản cung được sủng ái, nhưng cũng không thể được độc sủng, chỉ hy vọng cái bụng này của muội sẽ không chịu thua kém."

Nếu là nữ nhi thì e là mười tháng này sẽ có chút thua thiệt, nhưng nếu là nhi tử thì sẽ là lợi thế lớn nhất để có điểm dừng trong hậu cung. Làm sao Vương Uyển lại không nghĩ như vậy, có điều ý bên ngoài trong lời của Nhạc phi nương nương chính là không ngại nếu đứa nhỏ của nàng ta thật sự là nhi tử, điều này khiến nàng ta không khỏi thở phào nhẹ nhõm một hơi.

"Hôm nay Hoàng thượng tương đối bận, đại khái sẽ không đến, bản cung tới là để nói với muội vài lời, bây giờ cũng cần phải trở về." Chung Linh đứng lên.

Vương Uyển cũng lập tức đứng lên: "Hôm nay về sớm như vậy sao?"

"Ừ, hôm nay có chút mệt mỏi." Thật ra sáng hôm nay lúc nàng đứng lên eo có chút đau nhức, ra ngoài đi lại một vòng cũng không thấy chuyển biến tốt, vẫn nên trở về nằm một chút.

Hiển nhiên Vương Uyển cũng nghĩ tới cái gì, mỉm cười tiễn bước nàng. Một tay vỗ về bụng của bản thân, vừa đứng nhìn nàng rời đi, suy nghĩ của Vương Uyển cũng nhanh chóng xoay chuyển.

Bây giờ nàng ta còn cần Nhạc phi nương nương chiếu cố, nên không thể không cầu tốt khắp nơi, nhưng đến lúc đứa nhỏ ổn định, nếu lúc đó có gì biến hóa, tự nhiên nàng ta cũng nên thích ứng với những biến hóa đó.

Hậu cung chưa bao giờ có cái gọi là đồng minh vĩnh viên, bây giờ thì có thể nắm lấy tất cả những thứ có thể nắm vào tay, bước từng bước một.

***

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!