Editor: Búnn.
"Hoàng thượng, lần đầu Uyển muội muội mang thai, bên người cũng có ai đắc lực đáng tin, không bằng Hoàng thượng phái ma ma có kinh nghiệm qua đó đi, cũng để muội muội an tâm dưỡng thai." Chung Linh nhanh chóng đề cập đến vấn đề lần trước đã nói với Uyển Phương nghi với Sầm Mặc.
"Nàng đặt tỷ tỷ ruột sang một bên, vậy mà lại rất quan tâm Uyển Phương nghi nhé." Sầm Mặc có chút trêu ghẹo nhìn nàng.
"Suy cho cùng thì Uyển muội muội cũng đang hoài đứa nhỏ của Hoàng thượng nên nô tỳ mới quan tâm hơn một chút." Chung Linh làm như không nghe thấy câu nói đầy hàm ý của Hoàng thượng: "Nếu là người khác, nô tỳ sẽ không hề nhắc tới."
Một nam nhân tự nhiên sẽ có tình phụ tử với đứa nhỏ của mình, cũng không kém yêu thương mà mẫu thân dành cho nó bao nhiêu, mặc dù loại chuyện này trong hoàng thất không có gì để xác định, nhưng cũng ảnh hưởng đến việc Hoàng thượng mong chờ đứa nhỏ đầu tiên của mình được sinh ra, hơn nữa từ trước đến nay sự xa cách ngày sau cũng không phải một mình phụ thân hoặc nhi tử có thể tạo thành.
"Vậy theo ý nàng, trẫm sẽ cho người đáng tin đến Ỷ Trúc hiên." Sầm Mặc khẽ gật đầu, hiển nhiên là vừa lòng với hành động này của Chung Linh.
Chung Linh cúi đầu, trong lòng không nhịn được cảm thấy có chút phiền muộn. Thời gian nàng ở cùng Hoàng thượng cũng được coi là nhiều rồi, nhưng càng được nhiều thì càng muốn nhiều hơn, không liên quan đến tình yêu.
"Lát nữa trẫm đến Ỷ Trúc hiên, nàng có muốn đi cùng không?" Sầm Mặc nhìn nàng.
"Hoàng thượng đi gặp muội muội, kêu nô tỳ đi làm gì." Chung Linh gắt giọng, nếu nàng thật sự đi theo thì mới đúng là người không thức thời, huống chi bây giờ Vương Uyển cũng không thể thị tẩm, cũng chỉ là đơn thuần đi nhìn một chút, nên nàng cần gì phải tự tìm mất mặt.
Sầm Mặc khẽ mỉm cười, không đáp lại, không thể không thừa nhận, hắn có chút để ý đến đứa trẻ còn chưa chào đời, nếu chào đời rồi thì sẽ là đứa nhỏ đầu tiên của hắn.
Tiễn Hoàng thượng rời đi, Chung Linh cũng quay về Vân Tường cung, chỉ là chưa nghỉ ngơi được một lúc, liền thấy Vân Nhi đi tới.
"Nương nương, Hoàng thượng đi được nửa đường đã bị Quý Phi nương nương gọi đi rồi." Bây giờ quan hệ giữa Chung Linh và Uyển Phương nghi không giống trước kia, cho nên những việc như thế này cũng nhanh biết hơn một chút.
"Đại khái là Quý phi cảm thấy sốt ruột rồi." Thỉnh thoảng sẽ có một lần như vậy, nhưng cũng không sao cả, huống chi hiện tại Uyển Phương nghi có con, vốn không thể thị tẩm, cho nên cũng không phải chuyện gì lớn, chỉ là khó tránh khỏi chút khó chịu. Có điều coi như không có chuyện việc này thì các nàng cũng đã nhìn nhau không vừa mắt rồi.
Vân Nhi cũng chỉ muốn báo cho Chung Linh một chút, thấy nàng không thèm để ý liền lui sang một bên.
Đến lúc trời tối, thấy Hoàng thượng không đến tán gẫu với bản thân, Chung Linh cảm thấy có chút tự giễu, vậy thì sớm tắm rửa chuẩn bị nghỉ ngơi.
"Nương nương!" Tưởng Nhi vội vội vàng vàng đi tới.
"Có chuyện gì?" Chung Linh cau mày.
"Hồi nương nương, Chung Tiểu Nghi, Chung Tiểu Nghi mang thai rồi." Tưởng Nhi vội vội vàng vàng nói.
Chung Linh ngẩn ra, sau khi phục hồi tinh thần thì không nhịn được cười, cái này thật thú vị, còn thật đúng lúc nữa.
"Nói là bỗng nhiên hôm nay Chung Tiểu nghi té xỉu, sau khi mời thái y tới thì mới phát hiện đã có hỉ mạch hơn một tháng." Tưởng Nhi nói ra toàn bộ tin tức mà bản thân mới tìm hiểu được.
Hơn một tháng? Đúng rồi, khi đó Hoàng thượng thường xuyên truyền nàng ta thị tẩm, có điều vận khí của tỷ tỷ thật tốt.
"Chung Tiểu nghi có chuyện vui, về tình về lý thì bản cung cũng nên đi xem, Tưởng Nhi giúp ta chải tóc đi." Chung Linh ngồi trước bàn trang điểm.
"Vâng, nhưng mà nương nương, không cần đánh phấn sao?" Tưởng Nhi có chút do dự nói: "Hoàng thượng đã ở Tập Phương hiên rồi."
"Trang điểm cho ai nhìn? Trở về còn phải rửa nữa." Chung Linh lơ đễnh, coi như Hoàng thượng cũng ở đó thì lực chú ý cũng không đặt trên người nàng.
"Vâng." Tưởng Nhi không dám nhiều lời.
Đến cửa Tập Phương hiên, đúng lúc gặp Vân Quý phi không biết là vô tình hay cố ý đến chậm hơn Hoàng thượng một bước, Chung Linh cúi người hành lễ.
"Muội muội cũng đến xem Chung Tiểu nghi sao?" Vân Quý phi cười như không cười nhìn nàng nói, vươn tay ra nâng nàng dậy.
"Chung Tiểu nghi có việc vui, tự nhiên muội muội sẽ tới chúc mừng nàng." Chung Linh mỉm cười trả lời.
"Cũng đúng, hai người là tỷ muội ruột thịt, dù là ai hoài Long tự thì cũng đều như nhau, có điểu muội muội cần phải cố gắng, đừng để Uyển muội muội người sau vượt người trước." Vân Quý phi cười dịu dàng, nói xong liền bước vào trước.
Chung Linh ngẩn người, đứng ở cửa một lát, rồi sau đó mới bước vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!