Chương 12: (Vô Đề)

Editor: Búnn.

Có lẽ là vì mới tiếp nhận quyền lực cho nên Vân Quý phi cũng không làm ra chuyện gì khác người, thoạt nhìn ở bên ngoài, toàn bộ hậu cung vẫn vô cùng bình yên.

"Nương nương, quả nhiên Quý phi nương nương thả người vào trong cung của Mục Chiêu nghi, Hàn Chiêu nghi, với các quý tần nương nương khác." Vân Nhi vội vàng tiến vào bẩm báo.

Chung Linh gật gật đầu, có quyền điều động người, điều thuận lợi nhất chính là xếp người của mình vào các cung khác, cũng không phải nói toàn bộ những người đó đều là người của Vân Quý phi, có một số ít vụng trộm bám vào, càng làm cho người khác không biết ai mới là người của nàng ta.

Mà Vân Quý phi cũng không điều người đến những phi tử Chính nhất phẩm, bởi vì phía sau các nàng đều có gia tộc chống lưng. Nhưng những phia tần từ nhị phẩm xuống lại không tốt số như vậy, có điều thời gian nhóm Chiêu Nghi ở trong cung không ngắn, tự nhiên sẽ không để người của Vân Quý phi dễ dàng trà trộn vào trong.

Người chịu thiệt nhất chính là nhóm tiểu vừa mới tiến cung, căn cơ còn chưa ổn định như các nàng.

"Nương nương, nên xử lý cung nữ thái giám mà Quý phi nương nương đưa tới như thế nào?" Tưởng Nhi đứng ở bên cạnh hỏi.

Chung Linh là Nhạc phi, cũng coi như là phi tử nhất phẩm, chỉ là nàng mới được tấn phong, bên cạnh vẫn chưa đủ người, đúng dịp để Vân Quý phi đưa người tới.

"Tần ma ma, bà xem nên xử lý nhóm cung nữ thái giám đó thế nào cho phải?"

Tần ma ma chính là lão cung nữ trong lời của Lâm di. Lúc thấy vị ma ma người sau vượt người trước, nhận được sự coi trọng của chủ tử này, Vân Nhi và Tưởng Nhi còn có chút bất mãn, nhưng sau khi biết trong tên vị cung nữ này có chữ Ngọc thì không còn dám nói gì nữa.

Chữ Ngọc là biểu tượng của một thế hệ cung nữ, không nói đến việc biết bao nhiêu chuyện hắc ám trong cung, chỉ cần nói đến bà ấy có thể sống đến tận bây giờ thì cũng có vài phần thủ đoạn rồi. Dù sao Thái Tổ trong hậu cung trước kia cũng là người hắc ám nổi tiếng.

"Hồi nương nương, Quý phi nương ngươi đưa cung nữ, thái giám tới. Là để cho nương nương sai sử, nương nương cứ việc yên tâm thu bọn họ vào, về sau bọn họ trở thành nô tài trong Vân Tường cung, nương nương muốn dùng như thế nào thì dùng như thế." Tần ma ma mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, cung kính trả lời.

Theo ý của bà ấy là bây giờ thu vào, sau này có thể tùy ý đuổi đi sao? Nhưng người Vân Quý phi sắp xếp có thể dễ dàng đuổi đi như vậy sao? Vạn nhất trước khi ra ngoài lại xảy ra chuyện gì thì sao?"

"Nhưng đám người đó là do Quý phi nương nương đưa tới." Chung Linh có chút do dự mở miệng.

"Nương nương cũng là phi tử nhất phẩm, trong cung cũng chỉ có vài vị có phân vị cao hơn nương nương thôi." Tần ma ma nói, ý chính là nàng cũng có thân phận phi tử, vẫn có chút năng lực chống lại Vân Quý phi.

Chung Linh cười khổ một cái, bỗng nhiên nàng có một thân phận phi tử hữu danh vô thực, nhưng xem tình hình bây giờ thì đúng là giúp nàng không ít.

Vị trí phi tử có sáu cung nữ sai sử, đương nhiên việc làm cũng không coi như là nặng, vì gom đủ số người, Chung Linh liền nâng thân phận của Phương Nhi Viên Nhi lên bằng với thân phận của Vân Nhi Tưởng Nhi. Không biết hai nha đầu không được trọng dụng này có nảy sinh tâm tư khác hay không, nên Chung Linh cũng không dám để các nàng quá thân cận với mình.

"Nương nương, nghe nói tỷ tỷ của nương nương cũng ở trong cung, tốt nhất nương nương nên phái người qua đó nhắc nhở một chút." Tần ma ma mở miệng nói.

"Sao lại làm vậy? Có lẽ ma ma không biết, bản cung và tỷ tỷ luôn không hợp." Chung Linh nhìn về phía bà.

"Nhưng căn cơ của nương nương chưa ổn định, cho nên về sau vẫn nên kéo quan hệ, suy cho cùng thì Chung quý nhân vẫn là dòng chính nữ của Chung gia." Lâm di đã nói hết mọi chuyện cho bà rồi.

Chung Linh cười mỉm: "Bản cung cũng không có ý dựa vào Chung phủ để làm chuyện gì đó, ngay cả danh hiệu Nhạc phi này cũng không có một chút quan hệ nào với Chung phủ."

"Ý của nương nương là..." Tần ma ma không rõ nàng đang suy nghĩ gì, chẳng lẽ muốn dùng năng lực của bản thân để đứng vững giữa hậu cung này sao? Nhưng cần gì phải cố sức như vậy, về sau làm việc gì cũng vô cùng khó khăn.

"Bây giờ không có người khác, bản cung cũng không ngại nói thẳng với ma ma. Mặc dù bây giờ bản cung đang ở phi vị, nhưng vẫn chưa được thị tẩm."

Cuối cùng gương mặt không có chút dao động nào của Tần ma ma cũng xuất hiện biểu cảm kinh ngạc. Dưới tình huống vừa không được Chung phủ chống đỡ, lại vừa chưa được thị tẩm mà có thể vượt cấp tấn phong làm Nhạc phi, nếu không phải Chung Linh thủ đoạn hơn người thì chính là người trong lòng Hoàng thượng? Chẳng lẽ vị chủ tử chưa lớn tuổi này còn muốn đi con đường đánh về mặt tư tưởng.

Không phải trong hậu cung không có nữ nhân như vậy, có thể lên được ngôi vị Hoàng đế thì làm gì có người nào không ưu tú, có vài nữ tử trong hậu cung vô cùng cuồng dại, nguyện ý giao ra toàn bộ bản thân, thậm chí ruồng bỏ gia tộc, chỉ hướng về một mình Hoàng thượng. Nhưng loại phương pháp cực đoan này, nếu không chiếm được sự yêu thích của Hoàng thượng thì cũng sẽ dễ dàng bị người khác, thậm chí là chính tay Hoàng thượng chèn ép, dẫn đến tình cảnh vạn kiếp bất phục.

"Hành động lần này của nương nương thật sự rất nguy hiểm, hay là...." Tần ma ma vẫn không nhịn được khuyên ngủ: "Trong hậu cung, có rất ít rất ít người có thể ở trong lòng Hoàng thượng một thời gian dài, trừ phi nương nương có thể nhanh chóng sinh ra long tự."

"Thành công hoặc là không thành công, bản cung cũng đã chuẩn bị xong tâm lý chiến đấu đến cùng rồi." Chung Linh mỉm cười. Không có sự tương ứng trả giá thì làm sao có được hồi báo.

Thở dài một hơi, Tần ma ma không nói chuyện nữa, bà nhìn ra được chủ tử ở trước mặt mình đã quyết định chủ ý, sẽ không nghe người khác khuyên bảo, chỉ là chủ tử có thể nhanh chóng đến được vị trí bây giờ, ngoại trừ cơ duyên thì cũng có vài phần bản lĩnh, chỉ mong rằng chử tử có thể hoàn thành được tâm nguyện.

Mà những tiểu chủ cùng tiến cung với Chung Linh, thậm chí là người tiến cung trễ như Chung Uyển cũng không có vận khí tốt như nàng, vốn vừa mới tiến chung, bên cạnh vẫn thiếu người, cũng không có người có thể dùng, cộng thêm địa vị của bản thân không cao, cho nên mặc dù biết trong đám người Vân Quý phi đưa tới có gai, nhưng cũng chỉ có thể cười tạ ơn.

Trong lòng những vị tiểu chủ đó có bao nhiêu tâm tư nhưng cũng không có khả năng nói ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!